Hiển thị các bài đăng có nhãn kẹtxe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kẹtxe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Xử phạt tự động tất cả lỗi vi phạm giao thông

Hãy xử phạt các phương tiện vi phạm giao thông bằng cách cấp cho mỗi xe một mã vạch hoặc flash code (viết tắt chung là mã code), bắt "quả tang" bằng máy ảnh và nộp phạt qua tài khoản ngân hàng.
> Những đề xuất chống ùn tắc giao thông

Biện pháp của tôi là đưa tất cả các vi phạm về phạt nguội, tức là không xử phạt tại chỗ như đang làm để tránh gây ùn tắc giao thông.

Vấn đề là: làm sao để có thể bắt được tất các xe vi phạm nếu vẫn để nó lưu thông, làm sao có thể xử lí hành chính kịp thời cho hàng nghìn đơn phạt ấy (lúc đầu sẽ nhiều sau đó sẽ giảm), bộ máy hành chính sẽ phình to đến đâu? Làm sao có thể buộc người dân phải bỏ tiền để trả cho những vi phạm này một cách tự nguyện?

Cách thức thực hiện của tôi là : Mã vạch hoặc flash code (viết tắt chung là mã code), + tài khoản ngân hàng + máy ảnh.

Đầu tiên là song song với việc cấp biển kiểm soát, tôi sẽ dán mã cho tất cả các phương tiện giao thông (giống như sản phẩm trong siêu thị) và yêu cầu mỗi phương tiện sẽ có thêm mã đi cùng ngay trên biển kiểm soát.

Với mỗi mã vạch này sau khi được giải mã sẽ đưa ra được thông tin đầy đủ như biển kiểm soát. Thêm nữa tôi sẽ cung cấp cho riêng mỗi cá nhân một biển số cố định duy nhất để họ có thể gắn cho tất cả các phương tiện đăng kí tên của họ, và sẽ tiến hành đấu giá công khai các biển số được cho là đẹp, số tiền thu được sẽ sử dụng cho các mục đích về giao thông.

Thứ hai là bắt buộc mỗi xe đăng kí phải có một tài khoản ngân hàng. Xu hướng hiện tại việc mỗi người có một tài khoản không có gì là phức tạp đặc biệt là nếu đã có tiền để mua một phương tiện giao thông. Tài khoản ngân hàng này sẽ chịu trách nhiệm trừ tiền tự động vào tài khoản sau mỗi lần vi phạm giao thông giống như việc chúng ta dùng thẻ để trả tiền khi đi mua đồ trong siêu thị.

Vấn đề là :

Các ngân hàng có chấp nhận hay không ? rủi ro do việc không thể thu lại được tiền khi người dân không chịu trả do việc lập các tài khoản ảo?

Tôi tin rằng các ngân hàng sẽ chấp nhận vì lí do sau đây: Gần như mỗi nhà đều có phương tiện giao thông và người người đều cần phải có phương tiện để đi lại, nếu ngân hàng không chấp nhận thì khách hàng của các ngân hàng chỉ còn lại những người cao tuổi và vị thành niên vì họ không đủ các điều kiện để điều khiển phương tiện giao thông.

Liệu các ngân hàng đồng loạt tẩy chay không? Các ngân hàng nhà nước không thể làm thế và thậm chí là việc lập thêm một ngân hàng của bộ giao thông chuyên xử lí các xử phạt này ngoài các chức năng ngân hàng bình thường.

Người dân có chấp nhận hay không? Nếu như người dân thấy được các hiệu quả của việc này: ít xe dám vi phạm giao thông, giảm tai nạn giao thông, giảm tiêu cực trong xử lí vi phạm, không mất thời gian cho các xử phạt thì họ sẽ chấp nhận.

Bộ trưởng có muốn nhìn thấy hình ảnh các chú cảnh sát giao thông ngồi ở một bàn nhỏ ở các điểm nóng của giao thông thong thả nhìn xe cộ lưu thông với một chiếc máy ảnh trên tay thay vì phải đứng giữa ngã tư nóng bức, cầm gậy chỉ huy giao thông và thổi còi khản giọng? (hoặc các máy ảnh được gắn cố định tại một số vị trí cụ thể).

Máy ảnh chính là để chụp lại các mã code, với công nghệ máy ảnh hiện nay việc bắt ảnh động để đưa lại một hình ảnh sắc nét (kể cả ban đêm) là không khó (ví dụ như chụp ảnh bóng đá).

Như vậy với mỗi xe vi phạm sẽ bị chụp 2 ảnh, một ảnh toàn cảnh vi phạm rõ biển kiểm soát (mục đích là không thể chối cãi) và một ảnh chụp mã code, với mã code này chỉ cần một máy quét là sẽ đưa ra các thông số chính xác (giống như bạn dùng ứng dụng flashcode cho iphone vậy) và trừ tiền trực tiếp vào tài khoản.

Tóm lại mỗi ngày sẽ có nhiều thư mục phạm luật khác nhau với vô số ảnh, chúng ta sẽ không phải lo lắng về tốc độ xử lí vì thậm chí nếu kết nối internet thì có thể trừ tiền phạt vào tài khoản ngay sau thời điểm chụp ảnh một vài phút.

Đến cuối tháng ai vi phạm giao thông sẽ được gửi một biên lai kèm theo ảnh đến tận nhà, việc này chắc là không vinh quang nên không ai mang ra khoe cho người khác, thêm nữa những người mượn xe sẽ càng tôn trọng luật hơn vì không muốn chủ xe tốt bụng bị vạ lây.

Với cách này sẽ làm giảm cồng kềnh và trong sạch cho bộ máy hành chính giao thông, tiết kiệm được ngân sách nhà nước, chưa kể đến những tác dụng khác như: Không cần các trạm thu phí đường bộ gây tốn chi phí xây dựng và làm giảm tốc độ lưu thông.

Thay vào đó là những máy ảnh kĩ thuật tự động đặt ở bên lề đường, không cần phải bấm lỗ bằng để kiểm soát số lượng vi phạm để thu bằng, thay vào đó là trừ lỗi trên dữ liệu cá nhân, nếu phạt một số lỗi đủ nặng sẽ tước bằng lái…

Tại sao chúng ta không thử? Mất bao lâu để có thể triển khai hoàn toàn được? Chúng ta sẽ thử nghiệm trước ở các thành phố lớn trước như là Hà Nội và TP HCM? Nó có khả thi không?

Nếu mà suy xét kĩ lưỡng về công nghệ máy ảnh, ứng dụng mã code, sự phát triển của ngân hàng, tốc độ xử lí của máy tính, tôi nghĩ là tương lai rất gần, có thể là cuối năm nay, cuối năm sau, cuối thập kỉ này còn tùy vào sự quyết tâm thực hiện nó. Chúc Bộ trưởng luôn mạnh khỏe.

JLCD

nguồn: http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/2012/03/xu-phat-tu-dong-tat-ca-loi-vi-pham-giao-thong/

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

111112- Góc nhìn khác về vấn nạn giao thông ở Hà Nội

Gần đây, Bộ trưởng GT-VT Đinh La Thăng trở thành tâm điểm chú ý của dư luận . Tôi cũng ngưỡng mộ Bộ trưởng Thăng, một con người dám nghĩ dám hành động quyết liệt , tuy nhiên về cách giải quyết vấn nạn giao thông, tôi có góc nhìn khác với ông.

Việc phân làn hay thay đổi giờ làm việc là những biện pháp cần thiết nhưng không thể giải quyết triệt để vấn nạn ách tắc giao thông . Tôi xin chia sẻ góc nhìn khác của tôi đối về nguyên nhân sâu xa của vấn nạn này .

 

Tuy không thường trú ở Hà Nội hay TPHCM, nhưng nhiều năm nay hằng tháng tôi thường phải đi công tác từ vài ngày đến một tuần tại Hà Nội và TPHCM . Điều tôi cảm nhận, cứ sau mỗi tháng ra Hà Nội, người tham gia giao thông càng ngày càng đông thêm, sự cảm nhận về sức tăng này rất rõ rệt để có thể nhận thấy . Tôi nhớ Hà Nội ngày xưa cách đây mười mấy năm, con đường Giải Phóng hiện nay có lẽ là một trong những con đường lớn nhất ở Hà Nội, vậy mà có bao giờ nghe người dân phàn nàn về vấn đề kẹt xe đâu . Hà Nội ngày xưa  không phải là đô thị lớn nhưng hiền hòa quyến rũ khác với sự chen chúc, ồn ào, náo nhiệt, hỗn loạn của ngày nay, tôi luyến tiếc cái Hà Nội ngày xưa ấy. Những năm gần đây với những sự đầu tư lớn, cơ sở hạ tầng của Hà Nội phát triển vượt bậc, đại lộ, cầu đường, cầu dẫn, cầu vượt, hầm chui ... rất dài rộng hoành tráng , tôi nghĩ cơ sở hạ tầng ở Hà Nội đã bỏ xa các thành phố khác trong cả nước và có lẽ đã là tốt nhất Việt Nam . Thế nhưng, than phiền về nạn kẹt xe càng ngày càng tăng chứ chưa bao giờ giảm . Vì sao ? Bởi vì để mở rộng một con đường hay xây một cái cầu mất vài năm, trong khi dân số đổ về Hà Nội tăng mỗi ngày, mỗi tháng, tăng một cách chóng mặt . Như vậy thì làm sao có sự xây dựng cầu đường nào đáp ứng cho kịp với tốc độ tăng dân số, mà chủ yếu là tăng dân số cơ học . Tôi nghĩ nhiều người có thể đồng ý với tôi rằng dân số tăng quá nhanh ở Hà Nội là nguyên nhân chính của vấn nạn ách tắc giao thông. Bây giờ chúng ta có thể tập trung vào những biện pháp để giải quyết , tôi đề nghị một số biện pháp dưới đây:

 

1- Hà Nội chỉ nên là trung tâm Văn hóa, trung tâm Chính trị và trung tâm Tài chính của cả nước , chỉ cần như thế là đã xứng tầm Thủ đô điều hành đất nước một cách hiệu quả. Hà Nội không cần trở thành trung tâm hay số 1 của tất tần tật mọi thứ như trung tâm Kinh tế, trung tâm Giáo dục, trung tâm Dịch vụ, trung tâm Y tế vv... Những thứ này hãy để cho những thành phố khác, như vậy cở sở hạ tầng ở Hà Nội sẽ không phải gồng gánh thêm hàng triệu người di cư từ các thành phố khác (Lạng Sơn, Thái Nguyên, Phú Thọ,Bắc Giang, Nam Định, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình ...) đổ về bon chen sinh sống . Thủ đô Hà Nội sẽ thoáng đãng hơn, chất lượng cuộc sống sẽ cao hơn .
 

(ảnh minh họa - nguồn ảnh: internet)

 

2- Di dời tất cả các trường đại học, cao đẳng ra khỏi Hà Nội; chỉ cần giữ vài trường đại học xuất sắc phục vụ nghiên cứu và cung cấp nhân tài . Hà Nội có gần cả trăm trường đại học và cao đẳng, mỗi trường có cả chục ngàn sinh viên như vậy nhẩm tính sơ thì chúng ta cũng có thể thấy số sinh viên đóng góp một phần không nhỏ vào dân số tham gia giao thông ở Hà Nội. Ngoài ra mỗi trường đại học di dời sẽ tạo ra hàng ngàn công việc như quán cơm, quán nước, cafe, dịch vụ ... cho dân địa phương ở vùng mà trường đại học được chuyển đến , một khi có công việc tốt những người địa phương này sẽ không cần phải đổ xô chen chân về Hà Nội kiếm sống tạo thêm gánh nặng cho cơ sở hà tầng của Hà Nội . Bạn bè phổ thông trung học cùng lứa với tôi trăm người thì gần cả trăm sau khi tốt nghiệp đại học tại Hà Nội và Sài Gòn đều ở lại chứ không ai quay về quê kiếm việc và sinh sống. Thường các bạn đó đã sống 4-5 năm ở Hà Nội thời sinh viên, rồi bám trụ lại Hà Nội để kiếm việc và sinh sống dễ hơn . Vì vậy tôi nghĩ nếu phải học đại học ở tỉnh khác thì xác xuất sinh viên sau khi tốt nghiệp đổ về Hà Nội kiếm việc và sinh sống sẽ ít đi.

 

3- Di dời tất cả các nhà máy không thiết yếu ra khỏi Hà Nội như nhà máy bia, nhà máy bánh kẹo, nhà máy thuốc lá, dệt may ... Nếu di dời được thì không chỉ những giảm áp lực cho cơ sở hạ tầng Hà Nội khi một lượng lớn công nhân di dời mà còn giảm áp lực cho môi trường, các vấn đề xã hội ở Hà Nội . Đối với các nhà đầu tư ai cũng muốn nhà máy gần thị trường tiêu thụ để giảm thiểu chi phí vận tải , vì vậy các nhà đầu tư muốn đầu tư nhà máy càng gần Hà Nội càng tốt, tuy nhiên tôi nghĩ đã đến lúc Hà Nội không cần phải chạy theo thành tích thu hút đầu tư, thu hút FDI mà chỉ chọn lọc những nhà đầu tư thuộc các lĩnh vực công nghệ cao, không ảnh hưởng nhiều đến cơ sở hạ tầng, môi trường mà vẫn đem lại hiệu quả kinh tế cao cho Hà Nội .

 

4- Phát triển đồng đều các thành phố khác, nhất là những thành phố mới vệ tinh được xây dựng có ý tưởng quy hoạch hẳn hoi . Hôm trước tôi gặp một anh bạn, khi hỏi anh ta sống và làm việc ở đâu, anh ta trả lời một cách tự hào rằng đang sống và làm việc ở Đà Nẵng, một thành phố phát triển nhanh nhưng có ý tưởng xây dựng đàng hoàng, tạo điều kiện và tiện nghi cho cư dân thành phố. Tôi dám chắc cho dù có cơ hội anh ta cũng không có một lý do gì để phải chen chân ra Hà Nội sinh sống .

Việt Nam và nhất là khu vực miền trung cần có nhiều thành phố như Đà Nẵng . Và cả Thủ đô Hà Nội cũng cần học tập Đà Nẵng. Tôi thật sự buồn lòng mỗi khi ra Hà Nội đi trên những con đường mới mở thấy nhà cửa xây dựng lổn nhổn, gồm cả những “tòa nhà’ siêu mỏng siêu méo” làm mất hết mỹ quan đô thị.

Việc đầu tư đồng đều cho nhiều đô thị ở các vùng dân cư sẽ tránh được sự tập trung dân số quá đông chỉ vào một số ít thành phố sinh ra các vấn đề về ách tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội ... Hơn nữa, còn tránh được rủi ro khi một thành phố tập trung quá lớn bị thiên tai tàn phá hay những thảm họa không mong muốn thì nền kinh tế của chúng ta vẫn không bị ảnh hưởng lớn hay tê liệt (một số công ty nước ngoài khi cho nhân viên đi du lịch bao giờ cũng chia đôi nhân viên mỗi phòng đi trên mỗi chuyến bay riêng hay chủ tịch HĐQT và Tổng giám đốc không được đi cùng trên một chuyến bay để tránh rủi ro nếu chuyến bay có bị tại nạn thì công ty vẫn còn nhân sự để hoạt động).

Ngoài ra, việc phát triển đồng đều các thành phố cũng giải quyết được vấn đề lạm phát cục bộ, mà Việt Nam hiện nay đang phải đương đầu . Vì sao tôi dùng từ “lạm phát cục bộ” chứ không phải là “lạm phát” . Tiền chỉ là phương tiện trao đổi hàng hóa , lạm phát là khi số lượng tiền (hay số lượng phương tiện trao đổi hàng hóa) nhiều hơn giá trị thực của hàng hóa trong thị trường . Các bạn về miền quê hỏi người dân về lạm phát họ sẽ trả lời tôi chẳng biết gì về ảnh hưởng của lạm phát, cuộc sống của tôi vẫn cứ như bình thường mọi ngày thế thôi (dĩ nhiên là vẫn nghèo);  1 tô phở ăn bình thường ở Huế vẫn là 15.000 VND trong khi 1 tô phở bình thường ở Hà Nội phải là 35.000 VND : nghĩa là lạm phát hoàn toàn khác nhau ở các thành phố khác nhau , chính vì vậy tôi nghĩ từ “lạm phát cục bộ” mô tả chính xác hơn . Báo chí gần đây lên án bao nhiêu vụ vỡ nợ tín dụng đen, có vụ lên đến cả hơn 1.000 tỷ đồng , chủ yếu ở Hà Nội , còn tôi thì nghĩ đó là tín hiệu mừng, vì tiền vỡ nợ vẫn nằm trong thị trường chứ có mất mát đi đâu đâu, nhưng là tín hiệu mừng bởi vì nó phản ảnh người dân ở Hà Nội rất nhiều tiền và minh chứng cho điều này một cách rõ ràng hơn nữa là nhà cửa bong bóng có đắt như thế nào, vàng tăng có như ngựa phi ra sao thì người dân Hà Nội vẫn chen chân để mua cho bằng được, như vậy có nghĩa là đang có một lượng tiền quá nhiều luân chuyển trong thị trường Hà Nội góp phần cho lạm phát tại Hà Nội .

 

5- Tinh giản bộ máy nhà nước . Hà Nội là nơi tập trung nhiều nhất các công chức nhà nước (chính phủ, quốc hội, bộ, viện, cục , thành phố, quận, phường, sở ....) , nếu bộ máy này có thể tinh giản được thì không những giảm áp lực lên giao thông mà còn giải quyết nhiều khó khăn khác . Tôi có mấy người bạn châu Âu như Đức và Hà Lan, khi hỏi họ nghĩ gì về khủng hoảng nợ công ở Hy Lạp, những người bạn tôi gay gắt: bộ phận công chức của Hy Lạp quá cồng kềnh, gần 75% sinh viên tốt nghiệp đại học đều vào làm cho nhà nước mà bộ máy nhà nước này chủ yếu là điều hành hành chính chứ không trực tiếp sản xuất tạo ra sản phẩm nào cho xã hội . Biên chế công chức của Hy Lạp càng ngày càng phình to vì biên chế công chức nhà nước là “vô thời hạn” không sa thải được, công chức nhà nước Hy Lạp đi làm cũng kiểu làm cho có lệ trong khi lương lại rất cao . Một đất nước chỉ tiêu tiền quá tay trong khi bộ phận tư nhân chỉ là thiểu số không thể tạo ra nhiều sản phẩm cho xã hội thì rõ ràng rằng đất nước sẽ phải nợ nhiều đến mức khủng hoảng .

Trên đây chỉ là vài ý kiến đề nghị , tôi nghĩ còn có nhiều biện pháp khác và hi vọng các bạn sẽ góp ý thêm để hoàn chỉnh .

 

                                                                  Mạc Đăng Bình

LTS Dân trí-Nhận định và ý tưởng đề xuất của tác giả bài viết trên đây cho thấy chiều sâu suy nghĩ về nạn ách tắc giao thông ở những thành phố lớn đang gây bức xúc và thu hút  nhiều ý kiến đóng góp.

Đối với Hà Nội hay TP Hồ Chí Minh, muốn kiểm chứng xem ý tưởng đề xuất của tác giả có chuẩn xác hay không, chỉ cần nhớ lại những dịp nghỉ Tết nguyên đán, đi ra đường bao giờ cũng thấy thoải mái, hầu như mất hoàn toàn cái cảm giác  phải chen lấn đông đúc như ngày thường. Lúc ấy mới chợt nhớ ra rằng, hầu hết sinh viên các trường đại học cũng như nhiều cán bộ, nhân viên và những người lao động ngoại tỉnh đều đã về quê ăn tết.

Vì vậy, chủ trương di dời hầu hết các trường đại học và cao đẳng ra khỏi những quận nội thành cần sớm thực hiện. Cũng cần kiên quyết xúc tiến đưa hầu hết các cơ sở sản xuất ra khỏi nội thành. Việc giảm biên chế các cơ quan công quyền cũng như các tổ chức đoàn thể nên thực hiện đồng thời với việc tăng lương cho số người còn lại, để làm việc thật sự có hiệu quả.

nguồn: http://dantri.com.vn/c673/s673-536806/Goc-nhin-khac-ve-van-nan-giao-thong-o-Ha-oi.htm

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

101211- Giải bài toán tắc nghẽn giao thông ở Sài Gòn

Thành phố Hồ Chí Minh hiện tại đã lên tới 10 triệu dân, một trong những thành phố đông dân nhất thế giới đang gánh chịu những hậu quả về ùn tắc giao thông, ngập lụt và ô nhiễm môi trường. Nếu không có những “binh pháp" kịp thời, tích cực thì hậu quả sẽ là cực kỳ nghiêm trọng và việc cứ đổ hàng trăm tỷ đồng của Nhà nước vào những giải pháp tình thế sẽ trở nên vô nghĩa và “tiền mất nhưng tật vẫn phải mang“ .

Phải nhìn thẳng vào sự thật, do thiếu Chiến lược Giao thông và Quy hoạch giao thông nên Sài Gòn trở thành một điểm nút giao thông khổng lồ “bất đắc dĩ” của hàng chục triệu dân từ miền Tây Nam Bộ, miền Đông nam bộ đổ về mỗi ngày với hàng vạn hành khách cùng phương tiện và hàng hóa. Tắc nghẽn tại cửa ngõ phía Đông trên đường bộ là tất yếu và lại càng nghiêm trọng vì tại đó bị chia cắt bởi sông Sài Gòn và sông Đồng Nai tạo nên một “cổ chai” qua cầu cùng trên một trục quốc lộ 1 A mà đó lại là cửa ngõ duy nhất nối thông với các tỉnh miền Trung, miền Bắc, miền Đông Nam Bộ và Tây nguyên.

Hành khách các tỉnh miền Đông như Bà Rịa Vũng Tàu, Đồng Nai, Bình Dương, Bình Thuận đi máy bay ra Hà Nội đều đổ dồn vào Tân Sơn Nhất, nếu đi đường bộ vẫn đổ dồn vào ga Sài Gòn và bến xe Miền Đông với mỗi ngày có hàng vạn con người và xe cộ thì tắc nghẽn tại cửa ngõ là không thể tránh khỏi. Đáng tiếc , thực trạng này kéo dài hàng chục năm song vẫn chưa ai nhìn thấy!

Giống như một khán phòng cho hàng trăm người, các kiến trúc sư phải tổ chức 2 hay nhiều cửa để lưu thông và thoát hiểm khi có sự cố. Giao thông đô thị cũng vậy.

Trên thế giới, các thành phố có trên 3 triệu dân đều có ít nhất 2 sân bay, 2 nhà ga xe lửa, hai bến xe, bến tàu… ở hai đầu thành phố để thoát người và chi viện cho nhau khi cần thiết. Vậy mà Sài Gòn hiện nay đang ở thế “độc đạo“, chỉ có duy nhất một sân bay, một nhà ga xe lửa, hai bến xe ôtô nằm ngay trong nội đô thì cũng chỉ có tác dụng “hai trong một“ .

Tắc nghẽn tại cửa ngõ phía Đông, tắc nghẽn ngay tại cửa ngõ sân bay Tân Sơn Nhất, ùn tắc giao thông toàn thành phố đang làm đau đầu các nhà quản lý Giao thông thành phố Hồ Chí Minh song chưa ai đưa ra được giải pháp!

Vậy tại sao không tổ chức một cửa ngõ giao thông ngay tại phía Đông Sài Gòn để giảm ùn tắc cho nội đô?! Đó là câu hỏi nhức nhối cho các “Chiến lược gia“ về giao thông vận tải của Bộ GTVT và các kiến trúc sư về tổ chức không gian kiến trúc và mạng lưới lưu thông .

Biên Hòa là một thành phố nằm ở phía đông cách trung tâm Sài Gòn chỉ 30 km , nơi trục nối thông với phía Đông và các tỉnh Tây nguyên, các tỉnh phía Bắc, tại sao chúng ta không khai thác lợi thế đó để giải bài toán ùn tắc giao thông cho TP Hồ Chí Minh!

Tại Biên Hòa có một sân bay được xây dựng cùng thời với sân bay Đà Nẵng với hai đường băng bê tông với chiều dài 3000 mét có khả năng tiếp nhận được những máy bay quân sự hạng nặng như B52 lớn nhất trên thế giới, hiện tại đang là sân bay quân sự dùng trong luyện tập và sẵn sàng làm nhiệm vụ. Nếu được xây dựng nhà gia Hàng không và trang bị thêm hệ thống dẫn đường sẽ trở thành một sân bay quốc tế hiện đại có khả năng tiếp nhận được tất cả các máy bay dân dụng cũng như quân sự hiện đại nhất hiện nay.

Công suất không kém gì sân bay quốc tế Đà Nẵng song vẫn đảm đương được chức năng của một sân bay quân sự giống như Đà Nẵng và Nội Bài. Sân bay này có khả năng lưu thông được 7-10 triệu hành khách/năm góp phần đáng kể cho giải quyết quá tải hàng không tại sân bay Tân Sơn Nhất và giảm quá tải cho cửa ngõ Sài Gòn, đồng thời giải quyết tắc nghẽn hàng không khi sân bay Tân Sơn Nhất gặp sự cố phải hạ cánh khẩn cấp hoặc quá tải.

Nhà ga xe lửa Biên Hòa nằm ngay trên trục đường sắt Bắc Nam, nếu cải tạo nâng cấp có khả năng tiếp nhận được 2-5 triệu lượt hành khách/năm. Vị trí thuận lợi này có thể tiếp nhận một lượng lớn hành khách từ các tỉnh Bà Rịa -Vũng Tàu, Bình Dương, Bình Thuận, các quận Thủ Đức, Quận 9… để không dồn về trung tâm Sài Gòn. Đặt tại Biên Hòa một bến xe liên tỉnh để vận chuyển lượng hành khách, hàng hóa ra Bắc mà không đi vào trung tâm thành phố.

Cách làm trên sẽ nhanh chóng giảm tải ngay cho Tân Sơn Nhất, Ga Sài Gòn, bến xe miền Đông, giảm ùn tắc giao thông tại cửa ngõ phía Đông do giảm được một lượng người và phương tiện đi vào Sài Gòn đồng thời giảm được chi phí, thời gian đi lại của nhân dân.

Tình trạng kẹt đường hàng không hiện nay cho thấy TP Hồ Chí Minh phải khẩn cấp có thêm sân bay để giảm tải. Sáng kiến mang tính bền vững vì tiết kiệm được vốn đầu tư hàng tỷ USD mà có thêm được một sân bay quan trọng cho Thành phố. Dự án “Chuyển đổi sân bay Biên Hòa thành sân bay quốc tế và quốc nội" đã được Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh hoan nghênh, được đông đảo nhân dân ủng hộ song cho đến nay vẫn chưa được thực hiện là một điều đáng tiếc. Lãng phí sân bay Biên Hòa trên 10 tỷ USD đang là nỗi nhức nhối của những nhà khoa học và những người Việt Nam yêu nước giữa lúc chúng ta đang quá tải nghiêm trọng về giao thông và tắc nghẽn hàng không!

Bài toán tắc nghẽn cửa ngõ phía đông Sài Gòn cũng như bài toán tắc nghẽn giao thông thành phố Hồ Chí Minh đã có lời giải và đáp số chính xác mà từ trước tới nay chưa một ai đề cập đến. Đã đến lúc Bộ Giao thông vận tải, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh cùng các tỉnh Đồng Nai , Bà Rịa -Vũng Tàu, Bình Thuận, Bình Dương… cần có cái nhìn chính xác , khoa học về thực trạng giao thông và có giải pháp hữu hiệu để giải quyết tắc nghẽn giao thông , giảm thiểu tai nạn giao thông , tiết kiệm đầu tư cho Nhà nước và tiết kiệm chi phí, thời gian cho nhân dân!

Tiến sĩ Trần Đình Bá, Hội Kinh tế vận tải ĐSVN – Hội Khoa học kinh tế Việt Nam

Bài viết cùng tác giả:
> Đường sắt cao tốc - ý tưởng của những người thích đùa

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/2010/12/3BA2414C/

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

100702- Người dân Mátxcơva và "cuộc chiến" tắc đường

Thủ đô Mátxcơva của Nga có thể giải quyết nạn ùn tắc giao thông mà không cần xây thêm các tuyến đường mới khi đưa vào hoạt động Trung tâm Chống tắc đường dân lập mà ở đó, mọi người dân đều có thể hiến kế để giải quyết vấn đề lưu thông.
Đó là tuyên bố của tư tưởng gia chính trong dự án Trung tâm Chống tắc đường - anh thanh niên 23 tuổi Aleksandr Shumski, người tin tưởng rằng tình trạng tắc nghẽn thuộc loại nghiêm trọng nhất thế giới trên các đường phố thủ đô có thể thanh toán được bằng sự góp sức của mọi người dân, mà không phải tốn kém vì lo xây dựng những công trình giải tỏa giao thông.
Tình trạng "đường có 12 làn" thường xuyên xảy ra trong nội đô

Theo đánh giá của các chuyên gia, hàng ngày, thủ đô nước Nga phải chứng kiến 800 vụ kẹt xe do nhiều nguyên nhân khác nhau: do đậu đỗ xe bừa bãi, hệ thống đèn giao thông hoạt động không tốt, thiếu những tuyến giao nhau tiện lợi giữa các con đường để tháo bớt lượng xe dồn đọng. Đôi khi, chỉ cần thay đổi chỗ ngoặt, hay lập ra những khoảng rẽ ven lề làm bến dừng cho những chiếc bus kềnh càng là có thể giải quyết được vấn đề.
 
Các tuyến đường của Mátxcơva không chỉ tắc trong giờ cao điểm, mà tắc mọi thời điểm trong ngày. Dù đường được mở rộng, nhiều giao điểm được xây dựng, nhưng tốc độ giao thông mỗi năm mỗi giảm, cho đến năm ngoái trung bình chỉ hơn 20km/giờ. Tình trạng ùn tắc diễn biến theo chiều hướng ngày càng nghiêm trọng hơn. So với Mátxcơva, giao thông ở các thành phố lớn tại những nước phát triển “chuyển dịch” nhanh hơn gấp 1,5 đến 2 lần – Giám đốc Viện Nghiên cứu Giao thông Alexander Sarychev mới đây thừa nhận.
Nhiều tuyến đường ra ngoại thành quá hẹp - một nguyên nhân gây tắc nghẽn giao thông

Trung tâm Chống tắc đường, vừa bắt đầu hoạt động, được thành lập trên cơ sở xã hội.

Theo Aleksandr Shumski, để giải quyết những vấn đề về giao thông, chính người dân Mátxcơva, những người phải vật lộn với tình trạng ùn tắc giao thông mỗi ngày trên các con phố của thủ đô, sẽ có thể nêu ra những biện pháp tốt nhất để đấu tranh với tắc nghẽn giao thông.

"Đây là một sáng kiến cộng đồng, có mục tiêu lập ra một trung tâm kiểm soát xã hội đối với mạng lưới giao thông trong thành phố. Chúng tôi chẳng dạy ai phải làm việc như thế nào, chúng tôi chỉ đơn giản là nêu những lời khuyên và đề xuất với chính quyền. Vì chúng tôi cho rằng không có ai biết tốt hơn là các cư dân nơi đây về việc điều chỉnh các đèn hiệu tại mỗi ngả phố cụ thể ra sao”, nhà lãnh đạo Trung tâm dân lập nói.

“Viết thư nêu sáng kiến cá nhân là một chuyện, còn khi có một tổ chức xã hội nhận mọi trách nhiệm kiểm tra, thu thập tất cả những kiến nghị và ý tưởng vào một chương trình thống nhất, theo dõi từng hoạt động cụ thể và tại mỗi cuộc họp đều đấu tranh vì quyền lợi và mối quan tâm của cư dân, thì lại là chuyện hoàn toàn khác".

Theo lời sáng kiến gia trẻ tuổi này, bất kỳ ai sử dụng Internet cũng có thể liên lạc với Trung tâm và gửi đề xuất của mình trên bản đồ ảo của Mátxcơva. Cũng có thể thông báo hình dung của mình qua điện thoại, và mọi ý kiến đều được chú ý tiếp thu.

Aleksandr Shumski cho biết trung tâm đã đề xuất cho chính quyền 500 giải pháp. Trong số này, đã thực thi gần 10 sáng kiến. Mỗi phương án mà trung tâm đề ra đều được phân tích, tiến hành thử nghiệm, họp bàn nếu cần, và cả họp cơ động tại chỗ, trong đó, những đề xuất không chỉ một lần được xem xét với sự hỗ trợ của việc lập mô hình máy tính. Thực tế cho thấy, 90% đề nghị của trung tâm được công nhận là hợp lý.
Liệu Trung tâm Chống tắc đường có thể thay đổi tận gốc rễ tình hình kẹt xe xảy ra mọi thời điểm trong năm và trong ngày ở Mátxcơva
 
Sự ra đời của trung tâm đã nhận được làn sóng ủng hộ từ người dân và đặc biệt là các chuyên viên qui hoạch của thủ đô. Ông Igor Bakherev, Trưởng phòng tổ chức giao thông đường bộ của Viện nghiên cứu Tổng qui hoạch Mátxcơva, tuyên bố cơ quan này hoàn toàn ủng hộ đề án và cho rằng sáng kiến mới rất quan trọng. Theo ông, những đề xuất của người Mátxcơva để tham góp giải quyết vấn đề giao thông nhất định phải được trân trọng và cố gắng đưa vào hiện thực đời sống thủ đô.

Tuy nhiên, ông Bakherev cũng cho rằng khó lòng có thể thay đổi tận gốc rễ tình hình đường xá ở siêu đô thị, dù thực thi những đề xuất của người Mátxcơva hiển nhiên sẽ cho hiệu quả. Có thể trông đợi là việc đó sẽ cải thiện khả năng lưu thông của các phố ở mức tối đa 15%. Thường là khi vừa trông thấy thông đường ở một ngả nào đó, những người lái xe lập tức sẽ thay đổi lộ trình quen thuộc đang đi và lao tới phần đường thuận lợi hơn. Trong khi đó, Mátxcơva dù rộng lớn nhưng vẫn tồn tại cảnh "thiếu đường", và không ai phản bác lập luận rằng thành phố cần có hệ thống huyết mạch giao thông mới.

Việt Hà

nguồn: http://dantri.com.vn/c36/s36-406346/nguoi-dan-matxcova-va-cuoc-chien-tac-duong.htm

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

100616- "hãy dừng ngay dự án đường sắt cao tốc"

Qua cầu Bình Triệu để thấy những việc cần làm ngay

Người đi đường chỉ còn biết ngẩng mặt lên trời để thở, các em bé như những con cá ngáp ngáp dưới rạch Thị Nghè. Bức xúc, căng thẳng đến tột độ vì đường tắc nghẽn, nhiều người lên tới giữa cầu Bình Triệu đứng chửi…

Chiều hôm qua ngồi trên ôtô bị kẹt xe ở cầu Bình Triệu tôi đã nghe tin qua sóng FM một em bé bị chết hết sức thương tâm vì tiếng còi hơi. Mẹ em đã mất thăng bằng để em ngã ra đường và chính chiếc xe của kẻ bấm còi đó đã cán chết em. Buồn vô cùng, đây đã là tiếng còi cuối cùng thổi vào lương tâm của tất cả chúng ta chưa? Nhưng con người đã quá vô cảm trong một xã hội ngày càng vô cảm. Lỗi này do những kẻ vô văn hóa, vô học, vô đạo đức gây ra và chúng sẽ phải đền tội. Nhưng đây cũng là lỗi do chính quyền và CSGT đã không nghiêm túc và thực thi đúng pháp luật giao thông là cấm còi hơi trong thành phố để cho người dân vô tội chết thảm thương hàng ngày. Một năm hơn 13.000 người chết vì tai nạn giao thông, và biết bao nhiêu trẻ em, học sinh chết đuối. Đất nước ta đang hòa bình mà dân ta chết còn nhiều hơn cuộc chiến tranh ở Trung Đông và ở Afganistan.

Sáng nay, tôi không đi ôtô mà đi xe ôm qua cầu Bình Triệu, nhà tôi cách cầu 1,5 km mà tôi đi từ 6h45 đến 8h30 mới lên tới giữa cầu.

Thời bao cấp dân khổ vì đói kém nhưng vẫn như cá được sống ở sông Sài Gòn chưa bị ô nhiễm. Đến bây giờ thì cả trăm nỗi khổ, mà sợ nhất là nhiều người đang như cá sống trong rạch Thị Nghè bị ô nhiễm nặng. Sáng nay, mọi người chỉ còn biết ngẩng mặt lên trời để thở, các em bé như những con cá ngáp ngáp dưới rạch Thị Nghè, chỉ biết kêu trời, bức xúc, căng thẳng đến tột độ nhiều người lên tới giữa cầu đứng chửi… Những người già mồ hôi nhễ nhại như thanh niên chúng tôi dưới cái nắng, khói bụi và tiếng ồn không thể tả nổi của sự hỗn loạn.

Là người dân, chủ nhân của đất nước tôi đề nghị quốc hội và chính quyền là những người đầy tớ phục vụ nhân dân hãy dừng ngay dự án đường sắt cao tốc, để đầu tư vào vô vàn những việc cần làm ngay như cầu, đường, môi trường, giao thông để giảm tai nạn và giảm nỗi khổ của nhân dân.

Nếu sáng mai các nhà lãnh đạo thành phố HCM và TW đi thử từ cầu Ông Dầu (tôi gọi là cầu Bình Ngàn vì tới cầu Bình Triệu có 1 km mà như còn 999999 km). Qua cầu Bình Triệu sẽ thấy sự thật của NHỮNG VIỆC CẦN LÀM NGAY.

Đặng Quốc Toản

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Xa-hoi/2010/06/3BA1CF8D/

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

100422- Làm ơn hãy thôi bấm còi

Âm thanh inh ỏi trên các đường phố Hà Nội và lái xe ở Việt Nam khiến nhiều người cảm thấy phát điên.
 
Bài viết trên trang tiếng Anh của báo điện tử Dân trí Dtinews tại đây.

Giao thông ở Hà Nội rất dày đặc. Đường phố đông nghịt. Tiếng còi xe inh ỏi. Đôi khi thật là lố bịch. Việc lạm dụng bóp còi khiến nhiều người phát điên. Không thể “can thiệp” về số người lưu thông trên đường nhưng chúng ta có thể làm điều gì đó để áp dụng quy tắc ứng xử đơn giản trên đường.

Bóp còi quá nhiều vừa gây bực mình, vừa gây nguy hiểm
 

Nhiều tài xế bấm còi mọi lúc mọi nơi, bất kể khi dừng lại, lên dốc hoặc chạy nhanh một cách nguy hiểm trên đường. Tiếng còi làm chói tai, gây xao nhãng và rất nguy hiểm. Họ đang hủy hoại mục đích của còi.

Mục đích đơn giản của còi là một cách giúp các tài xế (đặc biệt là những người đi xe mô-tô) biết bạn đang di chuyển, cảnh báo họ và để tránh tai nạn. Bấm còi liên hồi là hiểm họa vì khiến các tài xế khác sao nhãng khỏi đường đi và chú ý tới bạn. Khi không có chỗ để đi, không có lý do gì để bóp còi. Bóp còi không thể khiến đường xá trở nên trống vắng. Thời gian của một lần bóp còi cũng cần phải chú ý. Một tiếng còi rõ và đơn giản là đủ. Bóp còi với độ to hết cỡ liên tục trong 30 giây là khiếm nhã, không cần thiết và đặc biệt nguy hiểm.

Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng Hà Nội có vấn đề ô nhiễm tiếng ồn nghiêm trọng. Việc sử dụng còi xe bừa bãi đã trở thành mối nguy hiểm. Có quá nhiều tiếng còi thiếu thận trọng, mục tiêu an toàn của còi đã bị đánh mất và tiếng ồn trên đường phố không bao giờ dừng lại. Thậm chí một số người bấm còi khi không có phương tiện nào trước mặt. Có người sử dụng còi khi không có nơi nào để đi.

Việt Nam có đủ các loại còi: còi âm nhạc, còi hơi, bất kể loại nào mà bạn có thể tưởng tượng. Quá nhiều tài xế rất thích bấm còi. Ngày càng có nhiều người lắp còi hơi (được thiết kế cho xe tải loại lớn) cho xe máy và taxi cứ như thể còi càng to thì độ an toàn càng cao. Điều đó là hoàn toàn sai lầm. Những loại còi này là một mối nguy hiểm, vì chúng có thể khiến tài xế giật mình và sợ hãi, dẫn tới tai nạn.

Không có luật lệ, quy định hay hướng dẫn nào về việc sử dụng còi. Đó là chuyện ý thức của từng người. Về cơ bản, còi được thiết kế để cảnh báo những tài xế khác trên đường. Tại Việt Nam, một số tài xế nghĩ rằng họ phải bấm còi mọi lúc. Tôi thấy có người thậm chí còn coi còi giống như âm nhạc phát ra từ đài phát thanh.

Làm ơn hãy thôi bấm còi

David Cornish - phóng viên của Dtinews.
Nhiều người đồng tình rằng có quá nhiều tiếng còi trên các đường phố của thủ đô. Còi nên được sử dụng “tiết kiệm”. Tiếng còi bị lạm dụng, vì thế mọi người nên hạn chế tối đa âm thanh này. Các tài xế thậm chí không để ý khi tiếng còi vang lên vì âm thanh đó lúc nào họ cũng nghe thấy. Họ đã quen với việc bấm còi vô dụng đến nỗi họ không hay biết hoặc không phản ứng khi nghe thấy chúng.

Có những quy tắc chung cho phép lịch sự khi điều khiển xe, bất kể bạn từ đâu tới. Lái xe là quyền và tài xế có bổn phận phải giữ an toàn. Bộ Ngoại giao Mỹ cảnh báo các du khách nước ngoài cần thận trọng khi tới Việt Nam, miêu tả giao thông Việt Nam “là hỗn loạn. Tai nạn giao thông thường xuyên xảy ra và hầu hết các nạn nhân là những người đi xe máy hoặc đi bộ. Ít nhất 30 người chết mỗi ngày liên quan tới tai nạn giao thông. Tai nạn giao thông là rủi ro an toàn và sức khỏe lớn nhất tại Việt Nam”.

Cảnh sát giao thông khó có thể làm gì để cải thiện tình hình. Rượt đuổi ai đó với một chiếc dùi cui trên tay sẽ không giúp mọi người có ý thức hơn về việc dùng còi. Cần đặt các biển hiệu giao thông và đưa ra các chỉ dẫn cho việc sử dụng còi. Nhưng dùng còi thích hợp hay không cuối cùng là phụ thuộc vào từng tài xế. Tôi biết các tài xế tại Việt Nam phải thi để lấy bằng, vì thế trong bài thi giao thông, hoặc trong các tài liệu hướng dẫn thi, nên có phần hướng dẫn về cách dùng còi.

Theo Tổ chức Phòng chống Thương vong châu Á, “Việt Nam và Campuchia là hai nước có lượng xe máy tăng hơn 17% trong năm 2007 và 2008. Sự gia tăng này vượt quá khả năng thích nghi của xã hội. Cơ sở hạ tầng và hệ thống trợ giúp mật độ giao thông cao không đủ đáp ứng. Khu vực này chỉ chiếm 16% phương tiện có động cơ toàn thế giới nhưng chiếm 44% số thương vong vì tai nạn giao thông toàn cầu”.

Có rất nhiều điều mà tài xế không thể kiểm soát, nhưng cũng có vài điều có thể. Chúng ta nên đội mũ bảo hiểm, thắt dây an toàn, lái xe thận trọng, tuân thủ luật và luật giao thông, và chỉ sử dụng còi lúc cần. Còi cứu các mạng sống, nhưng nếu lạm dụng, nó sẽ trở nên không hiệu quả khi chúng ta thực sự cần. Hãy để đôi tai và các tài xế được nghỉ ngơi, làm ơn thôi bấm còi!

David Cornish
An Bình lược dịch

nguồn: http://dantri.com.vn/c36/s36-383786/ong-tay-noi-chuyen-coi-xe-o-viet-nam.htm

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

100222- Hỗn loạn giao thông: quá đủ rồi

Tác giả bài viết này là một người Mỹ đã nghỉ hưu sống và làm việc tại TP.HCM cùng vợ là người VN từ năm 1989

Tôi gửi tới Tuổi Trẻ ý kiến của mình sau khi cảm thấy quá sức chịu đựng cách lái xe khủng khiếp của các tài xế VN.

Người có tiền mua ôtô hay xe gắn máy không có nghĩa là họ nên sở hữu một chiếc xe hay họ biết lái xe. Ở VN, chúng ta quen với sự hỗn loạn của giao thông và chẳng còn muốn than thở nữa, rồi khi sang nước khác nhìn lại mới thấy tình trạng khủng khiếp tới mức nào. Khi tới Bangkok (Thái Lan), tôi cảm nhận rõ hai thái độ lái xe khác nhau hoàn toàn giữa những tay lái hai nước. Ở Thái Lan xe không vượt đèn đỏ, không ai bóp còi inh ỏi, không ô nhiễm tiếng ồn. Ngay khi tôi đặt chân tới sân bay Tân Sơn Nhất thì mọi thứ khác hẳn!

Những chiếc ôtô tràn sang lề đường xe máy như thường lệ nên người đi xe máy không biết lái thế nào. Người đi xe máy sẽ phải leo lên lề đường? Cảnh đó là thường thấy và gây nên sự hỗn loạn trên đường phố.

Ở các điểm giao nhau nhiều ôtô chụm đầu lại. Những chiếc xe bốn bánh nối đuôi nhau chặn đường, không để kẽ hở nào cho chiếc xe máy lách qua. Khi chiếc xe trước nhích được 20cm thì xe sau cũng phải đi liền lên 20cm để chắc chắn không có xe máy nào chen vào được. Đó là những người lái xe ích kỷ và trẻ con, trong khi đèn giao thông ở góc đường không hoạt động, luôn là màu vàng, đèn xanh đèn đỏ không hoạt động và cũng chẳng ai để ý tới.

Người lái xe cạnh tôi tiếp tục nhấn ga đi tới, cái cản trước đâm vào xe của một cô gái. Tôi giúp cô gái dựng xe lên, hét với người lái taxi đừng dấn xe lên như vậy. Anh ta cuối cùng cũng thôi nhấn ga khi chỉ suýt chút xíu nữa là chèn vào người đó. Khi chúng tôi vừa nhích lên được một chút thì một taxi khác bên phải tôi đâm vào người phụ nữ khác cũng bằng chiếc cản trước. Hai người bị những lái xe taxi đâm vào ở cùng một điểm giao nhau trong thời gian chưa đầy 1 phút. Đó hoàn toàn là lối cư xử tồi tệ đến mức không thể tin được!

Kết luận của những chuyện này là gì? Quá đủ rồi! Đã đến lúc cảnh sát giao thông ở TP.HCM phải có mặt trên đường nhiều hơn để làm việc của mình. Chúng ta cần cảnh sát giao thông ở tất cả các điểm giao nhau vào giờ cao điểm.

Chắc là cảnh sát giao thông biết quá rõ chuyện quá nhiều người lái ôtô không quan tâm gì tới Luật giao thông, hay ít ra cũng tỏ ra cư xử phải phép với những người cầm lái khác. Với những người đi trên đường dành cho người đi bộ khi qua đường thì sao? Họ làm gì có cơ hội đi cho tử tế! Không ai dừng xe cho người đi bộ qua đường cả!

Người ta vẫn lái xe theo kiểu đi bất kỳ đâu họ muốn, đi kiểu nào cũng được mà chẳng quan tâm hay tôn trọng người khác trên đường. Lái xe taxi là những người vi phạm nhiều nhất, tiếp đến là những tài xế xe buýt vượt đèn đỏ, vượt cắt mặt những xe nhỏ hơn vì cậy xe buýt to xác. Đây chính là những gì đang diễn ra và “kẻ nào mạnh kẻ đó đúng”.

Những người lái xe ở TP.HCM không quan tâm tới ai mà chỉ quan tâm tới bản thân họ. Điều này cần phải thay đổi. Giao thông bây giờ đã đông đúc quá rồi, và cái suy nghĩ ngày xưa rằng “Tôi đi bất kỳ đâu tôi muốn, mọi người phải để mắt và cẩn thận tránh tôi ra” đã rất lạc hậu.

Tôi đã sống ở thành phố này 20 năm, đã chứng kiến giao thông thành phố từ khi hầu như không có gì tới tình trạng tồi tệ không thể tin được ngày nay. Tôi đã chứng kiến những lái xe ở đây từ chỗ rất thận trọng mỗi khi ngồi sau tay lái trở thành vô trách nhiệm và mạo hiểm với tính mạng người khác.

Tôi muốn viết rất lâu rồi về vấn nạn này, nhưng không muốn bị coi như một người nước ngoài thích được chiều chuộng quá đâm ra thích phàn nàn. Nhưng giao thông ở TP.HCM đã trở nên quá tồi tệ, và đây là thời điểm mọi người cần phải nói ra suy nghĩ của mình. Những người lái xe cần phải thay đổi và cảnh sát giao thông cũng cần phải thay đổi!

Đã đến lúc cần mạnh tay đưa những người lái xe buýt và lái taxi không tôn trọng luật giao thông vào tầm kiểm soát. Thành phố này không thể tiến vào thế kỷ 21 nếu người dân vẫn còn lái xe như những đứa trẻ mới lên 10 như hiện nay!

DAN ROGER

nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=364488&ChannelID=118

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

100208- Một video tuyên truyền ATGT đậm tính nhân văn

Những năm qua, chúng ta đã biết đến nhiều hình ảnh và video tuyên truyền an toàn giao thông (ATGT) chủ yếu gợi nỗi sợ hãi của người xem, như mối đe dọa phải hầu tòa, bị thương tật hay thiệt mạng nếu không tuân thủ nguyên tắc an toàn. Video dưới đây khác hẳn.

Đoạn video quay chậm này do Hiệp hội an toàn giao thông Sussex ở Anh thực hiện, không nhắm vào sự sợ hãi để tuyên truyền ATGT mà vẫn rất ấn tượng, tác động tới tâm lý người xem.

Thông điệp những người làm video muốn gửi tới người xem đơn giản là “Hãy luôn cài dây an toàn”.

Nhật Minh
Theo Autoblog
 

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

100119- Tắc đường không phải vì… đường tắc

Đường hẹp, lượng người lưu thông đông luôn được xem là nguyên nhân gây kẹt đường. Vậy nhưng, có những lúc đường thông hè thoáng, không giờ cao điểm, lượng người lưu thông ít nhưng vẫn tắc như thường.

9 giờ sáng, đã qua giờ cao điểm nên dòng xe trên đường Phan Văn Trị (quận Gò Vấp) đã lưu thông dễ dàng, thoát được cảnh nhích từng centimet trước đó. Thế nhưng, đến gần điểm ngã ba Phan Văn Trị - Trần Quốc Tuấn, các phương tiện đang đi bất ngờ bị dồn lại.

Phía trước, một người phụ nữ đi xe máy bất ngờ dừng xe trước một ki - ốt sát mặt đường để mua… thẻ điện thoại. Chị ta ung dung trả tiền, cào thẻ và nộp tài khoản vào điện thoại không một chút bận tâm những người đi phía sau đã phải dừng xe lại “theo chân” mình. Cứ thế, người này kéo người nọ, cả một đoạn đường tắc dài. Nhiều tiếng cau có, bực dọc của những người phía sau vang lên. Phải một lúc khá lâu, đoạn đường mới thông.

Một tình huống khác cũng trên đường Phan Văn Trị, hai chiếc xe máy đi trái chiều va vào nhau. Người không sao, xe cũng không gặp vấn đề gì nghiêm trọng nhưng một trong hai người đàn ông điều khiển xe máy quyết dành phần đúng về mình. Ông ta dựng chiếc xe ngay giữa đường, rồi kéo… “đối phương” vào phía vỉa hè để tranh luận đúng sai.

Chiếc xe máy dựng chềnh ềnh giữa đường đã cản trở các phương tiện khác đang lưu thông. Một bác tài xế xe buýt bấm còi ỉnh ỏi, ra ký hiệu nói người đàn ông dẹp chiếc xe sang bên thì ông ta lên tiếng: “Tôi cứ dựng vậy đấy, ai làm gì tôi nào. Phải làm cho ra nhẽ đúng sai”. Và chỉ khi được đền bù… 50.000 đồng cho chiếc yếm xe bị xước, ông ta mới chịu lên “giải cứu” chiếc xe của mình.

Chiều, con đường Pasteur nhộn nhịp nhưng chưa đến nỗi bị tắc. Nhưng rồi, các phương tiện bỗng nhiên kéo nhau “dẫm chân tại chỗ” trên một đoạn đường dài, gần như là hỗn loạn. Nhiều xe máy phải “lách” mình lên vỉa hè, ô tô xếp đuôi nhau, tiếng còi xe inh ỏi… Nhiều người đi đường ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra vì lúc đó chỉ mới hơn 3 giờ chiều, đâu phải giờ tan sở.

Hóa ra, phía trước, một chiếc xe ô tô bảy chỗ dừng ngay giữ đường, thản nhiên tìm cách lùi đuôi xe để rẽ vào một nhà hàng ngay đó. Mấy anh bảo vệ nhà hàng ngông nghênh “chặn” các phương tiện trên đường để tìm lối vào cho “thượng đế”. Đến khi chiếc xe rẽ được vào nhà hàng thì con đường đã trở nên rối loạn.

Tại ngã tư Phú Nhuận, trước giờ tan sở đường rất đông nhưng chưa tắc nghẽn, người đi đường dường như ai cũng vội vàng. Khi đèn đỏ bật hướng đường Phan Đăng Lưu sang Hoàng Văn Thụ, dòng phương tiện dừng lại thì một nam thanh niên đừng ở cây xăng cạnh đó phi ra… phát tờ rơi cho một tiệm làm tóc cho người đi đường.

Chuyển sang đèn vàng, cậu thanh nhiên vẫn còn cố nán lại để phát thêm tờ rơi. Cậu thanh niên trở thành vật cản với các phương tiện giao thông. Nhiều người đi xe máy phi lên gặp cậu phải đạp phanh ngay lập tức, các xe phía sau cũng đồng loạt “nhúi” theo. Đường đang thông, tự nhiên trở nên… tắc.

Việc phát tờ rơi tại các ngã tư, lại nhằm vào giờ cao điểm đông người làm rất nhiều người đi đường bực mình. Có những ngã tư, đèn xanh chỉ tính bằng giây nhưng có lúc vì bị người phát tờ rơ cản nên các phương tiện “ngắc ngứ” chờ luôn đèn đỏ. Không chỉ gây tắc đường, sau mỗi lần phát tờ rơi như vậy, đường phố lại ngập trong… giấy trắng vì ai cũng bực, cầm từ tay nhân viên rồi liền thả ngay.

Nhiều người vẫn kêu phiền, đường hẹp mà người lưu thông đông quá nên tắc đường. Nhưng cũng không thiếu gì lúc đường không tắc nhưng vẫn kẹt vì ý thức tham gia giao thông của mỗi người.  
 
Dưới đây là một số nguyên nhân dẫn đến tắc đường:
 








 
Bài và ảnh: Hoài Nam