Hiển thị các bài đăng có nhãn hiệuquả. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hiệuquả. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

110311- Giải pháp giao thông đô thị của Singapore

Hệ thống giao thông ở Singapore là niềm mơ ước của nhiều nước trên thế giới. “Quốc đảo sư tử” này là một trong số ít nước áp thuế nhập khẩu cao nhằm hạn chế nhu cầu mua ô tô của người dân.
 
Với kế hoạch tăng 20% dân số, Singapore đang tìm giải pháp mở rộng hệ thống giao thông để đáp ứng nhu cầu trong tương lai, và sau đó sẽ chào bán cho các thành phố đang vướng mắc vấn đề giao thông như Bangkok, Mumbai và New York.

 

Đường giao thông chính

 
 

Lo ngại đường phố sẽ quá tải xe cộ, chính phủ Singapore đã kiềm chế nhu cầu bằng cách làm cho xe hơi trở nên đắt đỏ. Ví dụ, giá một chiếc BMW 320i sedan ở đây là khoảng 140.000 USD, cao gấp hơn 3 lần giá bán trung bình tại Mỹ.

 

Taxi
 

 

Hiện có hơn 15.000 xe taxi ở Singapore, hoạt động 24/7, với mức cước trung bình từ 2,8 - 3 SGD/km cho taxi thường và 3,2 SGD/km cho taxi limousine. Vào giờ cao điểm (7 giờ - 9 giờ 30 phút sáng), buổi đêm và ngày lễ, khách phải trả thêm phụ phí (35-50% cước phí).

 

Phương tiện công cộng

 

Một người đi xe buýt xem bảng báo giờ xe đến trên đường Orchard, khu mua sắm sầm uất nhất của Singapore.

 

Singapore là một trong những nước có hệ thống giao thông công cộng hoạt động hiệu quả nhất thế giới, với hai phương tiện chính là xe buýt và tàu điện ngầm. Người sử dụng thường xuyên thì mua thẻ trả trước, còn không thường xuyên, như khách du lịch, có thể trả tiền cho từng chặng, với chi phí khá rẻ.

 
Bản đồ các tuyến xe buýt được trình bày khá chi tiết và rõ ràng
 
 

Tàu điện ngầm ở Singapore hoạt động từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm

 
 
Thẻ EZ-Link là phương thức thanh toán thông dụng nhất của người sử dụng xe buýt và tàu điện ngầm (MRT) ở Singapore, với chi phí khá rẻ và tiết kiệm cho người sử dụng.

 

Hệ thống thu phí đường điện tử

 

Singapore áp dụng hệ thống thu phí giao thông điện tử (ERP), với các mức phí khác nhau phụ thuộc vào địa điểm và thời gian.
 

 

Cổng ERP được lắp trên tất cả các con đường dẫn tới khu thương mại trung tâm của Singapore, các xa lộ và những trục giao thông chính đông đúc nhằm hạn chế xe lưu thông vào giờ cao điểm.

 

Cổng ERP được hỗ trợ hoạt động bởi hệ thống camera để ghi lại biển số của các xe.

 

Một thiết bị gọi là IU được lắp trên xe ô tô, ở góc dưới bên phải kính chắn gió trước, để lái xe đút thẻ CashCard hoặc EZ-Link vào đó trả phí giao thông tự động. Thiết bị này có giá 150 SGD (gần 2,5 triệu đồng). Tất cả ô tô đăng ký tại Singapore đều phải lắp IU nếu muốn tham gia giao thông ở những đường có thu phí.

 

Dải đèn màu trắng cho thấy hệ thống truyền tin sóng ngắn giữa cổng ERP với thiết bị đọc tín hiệu gắn trên xe.

 

Trung tâm điều hành
 

 

Trung tâm Hệ thống giao thông thông minh Singapore (ITSC) chịu trách nhiệm quản lý từ xa hệ thống giao thông của Singapore, hoạt động 24/7 với một đội gồm ít nhất 7 người.

 

Nhật Minh

Ảnh: Time

nguồn: http://dantri.com.vn/c111/s111-462925/giai-phap-giao-thong-do-thi-cua-singapore.htm

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

101223- Bất động sản 2010: “Chóng mặt” và “toát mồ hôi”

Nhìn lại một năm qua không ít người khỏi giật mình khi giá đất tại một số khu vực trên địa bàn Hà Nội tăng “chóng mặt”, thậm chí những người có thâm niên đầu cơ BĐS cũng phải “toát mồ hôi”.
Mặc dù đã xây xong nhưng các căn biệt thự này vẫn chưa có người mua bởi giá của nó vượt quá khả năng của đa số người có nhu cầu

Khu vực nào giá đất tăng mạnh nhất?

Theo khảo sát, khu vực giá đất tăng mạnh nhất trong năm 2010 thuộc về khu vực phía Tây. Đơn cử việc Ba Vì trở thành tâm điểm chú ý của giới đầu tư kể từ khi đồ án quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội được công bố, nhiều người kỳ vọng việc đầu tư BĐS theo kiểu “đi trước đón đầu” sẽ thu lợi nhuận cao khi quy hoạch được triển khai khiến giá đất ở khu vực này “nóng” từng ngày.

Khi cơn sốt lên tới đỉnh điểm, hàng trăm người đổ xô đi lùng mua đất để lướt sóng thì giá đất khu vực này bị đẩy lên đến mức khó tin khi một số mảnh tưởng chẳng có giá trị gì lại lên đến tiền tỷ.

Khi “sốt tan sóng lặng” nhà đầu tư lại nghe nghóng được thông tin trụ sở bộ ngành sẽ đặt tại Mỹ Đình, cộng với việc Đại lộ Thăng Long - Con đường dài và hiện đại nhất Việt Nam và đường Lê Văn Lương kéo dài được thông xe khiến khu vực này được thổi thêm một “luồng sinh khí” mới.

Hai bên Đại lộ là hàng trăm dự án bất động sản lớn nhỏ khác nhau có thể kể sơ qua như: Khu đô thị mới Tây Mỗ - Đại Mỗ, Geleximco, Nam An Khánh, Bắc An Khánh, Khu đô thị Miêu Nha, khu đô thị mới Splendora (Hoài Đức - Hà Nội); dự án Khu nhà ở Đại Mỗ; tổ hợp khách sạn Dầu khi…

Hạ tầng tốt khiến giá đất khu vực này liên tiếp lập kỷ lục. Tại khu đô thị Tân Tây Đô, giá đất đầu năm đưa ra là 22 triệu đồng/m2, cuối năm giá đất tăng lên 60 triệu đồng/m2. Dự án Lê Trọng Tấn Geleximco đầu năm được bán với giá 50 triệu đồng/m2 thì cuối năm giá các ô liền kề mặt đường 42m Lê Trọng Tấn cũng đã tăng lên 100 triệu đồng/m2.

Tại khu đô thị mới An Hưng, đầu năm giá đất chỉ khoảng trên 40 triệu đồng/m2, nay đã có giá trên 60 triệu đồng/m2 (giáp mặt đường nội bộ khu dân sinh) và lên tới trên 100 triệu đồng/m2 (giáp đường lớn từ 30 m trở lên). Giá đất tại Khu dự án Văn Phú còn cao hơn: giáp đường dân sinh khoảng 70 triệu đồng/m2, còn giáp đường lớn trên 30 m lên tới trên 130 triệu đồng/m2.

Đường Lê Đức Thọ giá đất đã ở mức 350 triệu - 370 triệu đồng/m2, đất khu vực trong ngõ thuộc các làng Phú Đô, Phú Mỹ, Đình Thôn cũng có giá từ 70 triệu - 100 triệu đồng/m2.

Không chỉ dừng lại ở phía Tây, 4 quận nội thành Hà Nội là Hoàn Kiếm, Ba Đình, Đống Đa và Hai Bà Trưng giá đất cũng “trên trời” với giá bình quân là từ 500 triệu - 700 triệu đồng/m2.

Xét về giá trị thì đầu tư ở phía Tây tốt hơn, tuy nhiên nếu về lợi nhuận thì khu vực Mê Linh, Đông Anh là có lợi nhuận hơn cả. Trong năm nay, giá đất khu vực này cũng có nhiều biến động.

Tại Mê Linh, giá dao động đầu năm là 6,5 - 17 triệu đồng/m2 vào cuối năm. Khu vực Đông Anh giá đất được nhích dần lên bởi cầu Nhật Tân đã chính thức khởi công xây dựng nên giá đất cũng dao động từ 10 - 30 triệu/m2 tùy từng khu vực.

Không vội mải mê chạy theo cơn lốc đầu tư vào khu vực phía Tây, các nhà đầu tư lại chuyển hướng sang khu vực phía Đông bởi hạ tầng giao thông khu vực này đang phát triển nhanh chóng.

Chính lý do trên khiến giá đất thổ cư lại thêm một đợt “sóng” mới. Giá đất làng Trạm - Long Biên (cách cầu Vĩnh Tuy 300m) giá 35- 38 triệu đồng/m2. Đất nền khu Tư Đình, đường 40m giáp sân bay Gia Lâm, có khu sinh thái sân golf giá khoảng 35 triệu đồng/m2.

Khu Thạch Bàn giá khoảng 30 triệu đồng/m2. Giá đất tăng gấp 3 lần so với thời điểm đầu năm 2010. Hay giá đất Ngọc Thụy (Gia Lâm) đã lên tới 35 - 40 triệu đồng/m2. Khu vực Đa Tốn đã tăng lên đến 15 - 16 triệu/m2.

Biến động mạnh - Vì sao?

Trong mấy năm gần đây, thị trường bất động sản Việt Nam bắt đầu phát triển mạnh, thay vì đầu tư vào vàng và chứng khoán, nhiều các nhà đẩu tư đã chuyển sang đầu tư vào lĩnh vực bất động sản.

Theo ông Nguyễn Trung Vũ - Tổng giám đốc Công ty cổ phần bất động sản Thế Kỷ, thời điểm hiện tại vàng và chứng khoán luôn có những biến động phức tạp.

Theo kinh nghiệm của phần lớn nhà đầu tư bất động sản khi đầu tư vào vàng và chứng khoán họ đều không thành công. Trong khi đó, bất động sản đem lại không ít lợi nhuận, điều đó chứng tỏ bất động sản luôn là kênh đầu tư hấp dẫn và ít rủi ro. Chính yếu tố đó đã thu hút ngày các nhiều các nhà đầu tư tham gia vào thị trường.

Đồng quan điểm trên, ông Nguyễn Hữu Đoàn - Chuyên gia nhận định thị trường BĐS cho rằng, nguyên nhân lớn dẫn tới sự biến động giá đất năm nay có 2 vấn đề lớn là chính sách tiền tệ và chính sách quản lý vĩ mô.

Ngoài tác động của giá vàng, giá đô la Mỹ tăng, kéo theo lo ngại về sự mất giá của VND, thì nguyên nhân cơ bản vẫn là do đây là thời điểm cuối năm, các khoản lợi nhuận đã có thể hạch toán vì vậy nhu cầu mua BĐS như một hình thức cất giữ tiền an toàn của người dân gia tăng.

Về giá đất liên tục bị đẩy lên cao, ông Đoàn cho rằng, đây là điều đương nhiên bởi thực tế, mỗi căn hộ cần bán sẽ qua các kênh trung gian khác nhau và qua mỗi kênh, giá lại bị đẩy lên để môi giới hưởng chênh lệch. Càng để lâu và qua nhiều kênh, giá đất càng bị thổi cao.

Để kiềm chế nạn đầu cơ, đẩy giá đất lên cao, theo ông Đoàn, Nhà nước cần quan tâm xây dựng các cơ chế, chính sách nhằm thông tin rộng rãi tới toàn thể nhân dân nói chung, cũng như nhân dân Thủ đô nói riêng, về quy hoạch các dự án khu đô thị, khu dân cư, lộ trình xây dựng, thực hiện các dự án này.

Tránh tình trạng mập mờ trong thông tin để giới đầu cơ lợi dụng. Nếu làm được như vậy sẽ góp phần rất tích cực và hiệu quả trong việc kiềm chế giá đất bùng phát.

Ở một khía cạnh khác, một trong những nguyên nhân chính khiến giá đất tăng mạnh là do “dư âm” của việc thông đường cùng với tiến độ xây dựng tại các dự án tăng giá khá nhanh khiến các nhà đầu tư “đổ xô” đầu tư vào những khu vực này.

Điển hình là việc thông xe Đại lộ Thăng Long và đường Lê Văn Lương kéo dài khiến đất phía Tây lên “như diều gặp gió”. Hay việc đưa hai cầu Thanh Trì và Vĩnh Tuy vào sử dụng và mới đây là việc thông xe cầu cạn Pháp Vân đã nối cầu Thanh Trì với tuyến đường vành đai 3 Hà Nội, tạo lộ trình khép kín Nội Bài - Cầu Thăng Long - Phạm Văn Đồng - Phạm Hùng - Khuất Duy Tiến - Pháp Vân - Cầu Thanh Trì, giúp rút ngắn thời gian di chuyển từ Mỹ Đình lên cầu Thanh Trì, tạo điều kiện thuận lợi cho phát triển kinh tế, giao thông liên kết giữa các chùm đô thị phía Đông và phía Tây của Thủ đô.

Theo Lưu Vân
Báo Diễn đàn Doanh nghiệp

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

101211- Chiêm ngưỡng biệt thự 9 triệu đô bên bờ biển

Cầu thủ nổi tiếng LeBron James của đội Miami Heat vừa mua một biệt thựhoành tráng bên bờ biển ở South Beach, Coconut Grove, Miami trị giá gần 9 triệuUSD.

Căn biệt thự rộng 12.178 mét vuông của LeBron James nhìn ra vịnh Biscayne ởCoconut Grove với 6 phòng ngủ, 8 phòng tắm, 3 đài phun nước và chỗ cho hai chiếcdu thuyền loại lớn.

Ngoài ra, căn biệt thự còn có cả hầm rượu, thư viện, rạp hát gia đình, nhà đểxe cỡ lớn, nhà khách, và một hồ bơi vô cùng rộng.

Chiêm ngưỡng biệt thự đẹp lung linh của LeBron James:










Anh Ngọc
(theo allvoices)nguồn:http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/2753/chiem-nguong-biet-thu-9-trieu-do-ben-bo-bien.html

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

101201- “Cha đẻ” của chiến lược cạnh tranh: “BĐS gia tăng khiến tôi sợ”

“BĐS đang gia tăng khiến tôi ngày càng sợ hơn, đi đâu cũng thấy công trình. Phải chăng vốn đang đổ quá nhiều vào BĐS thay vì tăng vào sản xuất để cân bằng” - Giáo sư Michael Porter - “cha đẻ” của “Chiến lược cạnh tranh” nhận định về kinh tế Việt Nam.
 >> Michael Porter: Để thành công, cần biết từ bỏ…
 >> Doanh nghiệp Việt đang đối mặt với “cơn gió bão”
Đầu tư nhiều nhưng…
 
Báo cáo Năng lực cạnh tranh Việt Nam 2010 có thể coi là báo cáo đầu tiên cấp quốc gia của Việt Nam về năng lực cạnh tranh của nền kinh tế. Báo cáo được xây dựng bởi Viện Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) và Học viện Năng lực cạnh tranh châu Á phối hợp thực hiện. Giáo sư Michael Porter, “cha đẻ” của chiến lược cạnh tranh chính là người chỉ đạo trực tiếp việc thực hiện báo cáo này.
 
Giáo sư Michael Porter, “cha đẻ” của chiến lược cạnh tranh
 
Theo báo cáo, chính sách kinh tế vĩ mô trong những năm gần đây của Việt Nam hiện đang là một điểm yếu lớn. Chính sách tài khoá của Việt Nam đang bị cản trở rất nhiều bởi các thâm hụt của khu vực Nhà nước.
 
Áp lực liên tục lên tỷ giá, tỷ lệ lạm phát cao, cũng như sự phát triển nóng của thị trường tài chính trước khi nổ ra khủng hoảng tài chính toàn cầu là những dấu hiệu về một chính sách tiền tệ còn có vấn đề.
 
Trong khi đó, các khoản đầu tư lớn vào cơ sở hạ tầng, đường xá, cảng, sân bay, năng lượng… đã được thực hiện, nhưng tác động kinh tế - xã hội của các công trình đem lại chưa rõ do hiệu quả thấp và thiếu trọng tâm, trọng điểm trong đầu tư.
 
GS. Michael Porter nhận định, câu chuyện “ngoạn mục” của Việt Nam là tăng trưởng kinh tế, có sức bật lớn trong khủng hoảng. Song thách thức là cho dù có tăng trưởng nhưng chỉ duy trì mức thịnh vượng cũng như năng suất nền kinh tế đều thấp.
 
Báo cáo cũng cho thấy, tăng trưởng của nền kinh tế trong nước đang ngày càng phụ thuộc vào tăng vốn đầu tư, mà thiếu lực đẩy từ nhân tố lao động và năng suất các nhân tố tổng hợp, những nội lực tạo nên sức cạnh tranh của nhiều nước phát triển và đang phát triển khác.
 
Theo số liệu thống kê thời kỳ 2006 - 2010, tỷ lệ vốn đầu tư toàn xã hội so với GDP luôn ở mức trên 40%, cao hơn nhiều so với các nước công nghiệp mới có cùng giai đoạn phát triển. Tuy nhiên, hiệu quả đầu tư lại chưa phát huy rõ rệt đến đời sống kinh tế, xã hội.
 
Tham nhũng là vấn đề lớn
 
Không những vậy, Việt Nam còn đang phải đối mặt với khó khăn do chưa phát triển kinh tế cụm ngành, chúng ta mới chỉ là nhập về lắp ráp và xuất khẩu, nên không thể tăng năng suất lao động và tăng lương.
 
Năng lực cạnh tranh của Việt Nam không có lợi thế độc đáo
 
GS. Michael Porter đưa ra ví dụ, Thái Lan có cụm ngành ô tô rất có năng lực cạnh tranh. Nếu hạ thuế quan thì sẽ không có nhà đầu tư nào vào Việt Nam bởi dù lương thấp nhưng năng suất cũng thấp thì không ai quan tâm.
 
Các công ty đa quốc gia đến Thái Lan vì họ thấy đó là điểm sản xuất tập trung theo cụm có tác động đến năng suất, trong khi ở Việt Nam thì chỉ dựa vào từng doanh nghiệp đơn lẻ. Điều này đặt ra vấn đề muốn phát triển cần phải tạo được môi trường kinh doanh năng suất cao, đổi mới công nghệ để tăng năng suất.
 
Đáng chú ý, tỉ lệ đầu tư so với GDP của Việt Nam đang giảm nên muốn duy trì tăng trưởng thì phải đầu tư nhiều thêm. Không những vậy, hơn 60% doanh nghiệp được hỏi cho biết đang khó khăn trong tìm lao động, đấy là chưa kể đến những bất cập về hạ tầng như thiếu điện…
 
“BĐS đang gia tăng khiến tôi ngày càng sợ hơn, đi đâu cũng thấy công trình. Phải chăng vốn đang đổ quá nhiều vào BĐS thay vì tăng vào sản xuất để cân bằng kinh tế. Bên cạnh đó, chúng ta thu hút nhiều FDI nhưng có khoảng cách lớn giữa cam kết và thực hiện” - GS. Michael Porter nói.
 
Nhận định về tình hình, Giáo sư cho rằng, môi trường hành chính vẫn chưa được thông thoáng, điều này làm hạn chế sức hấp dẫn của Việt Nam đối với các nhà đầu tư...
 
Không những vậy, năng lực cạnh tranh của Việt Nam đáng tiếc là không có lợi thế độc đáo. Đặc biệt là tham nhũng là vấn đề quá lớn mà Việt Nam cần phải cố gắng vượt qua. “Vì vậy, Việt Nam cần phải chuyển dịch sang một giai đoạn phát triển mới” - giáo sư khẳng định.
 

Cần thay đổi thế nào?

Theo GS. Michael Porter, năng lực cạnh tranh được thúc đẩy bằng 3 cấp độ: lợi thế tự nhiên: lao động, tài nguyên, vị trí địa lý. Đây là những thứ Việt Nam đều có nhưng không thể chỉ dựa vào nó.

Muốn sử dụng được phải dựa cả vảo năng lực cạnh tranh kinh tế vĩ mô (điều kiện khung tạo điều kiện cho DN làm ăn như hạ tầng, thể chế chính trị).

Thứ nữa là năng lực cạnh tranh của nền kinh tế vĩ mô. Trong đó doanh nghiệp phải có cạnh tranh tốt, nhưng bản thân họ không thể cạnh tranh tốt trong môi trường không tốt.

 
Lan Hương
nguồn:http://dantri.com.vn/c76/s76-440869/cha-de-cua-chien-luoc-canh-tranh-bds-gia-tang-khien-toi-so.htm

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

101031- Phong thủy xây nhà trong mắt... chủ cửa hàng xây dựng

Từ khi đời sống kinh tế của đa số bà con mình khấm khá lên, nhà cửa được xây cất mới rất nhiều. Có lẽ do khá giả nhanh quá, không ít chủ hộ hình như không còn tin vào mình nữa mà tin vào "mạng tuổi", "ngày giờ", "số đo" huyền bí... hơn là tin vào điều  kiện thuận lợi do sắp xếp khoa học trong xây dựng...

Bài viết này không hề bác bỏ thuật phong thủy nhưng nêu ra những thất bại, buồn bực của các gia chủ khi nhờ "thầy" chỉ dẫn cất nhà, từ mạng tuổi, hướng nhà, ngày giờ... đến số đo, vị trí bếp lẫn vị trí hầm cầu!

Phong thủy ở đâu thì không rõ nhưng ở chỗ tôi (Mỹ Tho, Tiền Giang), không ít nhà đưa cái hầm cầu ra ngay phòng khách, từ nhà vệ sinh ra hầm cầu dài trên 10m, ống dẫn ngoằn ngoèo.

Kết quả nhà chỉ mới ở vài năm thì cầu nghẹt. Thế là phải mời thợ đến đục phá lung tung, chưa kể sau này rút hầm cầu thì phức tạp vô cùng. Giàu sang đâu chưa thấy chỉ thấy tốn tiền sửa chữa, rồi bao nhiêu sự phiền toái... Hồi xây dựng ông thầu có ý kiến thì gia chủ nói "Thầy chỉ...".

Một ngôi nhà đập cầu thang, xây lại theo số đo mới của thầy (ảnh chỉ mang tính minh họa) - Ảnh: M.C.

Cách đây trên 10 năm, tôi bên thợ sắt quen anh thợ mộc tay nghề kém, đã vậy sáng xỉn chiều say, lại thêm hai bà vợ thay nhau lục túi... Nhưng anh ta có năng khiếu ăn nói rất  khéo, có duyên, thế là anh đứng ra nhận thầu xây cất. Bất ngờ hơn, một hôm tôi thấy anh ta ngồi chễm chệ trên xe hơi của... gia chủ, thắt lưng đeo cái la bàn to để đi xem phong thủy cho miếng đất chuẩn bị xây dựng (!).

Nói là thầy địa lý , nhưng chưa ông nào biết Mỹ Tho mình nằm ở vĩ tuyến mấy (để xác định vị trí mặt trời theo mùa), chế độ gió mùa ra sao (để xác định hướng cửa sổ thích hợp). Còn về khí động học thì các ông mù tịt..., cứ dựa theo sách bên Tàu vốn có một vị trí địa lý khác xa.

Kết quả: hướng bố trí cửa, nhà... không được thông thoáng, ở rất bí hơi. 

Xây nhà ở không được còn gì là phong thủy!

Gia đình làm cơ sở gia công cửa sắt - nhôm nên tôi có điều kiện gặp nhiều chuyện buồn cười về xây dụng.

Chẳng hạn có thầy vẽ cho chủ nhà sơ đồ mặt bằng xây dựng hẳn hoi, yêu cầu kích thước phòng khách, buồng ngủ, bếp.. hẳn hoi. Thầy ra "toa" số đo từng bộ cửa. Nghe theo thầy, thợ xây cứ xây, thợ cửa cứ hàn. Chiều dài nhà, trừ đi các phòng, cuối cùng là WC còn 70cm, ấy vậy mà chủ nhà đặt cái cửa ngang 83cm thì làm sao tôi gắn vào đây (!).

Có thầy coi cả chiều cao nhà, bố trí cầu thang, số bậc... Ác thay, mỗi lần bước lên cầu thang gia chủ chịu khó cúi đầu, nếu không đầu sẽ đụng vào cây đà xiên ngang...

Tin tuyệt đối vào các số đo phong thủy của thầy, có nhà mất cân đối kiến trúc nghiêm trọng. Nội thất kiến trúc, bố trí thiếu khoa học. Gia chủ ở một hồi mất vui, mệt mỏi lại sinh bệnh.

Phong thủy bao gồm mọi mặt, từ tuổi, hướng, số đo, thời khắc xây, kể cả màu sắc trang trí, suy cho cùng là làm cho gia chủ tiện lợi, thoải mái, khỏe mạnh, vui vẻ... (từ đó thịnh vượng lên); trái kết quả này là không phải phong thủy đích thực, là tiền mất, tật mang.

Ác cái là mỗi ông thầy có một "sách" riêng. Thầy ở phường 5 nói khác, thầy Long An nói khác, thầy Chợ Gạo nói khác. Tôi thấy có một gia chủ bất an nên đi coi thầy xong, thấy thầy phán không vừa ý liền coi ông thầy khác. Về so lại, nếu theo ý ông này thì nằm ở cung "sanh tang" của ông kia, nếu theo ông kia thì nằm ở cung "tử biệt" của ông này (!).

Toàn chuyện chết chóc, biết vậy không thèm đi, mỗi ông cúng hết 500.000 đồng chứ ít sao!

An thì cũng được nhưng bất an tốt sao nổi

Thật ra, khi cất nhà mới bà con mình đi xem thầy, cúng bái thổ thần, thổ địa, ông bà đất đai... cũng tốt, coi như phù hợp phong tục tập quán của ta. Theo tôi, phong thủy như vậy dựa trên tâm lý cũng tốt thôi.

Hoặc bố trí kiến trúc thì theo quy trình kỹ thuật của thợ xây dựng, phù hợp kiến trúc tự nhiên (theo thầy, bởi nếu xây nhà chệch hướng với miếng đất thì nhà mất hết giá trị); cái nào không cần kỹ thuật mà có tốn kém chút ít thì cũng nên theo "thầy". Thí dụ nhà chỉ cần bảy đòn tay (cung bệnh), nhưng thầy cho con số chín đòn tay (cung sinh) thì cũng mua thêm hai cây, chắc mái nhà hơn chứ hại ai!

Tuy nhiên, đi coi thầy, thậm chí nhiều thầy, theo kinh nghiệm của tôi chỉ khổ thêm thôi, tâm bất an thêm thôi vì hình như mỗi thầy phán mỗi phách, biết nghe thầy nào cho đúng phong thủy! Có khi làm theo thầy thì ở không được vì... kỳ cục quá, bất tiện quá.

Xây nhà mà ở bất an, sửa tùm lum, thậm chí ở không được thì còn gì là phong thủy nữa.

Một chủ cửa hàng xây dựng ở Mỹ Tho (Tiền Giang)

nguồn: http://tuoitre.vn/Ban-doc/408500/Phong-thuy-xay-nha-trong-mat-chu-cua-hang-xay-dung.html

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

‎101015- Hố tử thần ở TP HCM - ai chịu trách nhiệm?

Mấy ngày nay thấy báo chí đưa liên tiếp tin về các hố tử thần xuất hiện ở trên đường phố Sài Gòn, tôi nơm nớp lo sợ. Con đường tôi chở con đến trường hàng ngày cũng phải đi qua một đoạn nhà thi công lấp rất cẩu thả, mưa xuống là tạo thành những vũng nước sâu.
> 'Hố tử thần' ở TP HCM như nấm sau mưa

Cách đây một tháng, đoạn đường đó đã bị bục nước, lộ ra một hố sâu rộng. Tôi thấy sau đó, họ đã lấp lại, nhưng mặt đường nham nhở, tạo thành các hố nhỏ. Mưa xuống, các hố này càng khoét rộng hơn. Tôi sợ, một ngày mình và con trai sẽ là nạn nhân của hố tử thần. Tôi đoán chắc có rất nhiều người dân sống ở thành phố này cũng có tâm trạng giống như tôi.

Còn nhớ cách đây mấy năm, người dân chúng tôi phẫn nộ khi thấy trên nhiều ngả đường ở thành phố mọc lên ngày càng nhiều lô cốt. Khi đó, các ông lãnh đạo thành phố giải thích với chúng tôi rằng, bà con ráng chịu khổ một chút để thành phố đào đường làm cống, nâng cấp đường xá để chống ngập, chống tắc. Ừ thì, có khổ rồi sẽ có sướng. Chúng tôi đã cắn răng chịu đựng cảnh tắc đường vì lô cốt, bụi vì lô cốt, kinh doanh của nhiều hộ trong đó có gia đình tôi cũng đình trệ vì lô cốt...

Giờ thì nhiều lô cốt đã được giải tỏa, đường được tái lập, nhưng khi mưa lớn, triều cường, đường vẫn ngập nhiều nơi và một hiểm họa mới xuất hiện - hố tử thần.

Ông lãnh đạo Sở Giao thông Vận tải TP HCM đã trả lời cho người dân chúng tôi nguyên nhân rõ ràng dẫn đến hiểm họa mới này là "do nhà thầu không làm đúng quy trình thi công lu lèn từng lớp kết cấu nền đường hoàn chỉnh nên khi trời mưa, có nước thâm nhập, cát trôi xuống những lỗ bọng dưới nền đường gây ra lún sụp".

Vậy là trách nhiệm mười mươi là thuộc về các nhà thầu rồi. Nhưng xin ông cho những người dân chúng tôi biết rõ hơn nhà thầu đó là ai, họ phải chịu trách nhiệm như thế nào trước pháp luật và phải bồi thường thiệt hại như thế nào cho các nạn nhân? Tôi cũng là một người làm trong ngành xây dựng và được biết, bất kỳ một công trình nào đều có giám sát thi công và kiểm tra chất lượng công trình, rồi mới nghiệm thu kỹ thuật và đưa vào sử dụng. Vậy xin ông cũng cho chúng tôi được biết ai là người đã ký vào các bản nghiệm thu này, ai là người giám sát các công trình và trách nhiệm của họ đến đâu?

Xin các vị lãnh đạo thành phố hãy làm tròn trách nhiệm của mình, nhanh chóng tìm ra giải pháp ngăn chặn kịp thời các hiểm họa hố tử thần, đừng để người dân chúng tôi mỗi ngày ra đường là một ngày lo sợ.

Cảm ơn nhiều...

Hà Phương

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/2010/10/3BA219C1/

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

100918- PN&HĐ: Trục thẳng, trục cong rồi trục...lên trời?

Phát ngôn & Hành động tuần này là sự trở lại của Trực Ngôn sau gần 7 tuần vắng bóng, với rất nhiều nỗi buồn và trăn trở từ chuyện khiếu nại, tố cáo của dân, đến trục cong trong quy hoạch Hà Nội và sự lệ thuộc văn hóa trong phim Lý Công Uẩn.

Đơn khiếu nại, tố cáo: vì sao lại thế???

Báo chí đưa tin: Theo quy trình xử lý đơn thư do Thanh tra Chính phủ vừa mới ban hành, từ ngày 11-10, tất cả các loại đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến cơ quan hành chính Nhà nước sẽ bị trả lại nếu đơn có họ tên, chữ ký của nhiều người.

Những đơn được gửi đến nhiều cơ quan, gửi tới nhiều người và đã gửi đến đúng cơ quan hoặc người có thẩm quyền giải quyết, cũng sẽ không được tiếp nhận. Cơ quan Nhà nước có trách nhiệm xử lý đơn trong thời hạn 10 ngày kể từ ngày nhận đơn.

Trước khi nói đến việc quy trình nói trên đã hoàn toàn hợp lý chưa, tôi muốn nói vì sao người dân gửi đơn khiếu nại, tố cáo lâu nay thường có nhiều người ký tên và gửi đến nhiều cơ quan và nhiều người.

Vì sao đơn lại có nhiều người cùng ký tên? Tôi xin tạm thời trả lời như sau:

Một là: Vì những đơn khiếu nại, tố cáo này liên quan đến lợi ích của nhiều người hoặc cả tập thể cùng nhận ra một sự sai trái, oan khuất nào đó là đứng tên khiếu nại, tố cáo.

Từ ngày 11-10, tất cả các loại đơn khiếu nại, tố cáo gửi đến cơ quan hành chính Nhà nước sẽ bị trả lại nếu đơn có họ tên, chữ ký của nhiều người. Ảnh minh họa

Hai là: Vì để thể hiện tính nghiêm trọng của sự việc trong các đơn thư khiếu nại, tố cáo và thể hiện hành động xây dựng chứ không phải là do tư thù. Thực tế lâu nay, không ít người đứng đơn khiếu nại, tố cáo lại bị coi là gây mất đoàn kết nội bộ hay do tức tối, thù oán cá nhân.

Hơn nữa, một người đứng đơn thường lo sợ bị trả thù và thực tế cũng chứng minh không ít người lao đao, khốn đốn vì đứng tên trong đơn khiếu nại, tố cáo. Bởi thế một trong những lý nhiều người cùng đứng tên trong một đơn như là làm giảm bớt tính nguy hiểm cho một cá nhân.

Còn việc người dân khiếu nại, tố cáo gửi đến nhiều người và nhiều cơ quan cùng một lúc cũng có hai nguyên nhân chính:

Một là: Vì dân ta dân trí thấp, cho nên đấu tranh chống tiêu cực đôi khi cũng chưa đúng bài bản. Các nước khác người dân được hướng dẫn cụ thể cách thức khiếu nại, tố cáo. Nhưng ở nước ta hỏi có bao người biết được điều này? Chúng ta cứ nói sống và làm việc theo pháp luật nhưng giáo dục luật pháp cho người dân lại quá thờ ơ hoặc quá yếu kém.

Hai là: Vì người dân gửi đơn tới một người hoặc một cơ quan nhiều lúc chẳng thấy hồi âm hoặc chẳng có hiệu quả nên gửi cho nhiều người và nhiều cơ quan như một sự ăn may không được chỗ này thì được chỗ kia.

Đấy là mấy lý do tôi tạm đưa ra. Còn việc một lá đơn khiếu nại, tố cáo sẽ bị trả lại nếu có nhiều người đứng tên thì quả thực tôi chưa hiểu nổi vì sao lại như vậy?

Không hiểu thì nói là không hiểu thì mới mong được giải thích để mà hiểu. Vậy đề nghị các cơ quan chức năng giải thích cho nhân dân hiểu để được sáng cái đầu ra: Vì sao nhiều người ký tên trong một đơn khiếu nại, tố cáo lại không được chấp nhận.

Trong ba tuần tới có thể cho đề án xây dựng TRỤC...lên trời?

Ngày 17/8, trong văn bản gửi Thủ tướng, Chủ tịch TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo khẳng định, khi đã không xây dựng Trung tâm hành chính quốc gia mới tại Ba Vì thì việc xây dựng trục Hồ Tây - Ba Vì không có ý nghĩa về công năng và về kinh tế xã hội. Nếu trục Hồ Tây - Ba Vì được hình thành như tư vấn đề xuất, sẽ có nguy cơ không chỉ phá vỡ ý tưởng hành lang xanh, còn tạo cơ hội cho sự ra đời các khu đô thị bám hai bên hệ trục.

Ba tuần sau khi có văn bản gửi Thủ tướng phản bác xây trục Hồ Tây - Ba Vì (hơn 30 km), Hà Nội vừa có văn bản cho rằng, đây là trục cảnh quan, hỗ trợ liên kết các không gian lớn Ba Đình - Hồ Tây - Ba Vì.

Như vậy, đâu là lời giải thích đúng?

Vẫn giữ trục Hồ Tây - Ba Vì?

Chỉ trong một thời gian ngắn mà cái TRỤC kia nó xoay ngang rồi lại xoay dọc. Người dân cứ xoay trái rồi lại xoay phải đến chóng mặt và cho đến lúc này thực lòng người dân không hiểu cái TRỤC này là TRỤC gì nữa, nên có TRỤC hay không có TRỤC. (Nói thực lòng là thực lòng chứ người dân không dám bóng gió gì ở đây nữa).

Vì cái TRỤC này chắc chắn là rất to nên nghe nói tiền đầu tư làm cái TRỤC này nhiều như cát sông Hồng và được những cơ quan chuyên môn, các chuyên gia hàng đầu bàn luận đêm ngày, rồi trình lên Quốc hội rồi lại trình xuống Quốc hội.

Bàn luận và trình nhiều như thế nhưng đến hôm nay đã có ai dám chắc chắn cái TRỤC này nó sẽ nằm ở đâu đâu? Bây giờ mới thấy cái TRỤC này nó phức tạp và khó khăn nhường nào.

Khó thì phải cố gắng. Đặt cái TRỤC này dọc không ổn thì ta lại đặt ngang. Đặt ngang không ổn thì ta lại đặt...

Với tình hình như thế này có lẽ ba tuần tới chúng ta sẽ trình đề án dựng cái TRỤC này thẳng lên... trời xem sao. Có khi lại là một phương án hay.

Yêu Quan Vân Trường hơn Quang Trung

Sáng ngày 16-9-2010, tại hội trường Hội Nhà văn Việt Nam, Nhà xuất bản Phụ nữ và Nhà sách Vạn Niên đã tổ chức lễ ra mắt hai bộ tiểu thuyết đồ sộ của nhà văn Hoàng Quốc Hải: Tám triều vua Lý gồm 4 tập với 3514 trang và Bão táp triều Trần gồm 2912 trang. Có lẽ đây là một trong rất ít những công trình chào mừng 1000 năm Thăng Long có ý nghĩa nhất.

Đại lễ 1000 năm Thăng Long không phải để cho chúng ta tiêu tiền vào những hoạt động chỉ để vui chơi trong vài ba ngày. Đại lễ 1000 năm Thăng Long là cơ hội để chúng ta thêm một lần nhìn lại lịch sử kiêu hãnh và nền văn hóa sâu thẳm của dân tộc ta.

Tôi thực sự kính trọng tình yêu tổ quốc, trách nhiệm với lịch sử và văn hóa dân tộc cùng với ý chí lao động sáng tạo phi thường của nhà văn Hoàng Quốc Hải. Ông đã yêu tổ quốc bằng hành động cụ thể chứ không phải những lời sáo rỗng quen thuộc.

Khi được hỏi ông nghĩ gì về bộ phim: Lý Công Uẩn - đường tới  thành Thăng Long sắp công chiếu, nhà văn  đã bật khóc và nói: Con cháu chúng ta hãy noi theo tiền nhân, có lúc ta thua nhưng tổ tiên ta không bao giờ chịu nhục. Tôi rất buồn vì bộ phim Lý Công Uẩn - đường tới thành Thăng Long, người ta đã làm nhục nhà Lý. Tôi xin tình nguyện làm cố vấn đạo cụ cho nếu ai đó làm phim về triều Lý, tại đất nước ta có tất cả không cần mượn nước người làm sai lạc hết...Nếu không vì những bức xúc hiện nay chắc tôi không thể hoàn thành bộ sách này.

Với những gì được biết về bộ phim truyền hình nhiều tập nói trên, chúng ta kinh hãi nhận ra rằng: tình yêu tổ quốc đang bị đánh mất. Nếu những người còn ít hiểu biết về thời đại Lý Công Uẩn thì sau khi xem bộ phim nói trên họ đã hiểu sai về dân tộc mình.

Một cảnh quay đại cảnh trong phim Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long tại trường quay Hoành Điếm.

Cách đây dăm năm, tôi đã làm một khảo sát nhỏ với một số học sinh tiểu học và trung học với câu hỏi: Cháu thích Quan Vân Trường hay Quang Trung? 90% số học sinh được hỏi trả lời: thích Quan Vân Trường. Quan Vân Trường là người trung nghĩa thật đáng thờ cho dù ông là người mang quốc tịch nào. Bởi ông là một giá trị chung cho đạo làm người. Nhưng thật cay đắng khi những công dân tương lai của một đất nước không hề mang cảm xúc gì về Quang Trung, một vị Vua tài đức, một Anh hùng vĩ đại của một dân tộc vĩ đại.

Lỗi này thuộc về những người làm sử, dạy sử, thuộc về các nhà văn và cao hơn thuộc về những người quản lý và điều hành giáo dục nước nhà. Có những người hỏi tôi, với hai bộ tiểu thuyết như vậy làm thế nào mà những học sinh có thể đọc được? Tôi trả lời: hai bộ tiểu thuyết lịch sử của nhà văn Hoàng Quốc Hải không phải viết cho lứa tuổi học trò. Nhưng những người và những cơ quan có trách nhiệm giáo dục thế hệ trẻ có thể tìm ra 1000 cách để truyền bá lịch sử và những nhân vật lịch sử vào tâm hồn những đứa trẻ từ chính hai bộ tiểu thuyết ấy. Họ có thể trích đoạn để làm truyện tranh, làm phim hoạt hình, làm phim truyền hình nhiều tập vv...

Khi người ta có tình yêu tổ quốc thực sự và có trách nhiệm với lịch sử dân tộc, người ta có thể  tìm ra nhiều cách để yêu dân tộc của mình. Bộ phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long là một nỗi ê chề, cay đắng và xấu hổ đối với những người Việt Nam yêu nước. Chính vì thế mà hai bộ tiểu thuyết của nhà văn Hoàng Quốc Hải làm chúng ta thêm kính trọng ông và tự hào về những người con như ông của mảnh đất này.

Tác giả: Trực Ngôn

nguồn: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-09-17-tre-em-viet-nam-yeu-quan-van-truong-hon-quang-trung-

100918- 'Hà Nội ngập lụt do quy hoạch đô thị không nghiêm túc'

Đó là ý kiến của bà Đỗ Tú Lan, Phó Cục trưởng Cục Phát triển Đô thị thuộc Bộ Xây dựng tại hội thảo Biến đổi khí hậu và Phát triển đô thị bền vững ngày 14 và 15/9.

Bà Lan phân tích, quá trình đô thị hóa tại các đô thị nói chung, và tại Hà Nội nói riêng trong những năm qua diễn ra nhanh, thiếu kiểm soát, có nơi tự phát, dẫn đến các đô thị mất đi hàng trăm hồ thoát nước. Nhiều khu vực lấn sông, lấn biển để phát triển đô thị trong khi nhiều vùng đô thị đã được phê duyệt lại chưa có biện pháp ứng phó biến đổi khí hậu.

Ngập lụt hồi tháng 7 vừa qua. Ảnh: Hoàng Hà.

Theo tiến sĩ Michael Waibel, Đại học Hamburg, Đức, sự gia tăng đô thị diễn ra hiện nay tại khu vực TP.HCM hay các khu đô thị mới CIPUTRA hoặc Splendona của Hà Nội đã phủ kín bề mặt các khu vực có giá trị thu nước. Điều này làm giảm khả năng thẩm thấu nước của đô thị trong trường hợp có mưa lớn, khiến cho các khu đô thị hiện hữu và khu mới được quy hoạch tăng khả năng ngập lụt.

Lượng mưa lớn xuất hiện tại Hà Nội với tần suất lớn ngày càng trở nên thường xuyên, thể hiện trong năm 2008 với trận lụt lịch sử và mới đây hồi tháng 7 chỉ trong hai tiếng đồng hồ, Hà Nội chìm trong nước.

Về vấn đề này, TS Michael Waibel cho rằng, việc thoát nước ở Hà Nội còn chậm trễ là do hệ thống cơ sở vật chất quá yếu. Cả thành phố mới chỉ có một trạm bơm thoát ra sông Hồng, nên không thể đáp ứng nhu cầu cấp thoát nước thải cho cả thành phố khi mưa lớn kéo dài.

Để đối phó với tình trạng trên, các nhà khoa học cho rằng, Việt Nam cần quy hoạch đô thị theo hướng tăng diện tích thấm nước, thay vì “bê tông hóa” như hiện nay, dành từ 3% đến 5% diện tích đất cho xây dựng hệ thống điều tiết nước và không gian xanh.

Còn bà Lan đưa ra quan điểm, nếu không có những chính sách, tích cực hành động, cách thức xây dựng, quy hoạch nhà cửa, chúng ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc ứng phó với biến đổi khí hậu.

Hương Thu

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/09/3BA2083E/

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

100728- Không thể “đánh đồng” BĐS để né cho vay

Không thể đánh đồng mọi loại dự án bất động sản (BĐS) đều có xác suất rủi ro như nhau rồi “nhốt” chung vào cơ chế “hiệu cầm đồ” như nhiều ngân hàng thương mại đang lo sợ và né giải ngân tín dụng.
Sản phẩm nhiều nhưng chưa phù hợp
 
Trong 6 tháng đầu năm, cùng với sự biến động của các thị trường có liên quan như chứng khoán, vàng... thị trường BĐS cũng có những diễn biến phức tạp.
 
Theo ông Vũ Xuân Thiện, Phó Cục trưởng Quản lý nhà và thị trường BĐS (Bộ Xây dựng), không phủ nhận sự tăng mạnh về nguồn cung trên thị trường, tuy nhiên nhiều sản phẩm lại chưa phù hợp với khả năng chi trả của người dân và nhu cầu tiêu dùng thực sự.
 
Sản phẩm nhiều nhưng chưa thực sự phù hợp với túi tiền của người dân (ảnh minh họa)
 
Bên cạnh đó, hoạt động đầu cơ, thổi giá, đầu tư theo phong trào diễn ra khá phổ biến, cá biệt một số đợt “sốt” giá BĐS đã xảy ra như tại khu vực phía Tây, phía bắc ngoại thành Hà Nội.
 
Những tháng vừa qua, lượng giao dịch về đất nền tại hầu hết các dự án phát triển khu đô thị mới, dự án phát triển nhà ở của TP Hà Nội đều sôi động, giá cả tăng liên tục theo từng tháng, trong đó giá cả tại khu vực phía Tây thành phố tăng mạnh nhất.
 
Tại các dự án khu vực quận Hà Đông, giá chuyển nhượng đất nền thời điểm đầu tháng 5/2010 tăng trung bình từ 40 - 60% so với thời điểm tháng 12/2009. Đối với phân khúc thị trường căn hộ chung cư, giá cả duy trì khá ổn định nhưng ở mức cao, quá khả năng chi trả của nhiều người nên giao dịch trầm lắng.
 
Còn ở TPHCM từ đầu năm đến nay lượng giao dịch về nhà, đất không có nhiều biến động. Các thị trường khác như Đồng Nai, Bình Dương, Cần Thơ, Vũng Tàu, Bắc Ninh, Vĩnh Phúc, Hà Nam do có lợi thế về mặt bằng giá ở mức thấp, có quy hoạch đồng bộ nên tiếp tục thu hút vốn của các nhà đầu tư và có chiều hướng tăng giá.
 
Theo nhận định của TS. Nguyễn Đại Lai, hiện nguồn vốn có tính quyết định và giữ vai trò phát tín hiệu cho xu hướng vận động của thị trường BĐS. Trong đó, lớn nhất vẫn là nguồn tín dụng BĐS từ ngân hàng nhưng trên thực tế nguồn vốn này lại chưa đáp ứng được cho tốc độ phát triển của thị trường BĐS hiện nay.
 
Thị trường tìm vốn là thị trường đang “nguội”
 
Trong những tháng đầu năm 2010, tình hình cho vay BĐS của các ngân hàng thương mại (NHTM) vẫn chưa được cải thiện do thiếu nguồn vốn huy động. Theo dự báo, vốn tín dụng ngân hàng vào BĐS vẫn tiếp tục tăng nhẹ song cũng không cải thiện nhiều về tỉ trọng tín dụng BĐS/tổng dư nợ cho vay (chỉ xung quanh 11%).
 
BĐS là một lĩnh vực đầu tư đòi hỏi phải có nguồn vốn trung, dài hạn, một kế hoạch tài chính ổn định. Tuy nhiên, thực tế ở Việt Nam, sự tham gia của nguồn vốn “nóng” khá phổ biến, tạo ra những hoạt động lướt sóng, gây những cơn sốt nóng trên thị trường.
 
TS. Nguyễn Đại Lai cho rằng: Không thể đơn thuần ngăn cấm nguồn vốn “nóng” đổ vào thị trường. Vấn đề quan trọng của quản lý phải là công khai, minh bạch, cảnh báo và định hướng thị trường bằng các tác động vào tổng cung, tổng cầu.
 
“Mặt khác, chúng ta cũng không thể “đánh đồng” mọi loại BĐS đều có xác suất rủi ro như nhau rồi “nhốt” chung vào cơ chế “hiệu cầm đồ” mà nhiều NHTM đang lo sợ và né tránh giải ngân tín dụng” - ông Lai khẳng định.
 
Theo đề xuất của vị chuyên gia này, giải pháp tạo nguồn vốn lành mạnh cho tín dụng BĐS là hình thành ngân hàng đầu tư, ngân hàng phát triển hạch toán độc lập trong NHTM hoặc liên kết với NHTM để bảo lãnh phát hành hay trực tiếp phát hành trái phiếu, chứng khoán hóa nguồn vốn cho thị trường... nhằm giảm thiểu rủi ro tín dụng, tạo điều kiện cho thị trường ổn định, minh bạch.
 
Lan Hương

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

100701- 16 ý tưởng sử dụng năng lượng Gió

 Innovative Floating and Flying Wind Turbines

Futuristic Wind Turbine Nano-Vent Skin

Futuristic Wind Turbine Nano-Vent Skin

The nano-vent skin design is perhaps one of the most clever ways to make wind power as accessible and ubiquitous as humanly possible. In short, a system of myriad micro-turbines are woven together into a fabric that can be deployed in virtually any shape and size, curving or bending to the surfaces of buildings, with each tiny turbine generating a small amount of power for a huge net effect. This system can be layered onto existing surfaces thus integrating into urban fabrics without massive construction costs, additional materials or disturbance to current structures. In a way this brings wind power to competitive parity with solar power like never before – just like solar panels can be added to roofs retroactively so to can these wind turbine skins.


Dubai Wind Powered Rotating Skyscraper

Dubai Wind Powered Rotating Skyscraper

Of course when it comes to technological innovation and sustainable experimentation there is always something interesting to be found under development in Dubai – and wind power is no exception. This strangely beautiful tower is designed to be ever-changing in its form due to independently wind-rotated floors. The shifting velocity of winds at each level insure that the views from within are constantly rotating and the appearance from the outside is always shifting on the skyline as well.

Wind Turbine Powered Skyscraper Towers

A slightly more conventional wind-powered approach is being taken with another building in Dubai though the design is no less visually stunning. The Bahrain World Trade Center features three massive wind turbines straddling giant bridges between the two tapering towers. Each of these nearly one-hundred-foot-in-diameter. Even the shapes of the towers themselves are designed to funnel winds at high speeds in between the towers to generate the maximum amount of power possible.

Wind Powered Tibetan Prayer Wheel

Wind Powered Cell Phone Charger

The Formula Zero Racer by Mercedes Benz oozes class and style. However, for all its sleek appearances it still relies to some extent on electricity (sustainably derived, though, of course) to augment its wind-powered capabilities. Nonetheless, it may be one of the first attempts to blend luxurious elegance with eco-efficiency on this scale.

Removable Mobile Residential Wind Turbines

One of the other problems with wind power is the ever-changing urban environment itself – from residents who move locations to building demolitions, constructions and disasters. One small solution that, if applied widely, could make a big difference would be the introduction of smaller removable wind-power generators that can be attached and detached easily and moved from one location to another as needed without much effort.


100701- Điện mặt trời cho mỗi nhà

Mái nhà dùng để sản xuất điện mặt trời của một hộ gia đình ở Đức - Ảnh do ông Nguyễn Minh Đồng cung cấp
 
Mỗi gia đình dùng điện mặt trời đều có 2 đồng hồ điện: một chiếc dùng để mua điện từ mạng lưới quốc gia và chiếc còn lại để bán điện từ nguồn điện mặt trời khi không sử dụng hết.

Trong bối cảnh thiếu điện như hiện nay, câu hỏi đặt ra là, tại sao không khai thác nguồn năng lượng tái tạo (NLTT) từ mặt trời và gió ở từng hộ gia đình tại VN?

Mái nhà điện mặt trời

Trong khi nhiều khu vực trên đường Trần Hưng Đạo và những con đường lân cận ở Q.5, TP.HCM vào ngày hôm qua (30.6) bị cúp điện từ sáng tới chiều, thì tại trụ sở của Công ty CP năng lượng Mặt Trời Đỏ (Redsun) ở số 17 Phan Phú Tiên, P.10, Q.5 vẫn luôn có điện.  Ông Diệp Bảo Cánh, Tổng giám đốc Redsun cho biết, đó là nhờ hệ thống điện mặt trời có công suất 1 kW được lắp đặt trên sân thượng và sắp tới sẽ nâng công suất lên 2 kW. Có điện mặt trời, công ty của ông Cánh không phải chạy máy phát điện gây ồn ào như cảnh thường thấy trên đường phố mỗi khi bị cúp điện.

Theo TS Tạ Bá Hưng - Cục trưởng Cục Thông tin khoa học công nghệ quốc gia, cứ mỗi một ngày trôi qua, mặt trời gửi xuống cho chúng ta từ 3-4,5 kWh/m2 (vào mùa đông) và từ 4,5-6,5 kWh/m2 (mùa hè). Tiềm năng về năng lượng gió tại VN, theo ước tính mới nhất của Ngân hàng Thế giới, có khoảng 513.360MW (1 MW = 1.000 kW), tương đương với 200 lần công suất của thủy điện Sơn La - nhà máy thủy điện lớn nhất Đông Nam Á. Con số này cho thấy, VN là một trong những quốc gia được thiên nhiên ưu đãi về những nguồn năng lượng này. Tuy nhiên, việc khai thác năng lượng từ mặt trời và gió hiện nay còn rất hạn chế, chủ yếu đang được khai thác ở dạng nhiệt năng (dùng để đun nước nóng), trong khi điện năng thì chưa phát triển do giá thành còn khá đắt.

Ông Diệp Bảo Cánh cho biết, để đầu tư mái nhà điện mặt trời có công suất 1 kW như công ty ông, giá hiện thời khoảng 150 triệu đồng. Tuy nhiên, chi phí đầu tư sẽ giảm được phân nửa nếu như chúng ta được phép hòa vào lưới điện quốc gia, vì sẽ không tốn tiền mua thiết bị lưu trữ điện trong nhà. 

"Các tòa nhà công sở ở TP nên đi đầu trong việc đầu tư điện mặt trời, để tạo nên bước đệm cho đầu tư  của toàn xã hội".

Ông Diệp Bảo Cánh-Tổng GĐ Công ty CP năng lượng Mặt Trời Đỏ

Hòa vào lưới điện quốc gia, được không?

Ông Diệp Bảo Cánh cho biết, việc này về kỹ thuật không có gì khó, các nước phát triển NLTT đều đã cho phép hòa vào lưới điện quốc gia nguồn điện mặt trời từ các hộ gia đình. Mỗi gia đình dùng điện mặt trời đều có 2 đồng hồ điện: một chiếc dùng để mua điện từ mạng lưới quốc gia và chiếc còn lại để bán điện từ nguồn điện mặt trời khi không sử dụng hết. Ở VN điều này chưa cho phép. Đó là rào cản lớn nhất của việc phát triển điện mặt trời và điện gió trong các hộ gia đình và cơ quan, công sở, doanh nghiệp.

Thiết bị thu năng lượng mặt trời và gió tại Công ty Redsun, TP.HCM - Ảnh: Mai Vọng

Tại TP.HCM có khoảng 300.000 mái nhà có thể lắp đặt được tấm thu năng lượng mặt trời để sản xuất điện. Nếu như mỗi mái nhà lắp đặt 2 tấm thu năng lượng, với công suất 260W (có thể sử dụng đủ cho chiếu sáng, tivi, quạt) thì toàn TP sẽ có tổng công suất điện mặt trời là 78 MW (tương đương với Nhà máy thủy điện Cần Đơn), mỗi năm phát điện được khoảng 105 triệu kWh điện. Ngoài ra, chúng ta không phải tốn đất để xây dựng nhà máy điện, không phải mất rừng (nếu là thủy điện) và sẽ không tốn nhiên liệu để chạy nhà máy (nhiệt điện),... Ông Cánh nhẩm tính, với suất đầu tư cho điện mặt trời hiện nay khoảng 150.000 đồng/W, thì tổng mức đầu tư cho 78 MW nêu trên ước tính khoảng 11.700 tỉ đồng. Đó là tính theo giá bán lẻ. Với một dự án lớn như vậy, giá sẽ giảm còn khoảng phân nửa. Và nếu như VN có chính sách cho phép được hòa điện mặt trời từ hộ gia đình vào lưới điện quốc gia, thì suất đầu tư sẽ còn rẻ hơn nữa, khi đó việc đầu tư vào điện mặt trời và điện gió mới khả thi. 

Theo ông Diệp Bảo Cánh, chi phí đầu tư điện mặt trời sẽ rất hiệu quả đối với những nơi xa xôi, dân cư sống thưa thớt. Như tại một nơi vùng sâu ở tỉnh Bình Dương, để kéo lưới điện quốc gia về cho vài chục hộ gia đình, theo tính toán phải tốn cả chục tỉ đồng. Nhưng khi sử dụng điện mặt trời, chỉ tốn chưa tới 2 tỉ đồng.  

"Trước tiên, chúng ta nên khuyến khích những người có khả năng về tài chính và có ý tưởng bảo vệ môi trường tham gia đầu tư làm NLTT, để từ đó tạo làn sóng đầu tư phát triển nguồn năng lượng này".

Ông Nguyễn Minh Đồng
Giám đốc Công ty tư vấn kỹ thuật và chiến lược Devitec

Có nên theo mô hình của nước ngoài?

Ông Nguyễn Minh Đồng, Giám đốc Công ty tư vấn kỹ thuật và chiến lược Devitec cho biết: Trên thế giới, thị trường điện mặt trời tăng trưởng từ 200 - 400%/năm và sẽ còn tăng trưởng hơn nữa trong tương lai. Ở VN, bức xạ năng lượng mặt trời cao hơn ở châu Âu từ 40-50%, thì tại sao mình không làm. Nhiều nước ở châu Âu rất chú trọng phát triển khai thác nguồn năng lượng này. Đức là một ví dụ. Ở Đức, mấu chốt của việc phát triển NLTT là sự trợ giúp từ phía Chính phủ và nhờ đó mà có rất nhiều công ty và hộ gia đình đầu tư làm NLTT. Chính phủ Đức mua lại lượng điện được sản xuất từ các nguồn NLTT của các công ty, trang trại chăn nuôi và hộ gia đình dùng không hết.  Điều đặc biệt là lượng điện từ NLTT được các công ty điện lực mua lại với giá cao gần gấp 3 lần giá điện bình thường. Ông Nguyễn Minh Đồng cho biết: Hiện mỗi kWh điện mặt trời ở Đức được mua lại với giá là 39,14 cents euro, trong khi giá điện thường chỉ có 15 cents euro (khoảng 3.500 đồng).

Chính sách của Đức đã khuyến khích người dân đầu tư làm NLTT, vừa giải quyết nhu cầu sử dụng năng lượng cho gia đình, cho công ty, giảm sự lệ thuộc vào nguồn điện lưới quốc gia, lại vừa có ý nghĩa bảo vệ môi trường (giảm khí thải CO2 nhờ giảm đầu tư xây dựng các nhà máy nhiệt điện) và còn có thể bán các chứng chỉ giảm phát thải khí CO2 cho cộng đồng quốc tế.

Câu hỏi đặt ra là, VN có thể áp dụng mô hình này hay không? Ý kiến của ông Nguyễn Minh Đồng là chưa nên. Ông cho rằng, nếu áp dụng ngay mô hình hỗ trợ từ Chính phủ như ở Đức mà hiện tại VN chưa có một ngành công nghiệp sản xuất các sản phẩm, thiết bị điện mặt trời và điện gió, thì VN sẽ trở thành nước nhập siêu, trở thành nước tiêu thụ các sản phẩm, thiết bị từ nước ngoài, mà sợ nhất là sản phẩm, thiết bị công nghệ kém chất lượng. Vì vậy theo ông Đồng, trước mắt, Chính phủ nên có chính sách khuyến khích đầu tư phát triển công nghệ NLTT; nên có chính sách ưu đãi về lãi suất vay vốn cho các nhà đầu tư sản xuất thiết bị NLTT. Đồng thời, Chính phủ nên cho phép hộ gia đình bán lại lượng điện từ NLTT dùng không hết, để bổ sung nguồn điện vào điện lưới quốc gia. Nếu được như vậy, sẽ khuyến khích các doanh nghiệp và hộ gia đình làm NLTT thay vì đầu tư mua máy phát điện chạy bằng xăng, dầu, vừa tốn nhiên liệu, gây ồn, lại vừa gây ô nhiễm không khí. Hơn nữa, máy phát điện chỉ được sử dụng khi bị cúp điện, còn điện từ năng lượng mặt trời hay từ năng lượng gió được sản xuất đều đều mà không phải dùng nhiên liệu.

Ông Cánh nhẩm tính mỗi quận, huyện tại TP.HCM chỉ cần có khoảng 30 công sở lắp đặt điện mặt trời, mỗi nơi có công suất khoảng 3 kW (chỉ chiếm diện tích khoảng 25m2 trên mái nhà), thì TP sẽ có công suất điện mặt trời từ công sở khoảng 2 MW, sản xuất được 2,7 triệu kWh điện mỗi năm. 

Theo tính toán của ông Nguyễn Minh Đồng, hộ gia đình tại VN có thể đầu tư lắp đặt thiết bị điện mặt trời có công suất từ 3-5 kW, vốn đầu tư khoảng từ 9.000 - 15.000 USD. Nếu đầu tư bộ thiết bị có công suất 5kW, có thể dùng cho máy lạnh, máy giặt trong nhà, chi phí tốn khoảng 15.000 USD, sử dụng đến 25 năm vẫn còn có thể đạt được 80% công suất.

 "Nhà nước cần có những chính sách hỗ trợ các DN sản xuất sản phẩm, thiết bị NLTT giống như một số nước đang áp dụng. Như tại Mỹ, nhà đầu tư vào NLTT được khấu trừ thuế thu nhập. Về thuế giá trị gia tăng (VAT), hiện nay các sản phẩm điện mặt trời tại VN phải chịu 10% thuế VAT, nên giảm xuống còn 5% hoặc 0% để khuyến khích đầu tư, vì sử dụng sản phẩm điện mặt trời là góp phần giảm phát thải khí CO2, giảm ô nhiễm môi trường". (Ông Diệp Bảo Cánh)

Mai Vọng

nguồn: http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201027/20100701005706.aspx

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

100623- Nhà siêu mỏng giá 2,1 triệu USD

Cuối cùng thì ngôi nhà 3 tầng rộng chưa đầy 3 m trên phố Bedford (New York) đã bán được với giá thấp hơn 600.000 đôla so với kỳ vọng của chủ nhà.

Ngôi nhà chỉ rộng hơn sải tay người một chút. Ảnh: Nydailynews

AP cho biết sau gần nửa năm rao bán, chủ cũ của căn nhà mỏng nhất New York đã tìm được khách mua và đồng ý bán với giá 2,1 triệu USD thay vì lời rao 2,7 triệu USD ban đầu.

Chủ cũ là một người mang tên Nicholas mua căn nhà này từ năm 2000 với giá 1,6 triệu USD. Được ví von như một huyền thoại siêu mỏng tại New York, ngôi nhà xây từ năm 1873 bằng gạch đỏ chỉ có chiều rộng chừng 2,9 m và sâu 12,8 m. Ngôi nhà có bếp, phòng ăn và phòng khách dưới tầng một. Trên tầng hai có phòng ngủ đôi và một phòng ngủ sang trọng hơn đặt trên tầng thượng. Nhà thơ nổi tiếng Edna St. Vincent Millay và nhà nhân chủng học Margaret Mead từng sống ở đây.

Ngôi nhà được xây trên một phần đất lịch sử của New York. Ảnh: pointclickhome.com

Ngay sau khi sang tay chủ mới, ngôi nhà đã được rao cho thuê trên website bất động sản hôm thứ tư với giá 10.000 USD mỗi tháng.

Kỳ Duyên

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Quoc-te/2010/01/3BA17D24/

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

100613- 10 cách xây dựng thương hiệu ít tốn mà hiệu quả

 

Nhiều doanh nghiệp nhỏ rất tích cực trong việc xây dựng mối quan hệ với khách hàng nhưng họ lại không biết nuôi dưỡng để mối quan hệ đó phát triển và lớn mạnh...

Nuôi dưỡng một mối quan hệ không chỉ giúp bạn củng cố và làm tăng lòng trung thành của thương hiệu mà còn giúp bạn cạnh tranh mạnh mẽ với các đối thủ cho dù họ có sử dụng những chính sách giảm giá đặc biệt thế nào chăng nữa.
Thật sai lầm khi nghĩ rằng xây dựng thương hiệu là cả một quá trình lâu dài và tốn kém. Hãy thử 10 cách đơn giản, dễ dàng sau đây để chắc chắn rằng, thương hiệu của bạn có sức mạnh và ảnh hưởng tích cực đối với khách hàng.

1. Tạo một chương trình liên kết. Một mạng lưới lên kết cho phép kinh doanh điện tử hoạt động có hiệu quả, một hệ thống khán giả đông đảo tới các site của bạn mà không phải tốn chi phí trả tiền cho mỗi click trên quảng cáo. Cung cấp những mối liên kết với các đường link và những mục quảng cáo để mang đến thông điệp cho thương hiệu của bạn.

2. Bắt đầu xây dựng một blog. Cách tốt nhất để đưa các thông tin quảng bá về doanh nghiệp bạn là hãy xây dựng một blog với các bài viết chất lượng.

3. In logo trên các vỏ bao bì hoặc các tấm dán và đặt chúng ở tất cả những nơi mà khách hàng đi qua. Các tấm dán với màu sắc bắt mắt và hấp dẫn luôn kích thích sự tò mò của khách hàng.

4. Đính kèm slogan vào mỗi email của bạn. Bằng cách này bạn có thể phân biệt bạn với các đối thủ cạnh tranh và tạo được thương hiệu cho doanh nghiệp.

5. In Logo vào những giải thưởng bằng hiện vật giống như là in vào một chiếc mũ hoặc một quả bóng chơi golf. Đây là cách dễ dàng nhất để bạn xây dựng thương hiệu bằng trí nhớ của khách hàng.

6. Bắt đầu một email cho khách hàng. Gửi những thông tin, các bài báo và đường link tới tất cả những doanh nghiệp, khách hàng.

7. Gửi các bài viết về doanh nghiệp lên các phương tiện truyền thông để khán giả nhằm tới các khách hàng mục tiêu.

8. Đến thăm khách hàng vào những ngày lễ, tặng cho họ món quà vào những dịp đặc biệt và in logo lên đó.

9. Gửi thư cảm ơn khách hàng vì đã sử dụng sản phẩm của doanh nghiệp bạn và đưa ra những lời phản hồi tích cực.

10. Chắc chắn rằng tất cả các phương tiện xúc tiến phải được gắn tên doanh nghiệp, logo và slogan của công ty: các tấm card, đồ dùng văn phòng, vỏ bao bì, cuốn, brochures, và các website.

Xây dựng thương hiệu là xây dựng lòng trung thành, niềm tin vào khán giả mục tiêu. Điều này có thể mất nhiều thời gian và công sức nhưng đảm bảo với bạn rằng chi phí quảng cáo cho chiến dịch marketing của bạn không lớn chút nào.

Theo Vietnamleader

nguồn: http://www.muabandoanhnghiep.com.vn/home/index.php?frame=tintuc2&mode=detail&id=7347

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

100612- Cái khó của đô thị là không nhìn thấy căn bệnh dàn trải?

Không nhận diện được Tài nguyên Di sản đặc trưng của thủ đô. Không đề xuất được mô hình phát triển. Với các ý tưởng mơ hồ, tự phát. Cùng với việc đề cao quá mức các đô thị quần cư, Quy hoạch Hà Nội đã biến thành một dự án bất động sản khổng lồ.

Tài nguyên di sản - Gánh nặng hình thức hay Động lực phát triển?

Trên thế giới hiện nay còn khoảng 29 thủ đô các quốc gia và vùng lãnh thổ có lịch sử 1000 năm tuổi; Bao gồm: Tunis (Tuy ni di); Tashkent (Uzbekistan); Jerusalem (Israel); Baghdad (Iraq); Algiers (Algieria); Vienna (Áo); Vientiane (Lào); Rome (Italia); Prague (CH Séc); Paris (Pháp); Nicosia (Đảo Síp); Lisbon (Bồ Đào Nha); Kiev (U-crai-na); Dublin (Ai-len); Bắc kinh (Trung Quốc); Budapest (Hung-ga-ri); Brussels (Bỉ); Bratislava (Slo-va-kia); Athens (Hy lạp); Yangon (Mi-an-ma); Cairo (Ai Cập); Beirut (Li băng); Damascus (Si-ria); Delhi (Ấn Độ); London (Anh); Sofia (Bun-ga-ri); Madrid (Tây Ban Nha); Seoul (Hàn Quốc); Hà Nội (Việt Nam).

Trong bảng xếp hạng 100 các thành phố có GDP cao nhất thế giới có 49 thủ đô; 15/ 29 thành phố 1000 năm tuổi thuộc nhóm này; 3 thành phố thuộc top 10; 10 thành phố thuộc top 50.

Sự thành công của các thành phố này là đáng tự hào. Điều này nói lên rằng Tài nguyên di sản (đô thị và nông thôn) đóng vai trò rất quan trọng.

Kinh tế di sản mang lại hiệu quả cao, vốn đầu tư thấp, song khó làm. Cũng như các ngành kinh tế giá trị gia tăng khác, rất cần nguồn nhân lực trình độ cao và sự đồng bộ của hệ thống. Tại Anh, hàng năm ngành kinh tế này cho một khoản thu nhập trên dưới 60 tỷ bảng (cao hơn GDP Việt Nam).

Tuy nhiên, phần đông (đặc biệt những nước chậm phát triển hoặc mới phát triển như nước ta) lại coi như một gánh nặng, không mang lại lợi ích cho đời sống hiện tại. Nhận thức này không chỉ nằm trong nhận thức trong xã hội mà còn ở trong suy nghĩ của những người có thẩm quyền; ở ngay chính những người làm quy hoạch. Vì vậy, việc bảo tồn di sản phần lớn chỉ mang tính hình thức (làm cho có).

Vậy Tài nguyên di sản của Hà Nội là gì?  Câu hỏi tưởng chừng rất dễ, song trả lời cho đầy đủ thật không đơn giản.

Lý do, nhận diện di sản là một quá trình, cái hôm nay ta đang coi rẻ, ngày mai đã trở thành vốn quý. Ai cũng có thể nói về di sản kiến trúc, văn hóa, lịch sử, khảo cổ, nghệ thuật, di sản thiên nhiên (đã được xếp hạng) theo số đông, cái đã được thừa nhận. Song ứng xử với di sản thường không nhất quán.

Hơn thế, những cái có giá trị thường khó nắm bắt. Bảo tồn những cái sờ nắm được cũng đã khó, bảo tồn những di sản không nhìn thấy được khó hơn nhiều. Ở đây, chúng tôi muốn nói đến các vấn đề Tài nguyên di sản cốt lõi của thủ đô Hà Nội (xin không nhắc lại những di sản phổ thông mà ai cũng biết) mà quy hoạch chung thủ đô Hà Nội không thể bỏ qua. Ngược lại, phải kế thừa và coi như Nền tảng, động lực phát triển trong nhiều thế hệ.

Vậy, Tài nguyên di sản Thăng Long - Hà Nội đặc trưng là gì?

Trước khi trả lời câu hỏi này cần trả lời được những câu hỏi khác:

Tại sao trong lịch sử dựng nước, giữ nước, triều đại nào chọn Thăng Long Hà Nội (Ba Đình) làm thủ đô đều thịnh trị lâu bền?

Tại sao các bậc quân vương muốn cai trị đất nước bền vững đều phải tìm cách thuyết phục "sĩ phu Bắc hà" ủng hộ (mà sĩ phu Bắc hà lại chính là nhân tài quốc gia tụ hội về Thăng Long)?

Tại sao khi đất nước lâm nguy, chiến tranh kéo dài, lòng dân (cả nước) luôn hướng về Hà Nội?

Câu trả lời: Thăng Long - Hà Nội có di sản không phải thủ đô nào cũng có được đó là Di sản Niềm tin. Mất Hà Nội tức là mất nước, rời bỏ Hà Nội tức mất Niềm tin, hy vọng.

Tại sao trong 100 thành phố có GDP lớn nhất thế giới có tới 49 thành phố là thủ đô. Cả 3 trung tâm kinh tế, tài chính thế giới đều đang là thủ đô (Tokyo >600 năm), (London >1000 năm) hoặc đã từng là thủ đô (New York >200 năm). Các trung tâm tài chính đều đặt trong khu vực trung tâm, các khu vực đô thị lâu đời?

Tại sao các thành phố ban đầu chỉ với chức năng chính trị và văn hóa sau đó lại thành công về kinh tế như Washinton, D.C - hạng 11/100; Brasillia - hạng 56/100?

Tại sao các thành phố đông đúc, đắt đỏ như Tokyo, New York, London, Seoul, Delhi mà dân số vẫn không ngừng tăng. Các quốc gia này lại coi sự đô hội này như động lực phát triển?

Tai sao các thành phố thủ đô bao giờ cũng là trung tâm chính trị (chính phủ, nhà nước), văn hóa, lịch sử?

Câu trả lời: Đây là Di sản Chức năng - di sản đặc trưng của thủ đô; rời bỏ các chức năng này, thủ đô chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa; không thể tách rời kinh tế, chính trị và văn hóa, các chức năng này luôn hàm chứa trở thành nhất thể thủ đô, chỉ khác ở thứ tự ưu tiên mà thôi.

Tai sao văn hóa, đời sống Thăng Long - Hà Nội luôn được coi là chuẩn mực về thanh lịch, văn minh, văn hiến, đều được các địa phương và khách quốc tế lấy làm cơ sở văn hóa Việt Nam.

Tại sao giá đất, giá nhà Hà Nội, của ngon vật lạ từ các địa phương mang về gắn nhãn Hà Nội luôn đắt hơn nơi khác?

Câu trả lời: không chỉ là di sản tên gọi (hay địa danh), đây (tạm gọi tên) là Di sản Đẳng cấp (thủ đô) của hệ thống; tất cả các thủ đô (lâu dời) đều có dạng di sản này!

Hà Nội đã mở rộng, và thu hẹp nhiều lần, văn hóa mỗi vùng đất không thể sau một quyết định hành chính để trở thành vùng văn hóa khác.

Trong khi Hà Nội cũng giống như các thành phố thủ đô khác trên thế giới với đặc trưng mở, giao lưu, dung nạp thì Hà Tây (điển hình là vùng Ba Vì, Sơn Tây) văn hóa hoàn khác biệt.

Với những đặc trưng văn hóa vùng, Xứ Đoài luôn khép kín. Di sản đặc trưng là các công xã nông thôn có đời sống hướng nội, coi trọng truyền thống hơn sự thay đổi. Các hoạt động tâm linh được coi trọng hơn đời sống thực tế. Vì vậy, mới còn tồn tại Làng cổ Đường Lâm, Chùa Mía, Chùa Thầy, Chùa Tây phương, Đền Và, Đình Chu Quyến. Gần sát Hà Nội, người Sơn Tây vẫn duy trì phương ngữ "nói không dấu". Song, không mặc cảm.

Chúng tôi tin, người Hà Tây tự hào là người thủ đô chứ không tự hào là người Hà Nội.

Cũng giống như các vùng nông thôn khác trong tam giác đồng bằng Bắc bộ. Chính sự kiêu hãnh này đã giúp cho Việt Nam bảo vệ được bản sắc văn hóa của dân tộc dù đã bao lần bị ngoại xâm đô hộ.

Vậy di sản này gọi tên là gì?

Câu trả lời: đây là Di sản Công xã nông thôn Việt Nam; trước kia Hà Nội đã từng có di sản này tại các làng nghề ven đô (Ngọc Hà, Đại Yên, Vạn Phúc, Nhật Tân, Thọ Xương, Ngũ Xã v.v). Rất tiếc, giờ không còn nữa; Di sản này luôn gắn với đất lúa và vùng canh tác nông nghiệp.

Với việc đề xuất dời đô lên Ba Vì vào năm 2030 ~ 2050 đồ án đã đánh mất đi Di sản Niềm tin (rất dễ hiểu vì sao ý tưởng này không nhận được sự ủng hộ trong công luận và nhân dân).

Việc kết nối, phân bổ các đô thị dàn trải đã làm lẫn, mất đi sự khác biệt về không gian, xóa nhòa địa danh, văn hóa vùng và cực điểm là ý tưởng đề xuất trục Thăng Long đã cùng lúc tạo nên hiệu ứng kép:

Một mặt, ý tưởng quy hoạch này làm mất đi các tính chất đặc thù của các vùng đất, làm mất đi di sản được gọi Di sản Đẳng cấp (thủ đô) của hệ thống. Mà với di sản này phải hiếm mới quý (Paris, trải qua rất nhiều thế kỷ không mở rộng không gian đô thị thủ đô mới tạo ra giá trị gia tăng đáng kinh ngạc như đã nêu). "Tương phản tương sinh, tương đồng tương khắc" những gì khác nhau sẽ tôn lên, những gì giống nhau sẽ triệt tiêu lẫn nhau.

Mặt khác, với trục Thăng Long (khổng lồ) là 1 đề xuất theo phong cách Duy lý, thịnh hành vào thế kỷ 17 - 18 (Rene Descartes 1596-1690), không phù hợp với văn hóa Việt Nam vốn chuộng sự tinh tế và khiêm nhường; cùng lúc ứng sử thô bạo với di sản đô thị, nông thôn cả văn hóa Tràng An lẫn Xứ Đoài chứ không phải kết nối như ai đó đã nói: "Trục này vừa để phát triển kinh tế - xã hội, vừa để phát triển giao thông, vừa kết nối văn hóa giữa các vùng xứ Đoài với Thăng Long" ; nguồn: http://vietnamnet.vn/chinhtri/201004/Chua-quyet-dia-diem-xay-Trung-tam-hanh-chinh-quoc-gia-905539/ Thực chất đây chỉ là ngụy biện, vì xưa nay không ai có thể kết nối văn hóa bằng một trục đường thẳng cứng và thô bạo như vậy cả, trên toàn thế giới.

Trục đường này chiếm đất lúa tới (350m*30km) 1.050ha không thể nói như một cách để bảo vệ Di sản (bối cảnh) Công xã nông thôn Việt Nam được nữa.

Ngoài ra, cũng cần phải nói thêm, bảo tồn di sản cần nhất sự đồng bộ, vì vậy, sẽ là khiếm khuyết nếu không nhắc tới việc khôi phục các dòng chảy vốn được coi là đặc trưng của Hà Nội: cần kết nối Sông Tô lịch với Hồ Tây (không nên để thế hệ sau phải làm như Hàn Quốc khôi phục con suối Cheonggyecheon ở Seoul);

Với việc không có ý tưởng phát triển khu vực nội đô (tương tự như các thành phố giàu truyền thống khác đã phân tích ở trên) thành các trung tâm kinh tế (tài chính), thương mại, đồ án đã đánh mất đi Di sản Chức năng vốn đã, đang và sẽ là các động lực, năng lực cạnh tranh có chiều sâu cho tất cả các trung tâm kinh tế thế giới và biến mục tiêu trở thành trung tâm kinh tế, du lịch Châu Á - Thái Bình Dương của thủ đô Hà Nội trở thành vô vọng.

Không kế thừa lợi thế có sẵn, thay mới đổi cũ không có lý do, đây chính là bẫy thu nhập trung bình của các nước Đông Nam Á mà qua cách nghĩ, chúng ta đang sa vào, với đồ án này.

Bài toán dễ là đặt ra các vấn đề bảo vệ di sản (kiến trúc, di sản văn hóa, lịch sử, vật thể và phi vật thể bằng lời) chỉ mang tính thủ tục. Đề xuất kế hoạch làm mới các Trung tâm Chính trị, Trung tâm Tài chính - thương mại quốc tế, làm nghèo đi Trung tâm Văn hóa, lịch sử, tập trung quy hoạch các đô thị quần cư  như các nội dung đã có trong đồ án. Điều này cũng có nghĩa khả năng kế thừa di sản đô thị chỉ là tối thiểu và hình thức.

Bài toán khó là trong khuôn khổ quy hoạch chung, cần có cái nhìn chiến lược ở quy mô bảo tồn cấu trúc Tài nguyên di sản (đô thị và nông thôn). Trong đó Di sản Niềm tin, Di sản Chức năng, Di sản Đẳng cấp (thủ đô) của hệ thống, Di sản Công xã nông thôn sẽ trở thành nền tảng cho việc bảo tồn và phát huy giá trị các di sản khác.

Bài toán khó là dành quỹ đất xung quanh Hồ Tây, Ba Đình cho các chức năng chính của thủ đô: Trung tâm Chính trị - Văn hóa - Lịch sử quốc gia; Khu vực Hồ Gươm, Phố cổ cho các chức năng Trung tâm Hành chính - Văn hóa - Lịch sử thành phố Hà Nội; Khu vực phố cũ cho các chức năng Trung tâm Tài chính - thương mại quốc tế.

Bài toán khó là để Tài nguyên Di sản trở thành Động lực phát triển thực sự. Chỉ có như vậy mới khai thác được ưu thế cạnh tranh, biến mục tiêu trở thành trung tâm kinh tế, du lịch Châu Á - Thái Bình Dương của thủ đô Hà Nội trở thành hiện thực.

Mô hình phát triển của đô thị thủ đô - Mơ hồ, tự phát hay Chủ kiến, chủ động?

Trên thế giới, các thành phố thủ đô không có một mô hình duy nhất để phát triển. Tuy nhiên, sự thành công lại có chung một đặc điểm: cần phải kiên định với các mục tiêu, tầm nhìn đã đề xuất. Điều khác biệt ở chỗ là phải hiểu biết thành phố muốn gì, tới đâu; cơ sở thực tiễn cho mục tiêu là gì, dung lượng rủi ro và khả năng hiện thực hóa theo giới hạn thời gian.

Một thành phố, nếu để tự nhiên sẽ không cần mô hình phát triển định trước. Sự phát triển của thành phố sẽ là tốt khi chuyển dịch chậm rãi. Tại các thành phố này, tính ngẫu nhiên luôn chiếm ưu thế; đặc biệt đối với các thành phố có bề dày lịch sử. Việc định ra một mô hình phát triển cụ thể, thậm chí phản tác dụng.

Cũng có không ít các thành phố lại cho thấy điều ngược lại: cùng với sự hình thành 1 cách mau lẹ, các thành phố mới nổi rất cần có những định hướng từ trước thông qua các mô hình phát triển (phải được nghiên cứu kỹ lưỡng và thấu đáo).

Sự mơ hồ, tự phát, thiếu chủ kiến, chủ động sẽ đẫn đến sự bất công và hỗn loạn.

Trong khi, ở nơi này một số người không có nơi trú ngụ, không mảnh đất cắm dùi; ở nơi kia có những căn biệt thự bỏ không, để đất đai hoang hóa.

Tiếc thay, đây lại là sự thực của Hà Nội; và sự thực sẽ không ngừng ở đây khi mà trong chính bản quy hoạch đang đệ trình. Mô hình phát triển hoàn toàn vắng mặt dẫn dến một loạt các ý tưởng mơ hồ, thiếu luận cứ;

Cơ hội đang dần biến mất, trong khi hiểm họa xã hội lại càng ngày càng rõ nét, nếu thực thi theo ý tưởng của đồ án này. Có những sự tùy tiện, tùy hứng. Trong khi đó, tại các quốc gia phát triển khác, người ta giải quyết rất tốt vấn đề này, rất thành công về đô thị trong cả nghiên cứu quy hoạch, thực thi, quản lý phát triển.

Thành phố thủ đô có thuận lợi hơn các thành phố khác vì được thừa hưởng vị thế quốc gia. Ngược lại, hình ảnh, sức sống của thành phố này cũng ảnh hưởng trở lại tới vị thế của đất nước.

Phương pháp quy hoạch theo mục tiêu có thể xuất phát từ những kinh nghiệm thực tiễn của các quốc gia khác. Chúng ta tiếp tục nghiên cứu 18 quốc gia thuộc nhóm các nền kinh tế lớn (thuộc nhóm G20).

Các số liệu, Biểu đồ (1) và Biểu đồ (2) cho thấy điều gì?

(1) 15/29 thành phố thủ đô 1000 năm tuổi nằm trong top100 các thành phố có GDP lớn nhất Hành tinh. Điều này khẳng định cơ hội phát triển đối với các thủ đô giàu truyền thống rất thuận lợi. Kinh tế di sản là một ưu thế cốt lõi của các thành phố này.

(2)  16/18 nước nhóm kinh tế lớn có thủ đô nằm trong top 100  thành phố là trung tâm kinh tế thế giới. Điều này thể hiện sự hưng thịnh của một quốc gia luôn gắn kết với sự phát triển, đẳng cấp của thành phố thủ đô.

(3) 4/18 thành phố thủ đô có mô hình chuyên biệt; trong đó Washington, D.C (hạng 11/100) và Brasilia (hạng 56/100) đã thành công khi chuyển đổi từ một đô thị hành chính sang mô hình phức hợp (văn hóa, lịch sử và du lịch) xuất phát từ thành công của quy hoạch đô thị, kiến trúc và hệ thống quản trị tốt. Ottawa và Canberra khả năng chuyển đổi mô hình diễn ra chậm hơn, vì vậy, sự thành công về kinh tế chưa đạt tới đẳng cấp của hai thành phố nói trên. Mô hình đô thị quyền lực nhà nước kết hợp văn hóa - lịch sử cũng có khả năng mang lại thịnh vượng cho quốc gia bằng phát triển các ngành kinh tế có giá trị gia tăng cao.

(4) 14/18 thành phố có mô hình phức hợp, dựa trên nền tảng đô thị lịch sử, địa điểm truyền thống; Duy trì mật độ dân cư đô thị cao, có quy mô dân số thuộc nhóm lớn. Hiện nay, không còn thành phố nào (trong nhóm này) phát triển dựa vào hạt nhân công nghiệp. Các đô thị thủ đô (và các thành phố đã từng là thủ đô) đều phát triển theo mô hình lấy độ lớn thị trường thành phố, du lịch, dịch vụ và đặc biệt ngành tài chính làm hạt nhân phát triển.

Tiếp theo, trong 61 thành phố đông dân nhất thế giới; có 20 thành phố: Karachi, Pakistan (3/61); Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ (5/61); Kinshasa, Congo (17/61); Lima, Peru (18/61); Bogotá, Colombia (20/61); Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam (21/61); Bangkok, Thái lan (22/61); Lahore, Colombia (26/61); Thiên Tân, Trung Quốc (29/61); Santiago, Chile (33/61); Trùng Khánh, Trung Quốc (35/61); Alexandria, Ai Cập (40/61); Shenyang, Trung Quốc (41/61); Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ (45/61); Johannesburg, Nam Phi (46/61); Abidjan, Côte d'Ivoire (48/61); Cape Town, Nam Phi (51/61); Durban, Nam Phi (52/61); Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên (55/51); Jeddah, Ả Rập Saudi (61/61); Trong đó: Thành phố có diện tích đô thị lớn nhất (Kinshasa): 9.965km2; nhỏ nhất (Jeddah): 1.230; Thành phố có số dân đông nhất (Karachi): 12.991.000 (hạng 3); ít nhất (Jeddah): 3.012.000 (hạng 61).

Các thành phố này đều có chung đặc điểm:

(1) Duy trì mật độ dân cư ở mức thấp <6.500/km2;

(2) 9/20 là thành phố thủ đô; không thành phố thủ đô nào (thuộc nhóm này) nằm trong top 50/100 của Danh mục các thành phố thủ đô là trung tâm kinh tế (GDP năm 2008);

(3) Không có thành phố nào thuộc nhóm thủ đô 1000 năm tuổi;

Như vậy, mật độ thấp và quy mô rộng lớn không phải là điều kiện cốt lõi cho sự thành công và trình độ phát triển, sức hấp dẫn của đô thị thủ đô. Ngược lại, sự mở rộng thái quá sẽ làm suy giảm các nguồn lực mà các quốc gia nghèo thường mắc phải.

Mô hình thành phố phát triển theo chiều rộng, không tạo ra việc làm tại chỗ và có cấu trúc càng ngày mở rộng sẽ là nguyên nhân chính gây tắc nghẽn giao thông, ô nhiễm môi trường (Bangkok và Thành phố Hồ Chí Minh là ví dụ).

Dễ dãi trong quản lý đất đai dẫn đến không gian đô thị sẽ không ngừng giãn ra. Điều này, đối với xã hội giống như cho uống thuốc độc - càng uống càng khát!

Khó khăn trong quản lý đất đai sẽ tạo ra những thách thức, kích thích trí sáng tạo của xã hội. Đây mới là cơ hội giúp chúng ta thoát khỏi lời nguyền tài nguyên.

Vậy mô hình phát triển của Hà Nội sẽ như thế nào?

Trước hết, phải khẳng định không có mô hình lý tưởng hay chuyên biệt (bền vững) như một số người nghĩ; Bởi khi thành công, các đô thị này đều có khuynh hướng phức hợp hóa chức năng. Hiệu quả sử dụng tài nguyên của hai thành phố: Washington D.C. với diện tích 177km2; GDP 375 tỷ USD; xếp hạng 11/100. Hiệu suất GDP: 2,119 tỷ USD/km2 và  Brasilia GDP 110 tỷ USD, xếp hạng 56/100. Cũng phải nói thêm Washington D.C. có lợi thế không thể so sánh do vị thế quốc gia của Hoa Kỳ. Brasilia có lợi thế là thủ đô của một nước đông dân thứ 5 thế giới và thành phố đã được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới vào năm 1987 do thành công của sáng tạo quy hoạch và kiến trúc; Như vậy, hai thành phố này từ những đô thị chuyên biệt (hành chính - quyền lực nhà nước) đã trở thành những đô thị phức hợp bao gồm kinh tế du lịch và dịch vụ.

Trong Danh mục các thành phố là trung tâm kinh tế (GDP năm 2008), Cùng với Thành phố New York và London, Tokyo có nền kinh tế đô thị lớn nhất trên thế giới; cả 3 thành phố này đều đang là thủ đô (hoặc đã từng là thủ đô); 6 thành phố thủ đô nằm trong top10; 10/ top 20; 23/ top50; 45/ top 100. Các thành phố này đều nằm trong số những thành phố có số dân đông và mật độ dân dư đô thị cao nhất.

Chúng tôi xin nhắc lại xét về khía cạnh kinh tế, đô thị thủ đô luôn chiếm được sự thuận lợi tự nhiên về thị trường cũng như đẳng cấp (phân khúc trên) của hàng hóa.

Không phải ngẫu nhiên mà thành công!

Mô hình phát triển đô thị phải xác định được rõ các hợp phần: phát triển nguồn lực (tài nguyên, tài chính, nhân lực, thị trường) phát triển chức năng; phát triển kinh tế; phát triển dân cư; phát triển hạ tầng xã hội; phát triển tiện nghi đô thị; phát triển không gian; phát triển hạ tầng kỹ thuật, làm tiền đề xác định giải pháp đô thị hóa; xác định quy mô, cấu trúc đô thị phù hợp với mô hình phát triển đô thị.

Phải xác định được hạt nhân phát triển có khả năng cạnh tranh thực sự về lượng và chất với các đô thị khác trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Trong đó nguồn lực con người với dân số đông, trẻ, tập trung sẽ trở thành sức mạnh chính (giai đoạn đầu) của đô thị; (Các nước Châu Á vốn chiếm ưu thế về thị trường đông đúc - đây cũng là bảo đảm cần thiết cho sự thịnh vượng của các thành phố như Tokyo, Thượng Hải, Seoul, Delhi, Mumbai).

Nghiên cứu, đề xuất và lựa chọn mô hình phát triển sẽ là sản phẩm có giá trị lớn nhất về mặt trí tuệ; thiếu nội dung này đồ án quy hoạch sẽ trở nên tầm thường. Tiếc thay, đây lại là sự thật.

Không đề xuất được mô hình phát triển; Với các ý tưởng mơ hồ, tự phát; Cùng với việc đề cao quá mức các đô thị quần cư, Quy hoạch Hà Nội đã biến thành một dự án bất động sản khổng lồ.

Đồ án mới chỉ đề xuất mô hình phát triển không gian; và dùng công cụ này giải quyết tất cả; Đây là một sai lầm có tính hệ thống, một bài toán ngược!

Một đồ án thực hiện một hệ thống các đô thị của một thủ đô ngàn năm tuổi, diện tích >900km2; dân số tới >9 triệu người mà không có mô hình phát triển làm cơ sở tư duy và kiểm soát hệ thống đã khiến chúng tôi kinh ngạc.

Xét trên phương diện này; đồ án Quy hoạch Hà Nội cũng giống như các đô thị của Việt Nam đã hình thành theo cùng một cách; Người ta vẫn theo tư duy định trước những đơn vị ở (dù là một thành phố cũng như đơn vị ở phóng to); Tất cả các nội dung của thành phố đều đã đóng gói sẵn sàng, được sử dụng đi, sử dụng lại cho nhiều thành phố khác nhau.

Trong thực tiễn thế giới (ưu việt), sự phát triển thành phố thường theo hướng ngược lại: Với một quỹ đất định trước cần suy nghĩ sao cho việc năng cao hiệu suất sử dụng đất ngày càng được cải thiện; Mô hình đô thị phải giải quyết được sự giảm thiểu các chuyển động theo phương ngang vốn là biểu hiện của tiện nghi đô thị thấp kém và là nguyên nhân của việc tắc đường hiện nay.

Một đô thị tốt cần phải giải quyết các chức năng như một động lực phát triển; Đồ án quy hoạch chung Hà Nội đề xuất một kế hoạch giãn dân ra khỏi khu vực nội đô (400.000). Kế hoạch này thể hiện một tư duy sai lầm đã có trước. Bởi, bất chấp mọi nỗ lực chống lại sức hút đô thị sự gia tăng dân số trong các đô thị dù có muốn hay không (việc này) cũng không thay đổi được điều gì.

Hơn thế, về mặt nhận thức, tồn tại suy nghĩ này là không thể hiểu được đối với đô thị học hiện đại; Bởi nó trái ngược hoàn toàn với mục tiêu phát triển. Cách nghĩ này có thể biến những đô thi phồn hoa trở thành hoang phế. Chính cách nghĩ này đã biến Thành phố Hồ Chí Minh đi từ Hòn Ngọc Viễn Đông tới đô thị của ngập lụt, ô nhiễm, rác thải, khói bụi và tắc đường.

Đô thị có rất nhiều tham số tác động; việc đề xuất các mô hình phát triển nhằm giúp cho các mục tiêu tiệm cận dần với thực tiễn; đô thị luôn gắn liền với một điều kiện định trước: đó là một quỹ đất giới hạn có nhiệm vụ phải đáp ứng sự biến động không ngừng của dân số đô thị; nó phải gắn kết, giải quyết xung đột  giữa mong mong muốn đáp ứng thật nhiều, ngày càng nhiều hơn các nhu cầu và sự không ngừng gia tăng các phát kiến công nghệ; một mặt công nghệ giúp cho nâng cao hiệu suất đô thị; mặt khác, sự lệ thuộc vào các kế hoạch định sẵn sẽ làm cho đô thị trở nên kém linh hoạt.

Khả năng thích ứng với sự biến động của xã hội sẽ xác định năng lực dung nạp hay khước từ của đô thị. Đây chính là đẳng cấp!

Giải pháp tốt là phải đưa ra những mô hình phát triển tối ưu so với điều kiện hình thành của nó. Tức thay vì tìm mọi cách để giảm thiểu sự gia tăng cơ học làn sóng di cư vào đô thị; cần chủ động hơn trong việc điều tiết theo nguyên tắc thị trường và nâng cao năng lực dung nạp của đô thị kèm theo giá phải trả của tiện nghi; Giá cả thị trường mới là nhân tố điều tiết đô thị chứ không phải giải pháp hành chính.

Người ta thường nhìn thấy những mặt trái của đô thị khi gặp phải những vấn nạn hiện nay của đô thị Việt Nam đã dẫn đến tư duy khôi hài là quy hoạch dường như chỉ có một mục tiêu là giãn dân và chống tắc đường. Người ta chưa một lần nhận thấy căn bệnh tư duy quy hoạch dàn trải mới chính là nguyên nhân gây ra các khó khăn của đô thị hiện nay.

Mô hình đô thị đa trung tâm cũng đã bị hiểu sai nghiêm trọng, khi người ta đề xuất có tới 3 trung tâm Chính trị - Hành chính quốc gia (cùng lúc hay cách 20, 40 năm cũng không gì khác nhau) bởi không phải chức năng nào cũng có thể phân bố rộng khắp. Đa trung tâm chỉ đúng với các dịch vụ thông thường và nguồn việc làm phổ thông.

Dịch vụ công chỉ có ở cấp cơ sở, sẽ không tồn tại dịch vụ công ở cấp Chính phủ, trước kia, bây giờ và sau này cũng như vậy. Càng kéo giãn thì càng xuất hiện dao động giao thông kiểu con lắc. Chính những dao động này khiến cho lưu lượng các phương tiện giao thông luôn luôn quá tải so với dự tính, chính chúng tạo ra sự hỗn loạn giao thông.

Mô hình phát triển không gian chỉ là hệ quả của mô hình phát triển; được khống chế bởi các giới hạn tài nguyên, năng lực, tiện nghi đô thị.

Xin nhắc lại: Sức hút của đô thị nằm ở chỗ đô hội. Sức mạnh của đô thị là tạo ra cỗ máy hoàn hảo (trong đó có khả năng phục hồi sức khỏe cả tinh thần và thể chất), dung nạp được nhiều người song vẫn không tạo ra sự cố về môi trường tự nhiên và xã hội.

Đô thị thủ đô một quốc gia phải là nơi quần tụ của các cư dân của đất nước đó, đến và đi, thành phố không có quyền khước từ.

Đô thị "thủ đô" của thế giới (Roma; New York; London; Paris; Tokyo; Washington D.C và các thành phố khác) cũng như vậy, không bao giờ khước từ nhân loại đến từ bất kỳ phương trời nào; Đây chính là sức mạnh cốt lõi, là động lực phát triển không riêng cho thành phố mà còn cho cả quốc gia và thế giới.

Nhận thức được điều này, khi kế hoạch di chuyển thủ đô của Hàn Quốc được chính phủ đệ trình, Lee Myung-bak (Tổng thống Hàn Quốc - Thị trưởng Seoul tại thời điểm đó, một chính trị gia và là doanh nhân tỷ phú), đã chỉ trích mạnh mẽ kế hoạch này. Ông nói với báo chí rằng di chuyển vốn sẽ làm tổn hại lớn cho nền kinh tế Hàn Quốc và làm suy yếu khả năng cạnh tranh của nó.

Sau này, Tổng thống Lee Myung-bak nói rằng đó là một việc "đáng xấu hổ" - "shameful"; nguồn: http://www.citymayors.com/environment/korea_newcapital.html; http://www.koreatimes.co.kr/www/news/nation/2010/01/116_58821.html).

Đây chính là bài học về Tầm nhìn tri thức!

Ngược lại, trong đồ án Quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050; Ý tưởng lặp đi lặp lại và có vẻ như chủ đạo là giãn dân, mở rộng tràn lan không gian đô thị; Ấu trĩ thay!

Trong khi đồ án khẳng định mục tiêu của quy hoạch là làm sao nâng cao khả năng cạnh tranh trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương; Câu hỏi được đặt ra ở đây là Hà Nội sẽ cạnh tranh bằng gì?

Bài toán dễ là cứ triển khai đồ án quy hoạch theo thói quen, mơ hồ, tự phát như hiện nay, sử dụng vốn vay và (bán rẻ) quỹ đất ("Mặt mạnh của Hà Nội chính là quỹ đất" nguồn: http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/201005/Khong-de-tien-sot-dat-Ha-Noi-vao-tui-tu-nhan-913311/ ); và không có gì khác về mô hình phát triển?

Về vấn đề này, chúng tôi cũng nghĩ như Tổng thống Lee Myung-bak rằng đó là một việc "đáng xấu hổ" - "shameful".

Bài toán khó là phải khẳng định mô hình phát triển đô thị thủ đô dựa trên 4 trụ cột Chính trị - Văn hóa, lịch sử - Kinh tế - Tự hào dân tộc; Bài toán khó là phải cụ thể hóa được các khái niệm trừu tượng trở thành các giải pháp cụ thể, đảm bảo sự thành công. Các giải pháp này phải trở thành những nguyên lý chỉ đạo, duy trì sự thống nhất, có chủ kiến và chủ động.

Trong các bài toán khó, bài toán Mô hình phát triển là khó nhất; Người bình thường không làm được!

Hà Nội không có thế mạnh quốc gia làm chỗ dựa như Washington D.C; Không tìm được những nhà kiến trúc sư đại tài quy hoạch, thiết kế thành phố để sau 27 năm đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới như Brasilia; Không năng động như New York; Không tinh tế như Tokyo; Không bí ẩn như London; Không mộ đạo như Delhi.

Nhưng Hà Nội lại có sự thiêng liêng của Delhi; Thấm đẫm lịch sử như London; Sâu sắc như Tokyo; Khả năng ứng biến linh hoạt như New York; Và đông dân như tất cả!

Cái khó nhất hiện nay của Quy hoạch Hà Nội là làm sao có được những nhà lãnh đạo có tầm nhìn, đức khoan dung như Tổng thống George Washington. Tổng thống Juscelino Kubitschek để có thể chọn được những kiến trúc sư lừng danh thế giới như Pierre Charles L'Enfant; Lucio Costa và Oscar Niemeyer tham gia quy hoạch.

Quy hoạch Hà Nội cần những nhà tổ chức biết tôn trọng ý nguyện của dân chúng, biết tập hợp những hào kiệt Thăng Long đến từ mọi miền đất nước.

Được như vậy, khó sẽ thành dễ.

Người xưa nói rằng: "Thiên hạ bĩ, quân tử ẩn".

Người xưa cũng nói: "Càn Khôn bĩ rồi lại thái, Nhật Nguyệt hối rồi lại minh".

Ức Trai (Nguyễn Trãi) khẳng định (Như nước Đại Việt ta từ trước): "Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau; Song hào kiệt thời nào cũng có".

Chúng tôi nghe, nhớ, và hy vọng.

nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-06-11-cai-kho-cua-do-thi-la-khong-nhin-thay-can-benh-dan-trai-