Hiển thị các bài đăng có nhãn xâydựng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn xâydựng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Ngõ "khổ" Hà Thành

Ngõ, đôi khi, trầm mặc như cụ già, đôi khi lại dồn dào như người trẻ tuổi. Cũng hờn ghen, giận dỗi, ngõ trong lòng phố ấp ôm trong mình biết bao buồn vui...

Ngõ Hà Nội khác nhiều so với ngõ ở những thành phố khác. Và tất nhiên, ở Hà Nội không phải con ngõ nào cũng giống nhau.

Ngõ chật

Chật đến nỗi, người béo béo mà đi vào thì chỉ có cách là... đi nghiêng. Còn hai người một đi ra một đi vào muốn tránh nhau giữa ngõ thì... không thể. Bởi cái ngõ 14 Ngõ Gạch này chỉ vỏn vẹn chưa đầy 50 phân (cm).

Gần cuối ngõ, bà Nguyễn Thị Nga, người làm dâu con ngõ này hơn ba chục năm đang nấu bếp. Ngõ chật đương nhiên bếp phải chật, nhưng thật khó tưởng tượng, bà Nga vẫn xoay xở được trong cái bếp hẹp y như cái ngõ nhà bà. Mấy cái bếp than tổ ong xếp thành hàng dọc chạy theo mép tường, tôi len vào chụp ảnh, quay ngược người trở ra, chới với suýt lộn cổ vào nồi chảo trên bếp.
f
 

Ngõ nhỏ, nhà chật quá, nên chả bao giờ con cái bà Nga dám mời bạn bè về nhà chơi. Một phần vì... ngượng, một phần bạn bè kéo đến, nhà chật không biết ngồi vào đâu.

Cuối ngõ là bốn gian nhà tắm kiêm nhà vệ sinh xinh xinh. Mỗi hộ có một cái khóa, dùng mở - xong khóa. Ấy cũng là mới có thôi, chứ lúc trước, có mà  tắm lộ thiên ở đoạn góc cua của ngõ  ấy. Bà Nga nhễ nhại mồ hôi, tả xung hữu đột trong cái bếp quái dị bậc nhất Hà Thành, bởi nó chỉ là một hình chữ nhật chiều rộng có 40 phân, chiều dài hơn 1m.

Mẹ chồng bà Nga đã 84 tuổi, đã chứng kiến biết bao thăng trầm của con ngõ này. Nhưng cụ bà vừa phải đi "sơ tán" vì... nóng quá. Những ngày Hà Nội "rót lửa", căn phòng 10m2 "rang" mấy người nhà bà Nga đến trầy tróc cả lưng vì sàn nhà bỏng rẫy. Nhưng vẫn phải ở vì còn biết đi đâu. Gửi được bà cụ đã là tốt lắm rồi.

Tôi leo lên căn gác nhà bà Nga. Khoảng 8 hộ gia đình hiện còn cùng nhau chung sống trong con ngõ này và cùng chịu chung cảnh chật. Chật từ con ngõ đến căn hộ. Tường ngăn giữa nhà bà Nga và nhà hàng xóm là một tấm... liếp.

Bà Nga cứ tủm tỉm cười khi tôi bảo: Cách nhau "bức vách" siêu mỏng như thế này, nhà mình mà làm gì, nhà hàng xóm biết cả nhỉ? Ngăn nhau bằng liếp nên có muốn, cũng không thể lắp điều hòa. Chẳng lẽ lại treo điều hòa vào cái liếp. Có mấy chục phân bức tường phía trên cửa sổ nhìn xuống ngõ, nhưng sờ vào là vữa vụn ra lả tả, cũng chẳng dám treo điều hòa lên.

c
  Ngõ 80 phố Đồng Xuân, Hà Nội.

Ngõ chật quá, nên chuyện giải quyết người chết cũng phiền. Ngày xa xưa, còn có  một cái lỗ trên tầng hai, có người chết thì bó lại rồi cho trượt theo tấm liếp đẩy xuống tầng một. Bây giờ thì người ta xây lấp cái lỗ đấy lại rồi. Người chết chỉ còn cách là phải ra khỏi nhà, ra khỏi ngõ mới được phép... chết.

Nếu lỡ chết trước khi ra khỏi ngõ, thì người nhà phải tức tốc cõng xác chết ra nhà tang lễ Phùng Hưng, hay nhà xác bệnh viện. Ở đấy mới cho nhập quan được. Chứ ngõ hẹp quá, quan tài không vào không ra được. Giường tủ, bàn ghế, muốn đưa vào thì còn có cách là tháo rời ra, rồi lại ghép vào, chứ quan tài không tháo ra lắp vào được vì người ta kiêng. 

Ngõ sâu

So với những con ngõ vừa hẹp, vừa sâu, vừa tối, ở khu vực phố cổ  Hà Nội thì ngõ 25 Hàng Buồm vào hàng "top ten". Nó chiếm luôn cả ba yếu tố: hẹp, sâu, tối. Vào ngõ, tôi phải lần mò. Vịn tay vào tường, tôi đi từng bước một, lò dò như đứa trẻ mới tập đi. Vậy mà vẫn bước hụt hai lần.

f
Sinh hoạt trong ngõ nhỏ  của người dân phố cổ.

Ngõ có tam cấp Kguyên trước đây là gian nhà kho của người Tàu. Họ rút đi, những người công nhân Hà Nội mới đến ngăn ra thành từng phòng nhỏ. Ba cấp nhà trước đây cao, sau nhiều thời gian, thành cấp nhỏ, độ chênh lệch không cao lắm nhưng cũng đủ khiến người lần đầu vào ngõ bước hụt.

Vừa lần tường vừa đếm đến bước thứ 89 thì tôi không thể tập trung đếm được nữa vì sợ ngã. Lúc này, tôi phải tập trung hết tâm trí vào việc rà rà chân trước khi đặt cả bàn chân xuống. Lần đầu tiên tôi bước đi trong một con ngõ giữa thủ đô mà lại vất vả và căng thẳng đến thế. Ấy là bây giờ, nó đã được ngăn lại, chứ trước đây, nó còn dài xuyên sang tới cả phố Đào Duy Từ.

Bà Phạm Kim Hảo, kiều nữ nhà cụ Khôi Ký, giàu sang danh giá bậc nhất Hà Thành khi xưa, nổi tiếng bởi nghề buôn kim cương tiếp chuyện tôi ở trước cửa số nhà 25. Số nhà này là một cửa hàng bán quần áo thời trang. Ngoài hè là một hàng ăn, ngoài nữa, sát ngoài đường, là tiệm sửa xe đạp - cũng... tam cấp y như con ngõ của họ.

Bà Hảo cười khi tôi than thở về hành trình "thám hiểm" con ngõ. Bà bảo: Cô chưa quen, chứ trẻ con ngõ tôi, chúng nó chạy rầm rầm, có ngã đâu. Phố nhỏ, hè ngỏ, ngõ nhỏ, vỉa hè người lớn buôn bán, trẻ con phải "rút" vào chơi trong ngõ. Vừa hẹp vừa sâu vừa tối, mà chúng nó vẫn chơi, vẫn lớn. Hỏi chuyện cãi vã trong ngõ, bà Hảo bảo con người mà, cũng có khi không bằng lòng về nhau.

Nhưng ngõ hẹp thế kia, phải "giáp lá cà", gặp nhau suốt, nên không thể giận lâu. Người trong ngõ, ban ngày sống cả ngoài đường, tối đêm mới về, đặt lưng ngủ vài tiếng, sớm mai lại "bươn" ra đường kiếm sống, lâu dần cũng thành quen, không thấy phiền lắm. 

Ngõ thấp

Chẳng phải chỉ có con ngõ 80 Đồng Xuân mới thấp đến như thế. Gọi là ngõ, nhưng thực ra, nó là lối dẫn vào những hộ gia đình sống trong số nhà 80 thành ngõ. Tôi bước vào ngõ, giơ một cánh tay lên, chạm tới trần luôn.

d
 

Anh Hùng, một người sống trong ngõ than phiền: Trước đây, ngõ không chật và thấp như thế này. Người ta xây sửa, cứ nới ra. Thành ra ngõ hẹp. Còn ngõ thấp là vì người ta làm gác xép. Các hộ gia đình đi ra đi vào phải đi phía dưới gác xép của căn nhà bên ngoài. "Ngõ của chúng tôi bây giờ, cái cáng cấp cứu không lọt, người cao cao một chút vào ngõ thì phải cúi. Kiến nghị nhiều lần rồi mà vẫn thấy chính quyền... im re. Nói dại có hỏa hoạn, thì những người trong ngõ rất khó thoát thân" - anh Hùng thở dài.

f
 Số 25 Hàng Buồm, Hà  Nội vừa sâu vừa tối và thấp.

Tôi lại đi qua con ngõ  30 Đồng Xuân, cụ bà 87 tuổi ngồi bán vàng hương. Nụ cười móm mém đưa chuyện: Ngõ này sáu chục phân là hạnh phúc lắm rồi. Rộng chán so với bao nhiêu ngõ khác ở quanh cái chợ Đồng Xuân này.

Quả thật, không thể  đếm xuể những con ngõ hẹp, sâu, tối ở Hà Nội. Những con ngõ không được mang những cái tên riêng mĩ miều như Tạm Thương, Thổ Quan, Cấm Chỉ... mà chỉ được mang tên theo số của căn nhà mặt đường. Những ngõ 22 Hàng Cân, 43 Hàng Đường, ngõ 13, 78 Đồng Xuân, ngõ 22 Hàng Vải, 23 Hàng Giấy... ôi chao, rất hẹp, rất dài, và rất sâu...!

Khi tôi bảo ở phố cổ thì danh giá, dù sao cũng được tiếng là  trung tâm, bao nhiêu người mơ ước, bà Nga chép miệng: Ngày xưa là phố cổ, bây giờ là  phố khổ, ngõ khổ. Nhà nước mà cho di dời, tôi xin đi đầu tiên. Đúng là không có  cái khổ nào giống cái khổ nào. Tất nhiên, những nỗi khổ này, chỉ ngõ hẹp Hà Nội mới có.

Việt Nga 

nguồn: http://bee.net.vn/channel/1988/201008/Ngo-kho-Ha-Thanh-1764590/

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Ẩm thực đó đây...nhâm nhâm




Những món ăn mà tôi đã thử, trãi, thấy, nhìn, ngó, liếc ...qua ở mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh với nhiều xúc cảm riêng...

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Bất an....

haizzz- riết rồi mình k dám đọc báo. đọc đến đâu là cảm thấy bất an đến đó...mọi lĩnh vực đều k ổn. Thịt siêu nạc, trà có chất ung thư (thực phẩm)- ra đường thì bên trái cứ lo bị xe quẹt, bên phải hồi hộp bị banh xác với các bình ga ven đường (giao thông)- xăng tăng, mọi thứ đều tăng mà lương hỏng có tăng (vật giá)- học sinh có thể làm thêm nhiều việc khác trong trường như đẻ, đánh nhau, lột áo nhau và xử luôn ông thầy (giáo dục)- dự án thì dzất là hoành tráng, với đầy đủ ban bệ kiểm định, duyệt,...nhưng cuối cùng lòi ra là hiệu quả cực kỳ kém và thậm chí sẽ còn lỗ và hệ lụy kinh khủng k biết khi nào bùng nổ (bauxit, than,...). Thôi quay lại nghề của mình, dù cũng k ít vấn đề (rút ruột, chất lượng, hối lộ,…) nhưng ít ra là…cho nó lành.

Nhật ký trên những đôi giày: Dã ngoại Cực Đông trong cơn bão số 1-SGTT

Một nhóm chúng tôi trên Facebook có đam mê dã ngoại, leo trèo và khám phá trên những nẻo đường đất nước. Lần này là Cực Đông với kế hoạch được các thành viên lên từ hai tháng trước, sau chuyến đi cực Nam (mũi Cà Mau) thật thú vị. Dù bất thần cơn bão số 1 ập đến ngay trong ngày khởi hành nhưng cả đoàn vẫn quyết tâm lên đường.

Biển Cực Đông sau đêm bão.

Cực Đông trên đất liền của Việt Nam nằm ở Mũi Đôi trên bán đảo Hòn Gốm, vịnh Vân Phong, thuộc xã Vạn Thạnh, (huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hoà). Đây là hành trình gian khổ nhất so với ba cực Nam – Tây – Bắc. Gian khổ vì để đến đó, phải di chuyển hơn sáu giờ dưới thời tiết miền Trung nắng gió vô cùng khắc nghiệt, vượt qua những đồi cát lớn, trèo đèo, lội suối... thật đúng nghĩa.

Bốn chặng đường cam go

Đã chuẩn bị tinh thần phải chiến đấu với cái nắng nóng, cái gió rát cả người của Cực Đông nhưng còn hơn thế, bão lớn xuất hiện bất ngờ tiến vào đất liền đúng những ngày của lịch trình – đầu tháng 4 vừa qua. Cuộc biểu quyết online diễn ra đầy kịch tính và hồi hộp suốt buổi sáng ngày lên đường. Tưng bừng vui nhộn giữa các thành viên, tôi tham gia với quan điểm: “Chui vào tâm bão cho nó máu!” và kiên trì với nó cho đến khi bước lên xe. Đoàn khởi hành 11 giờ đêm thứ sáu theo kế hoạch đã định.

Thành viên nhí nhất đoàn là chàng nhóc Bo năm tuổi rưỡi, hè năm nay vào lớp 1. Trước khi đi, nhiều người lo ngại, khuyên nên để Bo ở nhà vì thời tiết nguy hiểm quá. Nhưng tôi vẫn quyết định cho Bo tham gia, tuy có chút hồi hộp và lo lắng... Hành trang của hai cha con tôi chiếm thể tích balô nhiều nhất là sữa và đồ ăn dọc đường cho Bo.

Theo kế hoạch, đoàn sẽ đi bộ vào và đi ghe về cho phong phú lộ trình. Nhưng do tình hình gió bão nên bàn bạc với hướng dẫn – trưởng đoàn – anh Ba Chòi quyết định không đi ghe về mà đi bộ cho an toàn. Đi như đoàn người trong sa mạc dưới mưa bay, gió thổi đều đều không mạnh lắm nên 1/4 đoạn đường đầu tiên nhẹ nhàng. Đoạn hai cũng tương tự, chủ yếu lội trên những đồi cát. Các thành viên chia thành nhiều nhóm nhỏ và đi hàng một như hành quân. Trạm dừng tiếp theo là căn chòi nhỏ của gia đình anh Ba Chòi được che kín bằng tôn và chiều cao thấp vừa phải để sinh hoạt, chắc để… tránh bão. Mọi người vội buông ba lô, tủa ra các hướng, người thì rửa mặt, làm vệ sinh cá nhân, người giữ thức ăn tung “hàng nóng” ra. Lúc này cơn đói đã cồn cào, nhìn thứ gì cũng… đặc sản. Buổi trưa muộn với các món ăn nhanh, dù bánh mì đã bẹp gí nhưng mọi người vẫn ngấu nghiến ngon lành, không khí thật vui vầy nhưng trong ánh mắt mọi người vẫn có chút lo lắng về quãng đường còn lại và cơn bão sắp tới. Bo của tôi hơi thấm mệt và đói, nên không ỏng ẹo như mọi khi, đưa gì ăn ngay món đó. Đồng hồ lúc này chỉ 14 giờ.

Đón bão trong đêm ở Cực Đông

Khi đuối quá, chàng Bo ca bài: “ba ơi, con chiụ hết nổi rồi”, “ba ơi, con đuối quá ba ơi”, “cõng con đi ba”... Dù than vãn vậy nhưng khi được các cô chú trong đoàn chọc ghẹo, khích, chàng nhóc vẫn hớn hở hùa theo rất nhiệt tình và quên đi cặp chân đang rã rời.

Chặng thứ ba bắt đầu khó hơn với những đồi dốc. Có những nơi phải hụp xuống thấp mới chui qua lọt để tránh bụi gai, có vài đoạn phải lội suối, leo trên những tảng đá to...; thêm cái lạnh của mưa, cái nặng của hành lý nhưng nhóm vẫn tiến bước.

Càng về chiều, hành trình càng gay hơn. Mưa nặng hạt và gió mạnh giật liên tục. Trời tối dần, đến 6 giờ, còn cách điểm tập kết 200m, đường trước mặt toàn đá tảng lớn và rất dốc. Lúc này đã có vài ánh đèn pin từ phía sau. Tôi nắm tay thằng Bo bước nhanh về phía trước. Dù đường xuống bờ biển đá dựng đứng, cheo leo, nhưng cuối cùng cũng đến nơi trong nhiều nỗi âu lo và mệt mỏi.

Mưa rộ hơn, mọi người vừa lo dựng lều, vừa lo ăn uống. Bo ngồi thu mình trong một hốc đá mệt phờ và ngủ lúc nào không hay trong bộ đồ ướt nhẹp và tấm áo mưa tả tơi bên ngoài... Tôi phụ dựng lều những mong thật nhanh để thay đồ cho Bo. Khi lều xong, đưa Bo vào túi ngủ. Hai phút sau chàng say như chết. Lúc đó khoảng 9 giờ tối.

Đến 10 giờ 30, bão nổi lên, lều như muốn bật tung. Trong lều sáu người nam thay nhau bám vào khung sắt ở bốn góc, nếu không lều sẽ bay luôn. Với vài tảng đá cao chừng 2m không đủ sức che chắn cho hai chiếc lều to nằm trơ trọi trên bờ biển khi gió bão tung mạnh. Vừa ngồi ngủ, vừa giữ khung lều được 30 phút, gió mạnh hơn, các mép lều bị bung lên hết, tôi rờ tóc thằng nhỏ ướt như mới tắm, quần áo ướt mem, vội thay đồ, kéo Bo nằm vô trong và nằm chắn gió cho nó. Đến 12 giờ tôi nằm ôm thằng nhóc và thiếp đi lúc nào không hay, dù bên ngoài bão đang ập kinh thiên động địa. Giữa đêm, tôi sờ trán, xem Bo có nóng không, thật may mắn, mọi thứ bình thường. Nghe tiếng nói nhỏ của một người, đồng hồ điện thoại báo 5 giờ sáng, mới biết mình vừa vượt qua đêm bão kinh hoàng.

Sáng ra, dù sức cũng đã đuối nhưng mọi người mừng vui vì đã được qua đêm trong... giông bão! Mọi người túa ra chụp hình, ngắm nghía cảnh sắc đẹp như tranh với cát, đá; với biển Cực Đông hoang sơ như chưa có bước chân người.

Vậy là cuối cùng hai cha con tôi cũng đã đặt chân đến Cực Đông như mong đợi và hơn thế là đi trong bão tố. Sau chuyến đi, tôi được các thành viên trong đoàn tặng cho tôi biệt danh: “cha ghẻ thời @”… vì những gì mà tôi đã... dành cho thằng Bo!

bài và ảnh: KTS Nguyễn Văn Châu

nguồn: http://sgtt.vn/Am-thuc-du-lich/163348/Da-ngoai-Cuc-Dong-trong-con-bao-so-1.html

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Nhiếp ảnh: những bức ảnh tâm đắc




hình có thể k đẹp vì chụp bằng nhiều loại máy, đtdđ- nhưng mang 1 giá trị kỷ niệm...quan trọng nhất là khoảnh khắc ấn tượng đối với tôi

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Ctrinh của TLV: Hoàn thiện căn hộ Phú Mỹ Hưng




căn hộ Garden Court 2- 131m2, 3 phòng ngủ.
Thời gian thi công 10 ngày.
Tổng kinh phí 320 triệu (đã bao gồm vật dụng, máy giặt, tủ lạnh,...). Thiết kế-Thi công: Tỷ Lệ Vàng. 4/2012
Khi đang thi công, đã có 3 người đến xem nhà và 1 gia đình người Nhật đặt cọc và ký hợp đồng thuê với giá 1300 usd/tháng khi còn mấy ngày nữa là hoàn tất thi công. :-)
căn hộ trống- đã có 2 toilet hoàn thiện (chỉ gắn thêm máy nước nóng, vòi và trang trí thêm) và trang trí toàn bộ phần còn lại (sơn, lát gỗ, dán giấy, trần thạch cao, đèn,...). TLV tìm và quyết định tất cả các loại vật liệu, vật dụng và trang thiết bị cho chủ đầu tư.

Trò mèo...

ảnh: TyLeVang- 4/2012

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

20 lý do để trở thành một Kiến trúc sư- 20 reasons to be an architect

20. Đó là một sự theo đuổi cao quý | It’s a noble pursuit.
19. Đó là một danh từ và động từ, một đối tượng và một hành động | It’s a noun and verb, an object and an action.
18. Nó liên quan đến một mảng rộng của kiến thức và kỹ năng | It involves a wide array of learning and skill.
17. Để có lý do đứng trước một công trình và hãnh diện về nó | To stand in front of a building and be the reason for it’s being is rewarding.
16. Kiến trúc ảnh hưởng đến cuộc sống con người theo những cách vô hình. Nó giống như một xung lực. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng bạn biết là nó ở đó | Architecture affects peoples lives in intangible ways. It’s like momentum. You can’t see it, but you know it’s there.
15. Kiến trúc sư luôn sáng tạo không ngừng | Architects are generally creative just about every day.
14. Lĩnh vực của Kiến trúc luôn được thần thoại hóa nhưng nó là cuộc chuyện trò trong những buổi tiệc tối tuyệt vời | The field of Architecture has been mythologized but it’s great dinner party conversation.
13. Bạn có quyền lực truyền cảm hứng | You have the power to inspire.
12. Kiến trúc sư làm việc với con người nhưng nếu bạn không thích con người thì đó cũng là cách để ẩn dật | Architects work with people but if you don’t like people there are ways to hide too.
11. Kiến trúc sư luôn giữ cho con người an toàn bằng cách tạo nên những nơi chốn an toàn cho con người cư ngụ | Architects keep people safe by making safe places for people to be.
10. Kiến trúc sư và Kiến trúc là một loại gì đó giống như màn ảo thuật của OZ, phía sau tấm màn và luôn luôn ở đó | Architects and architecture are kind of like the wizard of OZ, behind a curtain but always there.
9. Nó là một kỹ năng được đánh giá cao, nhưng không luôn luôn được nhìn nhận, nó được tôn kính một cách lặng lẽ và nó mãi mãi là của bạn | It’s a highly prized skill, not always appreciated, quietly revered and it’s yours forever.
8. Kiến trúc sư luôn học một điều gì đó mới mẻ mỗi ngày | Architects learn something new just about every day.
7. Kiến trúc sư có các ý tưởng và biến chúng thành các tòa nhà. Họ làm nên điều gì đó từ hư không | Architects take ideas and turn them into buildings. They make something out of nothing
6. Bạn có thể làm tất cả mọi thứ với sự giáo dục khác hơn việc chỉ là một Kiến trúc sư | You can do all kinds of things with the education other than just be an architect.
5. Bạn có thể vẽ | You get to draw.
4. Bạn có thể học cách làm thế nào mọi vật có thể hợp nhất, tách biệt, công năng và vô công năng | You get to learn how things go together, come apart, function and fail.
3. Bạn luôn đắm mình trong một môi trường kích thích trí tuệ giống như ở một trường đại học | You get to immerse yourself in an intellectually stimulating environment like the university
2. Công ty bạn sẽ luôn đồng hành với sự sống và cái chết giống như không còn điều gì khác. Không có gì sánh bằng việc học hoặc được soi sáng từ một Kiến trúc sư | The company you keep with the living and the dead is like non other. There’s nothing like learning from or sparring with an architect.
1. KTS giống như một danh họa. Họ lấy một điều gì đó đơn giản như một quả táo hoặc một quả lê, và với sơn, làm cho nó đẹp hơn nó thực sự là. Ban đầu một công trình chỉ như một cái hộp công năng. Sau đó những KTS với bàn tay và khối óc sẽ biến chúng thành những kiến trúc tuyệt vời | Architects are like great painters. They take something simple like an apple or a pear and, with paint, make it more beautiful than it actually is. Just think of a building as a functional box. Then think of how beautiful great architects make them when they make great architecture.
-
I’m Doug Patt, well see you next time.
.
(TL-KV dịch – Source: http://howtoarchitect.com/)