Hiển thị các bài đăng có nhãn ýthức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ýthức. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

110418- Trái dưa và cái két

Ở Việt Nam, sau khi xe vận chuyển dưa hấu gặp nạn, người dân đua nhau hôi của, đứng chật cả đường, kết quả làm ùn tắc giao thông suốt nhiều giờ liền.

Cảnh nhặt dưa làm tắc đường suốt từ 4h đến gần 12h trưa.(Ảnh bên phải: Két sắt trôi dạt được người dân Nhật Bản đem giao trả - Nguồn ảnh Internet)

Tại Nhật Bản, sau khi động đất xảy ra, hàng trăm két sắt chứa cả hàng triệu yen được người dân nhặt và giao trả lại cho chính quyền Nhật Bản.

Thấy ta mà ngẫm đến người. Khi Nhật bị động đất, người dân mất người thân, bản thân bị thương và đói, chưa kể đến tài sản mất trắng, lúc đó nếu hôi của thì họ vẫn được thông cảm vì họ đã trắng tay, chưa kể đến đói khổ và bệnh tật, ấy vậy mà họ có làm chuyện nhục nhã ấy đâu, thâm chí có người còn hy sinh để nhường cho người khác . Trong khi đó những kẻ hôi của ở VN cho dù không no ấm thì cũng không đến nổi đói khát, đất nước không bị thiên tai và tiền của cũng không mất mát mà lại đi hôi của những thứ có khi còn cho không được như trái dưa hấu .

Ở VN chúng ta là nước nhiệt đới, trái cây dư thừa nên giá cả không có gì là đắt đỏ thậm chí có thể cho không láng giềng, ấy vậy mà lòng liêm sỉ ở đâu khi phải bán nó đi với một thứ đồ rẻ tiền đến như vậy ? Là người Việt thì ai mà không thấy nhục với những hành động như trên ?

Con đường cao tốc Great Kanto Highway ở Naka - Nhật Bản nứt toác không khác gì vực thẳm sau thảm họa động đất và sóng thần đã được làm lại như mới chỉ trong 6 ngày khiến thế giới sững sờ. (Ảnh nhỏ: Một cái lô cốt ở TPHCM) - Ảnh Internet

Cũng có nhiều người cho rằng nói như thế thì ám chỉ hết mọi người, tuy nhiên lại nói về cách làm và tinh thần công việc của người Việt Nam không thể bằng người Nhật. Điều đó đã chứng tỏ qua việc thi công lại con đường sau khi bị động đất làm hỏng. Với thời gian ngắn ngủi trong 6 ngày, họ đã hoàn thành con đường trước sự ngỡ ngàng của thế giới. Còn ta ? Một cái lô cốt nhỏ nhoi chừng mấy mét vuông ngay giữa trung tâm thành phố đôi khi cũng mất phải gần cả năm. Ý thức và tinh thần đâu ?

nguồn: http://blog.yume.vn/xem-blog/trai-dua-va-cai-ket.baoblog.35D2BEF2.html

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

100702- Người dân Mátxcơva và "cuộc chiến" tắc đường

Thủ đô Mátxcơva của Nga có thể giải quyết nạn ùn tắc giao thông mà không cần xây thêm các tuyến đường mới khi đưa vào hoạt động Trung tâm Chống tắc đường dân lập mà ở đó, mọi người dân đều có thể hiến kế để giải quyết vấn đề lưu thông.
Đó là tuyên bố của tư tưởng gia chính trong dự án Trung tâm Chống tắc đường - anh thanh niên 23 tuổi Aleksandr Shumski, người tin tưởng rằng tình trạng tắc nghẽn thuộc loại nghiêm trọng nhất thế giới trên các đường phố thủ đô có thể thanh toán được bằng sự góp sức của mọi người dân, mà không phải tốn kém vì lo xây dựng những công trình giải tỏa giao thông.
Tình trạng "đường có 12 làn" thường xuyên xảy ra trong nội đô

Theo đánh giá của các chuyên gia, hàng ngày, thủ đô nước Nga phải chứng kiến 800 vụ kẹt xe do nhiều nguyên nhân khác nhau: do đậu đỗ xe bừa bãi, hệ thống đèn giao thông hoạt động không tốt, thiếu những tuyến giao nhau tiện lợi giữa các con đường để tháo bớt lượng xe dồn đọng. Đôi khi, chỉ cần thay đổi chỗ ngoặt, hay lập ra những khoảng rẽ ven lề làm bến dừng cho những chiếc bus kềnh càng là có thể giải quyết được vấn đề.
 
Các tuyến đường của Mátxcơva không chỉ tắc trong giờ cao điểm, mà tắc mọi thời điểm trong ngày. Dù đường được mở rộng, nhiều giao điểm được xây dựng, nhưng tốc độ giao thông mỗi năm mỗi giảm, cho đến năm ngoái trung bình chỉ hơn 20km/giờ. Tình trạng ùn tắc diễn biến theo chiều hướng ngày càng nghiêm trọng hơn. So với Mátxcơva, giao thông ở các thành phố lớn tại những nước phát triển “chuyển dịch” nhanh hơn gấp 1,5 đến 2 lần – Giám đốc Viện Nghiên cứu Giao thông Alexander Sarychev mới đây thừa nhận.
Nhiều tuyến đường ra ngoại thành quá hẹp - một nguyên nhân gây tắc nghẽn giao thông

Trung tâm Chống tắc đường, vừa bắt đầu hoạt động, được thành lập trên cơ sở xã hội.

Theo Aleksandr Shumski, để giải quyết những vấn đề về giao thông, chính người dân Mátxcơva, những người phải vật lộn với tình trạng ùn tắc giao thông mỗi ngày trên các con phố của thủ đô, sẽ có thể nêu ra những biện pháp tốt nhất để đấu tranh với tắc nghẽn giao thông.

"Đây là một sáng kiến cộng đồng, có mục tiêu lập ra một trung tâm kiểm soát xã hội đối với mạng lưới giao thông trong thành phố. Chúng tôi chẳng dạy ai phải làm việc như thế nào, chúng tôi chỉ đơn giản là nêu những lời khuyên và đề xuất với chính quyền. Vì chúng tôi cho rằng không có ai biết tốt hơn là các cư dân nơi đây về việc điều chỉnh các đèn hiệu tại mỗi ngả phố cụ thể ra sao”, nhà lãnh đạo Trung tâm dân lập nói.

“Viết thư nêu sáng kiến cá nhân là một chuyện, còn khi có một tổ chức xã hội nhận mọi trách nhiệm kiểm tra, thu thập tất cả những kiến nghị và ý tưởng vào một chương trình thống nhất, theo dõi từng hoạt động cụ thể và tại mỗi cuộc họp đều đấu tranh vì quyền lợi và mối quan tâm của cư dân, thì lại là chuyện hoàn toàn khác".

Theo lời sáng kiến gia trẻ tuổi này, bất kỳ ai sử dụng Internet cũng có thể liên lạc với Trung tâm và gửi đề xuất của mình trên bản đồ ảo của Mátxcơva. Cũng có thể thông báo hình dung của mình qua điện thoại, và mọi ý kiến đều được chú ý tiếp thu.

Aleksandr Shumski cho biết trung tâm đã đề xuất cho chính quyền 500 giải pháp. Trong số này, đã thực thi gần 10 sáng kiến. Mỗi phương án mà trung tâm đề ra đều được phân tích, tiến hành thử nghiệm, họp bàn nếu cần, và cả họp cơ động tại chỗ, trong đó, những đề xuất không chỉ một lần được xem xét với sự hỗ trợ của việc lập mô hình máy tính. Thực tế cho thấy, 90% đề nghị của trung tâm được công nhận là hợp lý.
Liệu Trung tâm Chống tắc đường có thể thay đổi tận gốc rễ tình hình kẹt xe xảy ra mọi thời điểm trong năm và trong ngày ở Mátxcơva
 
Sự ra đời của trung tâm đã nhận được làn sóng ủng hộ từ người dân và đặc biệt là các chuyên viên qui hoạch của thủ đô. Ông Igor Bakherev, Trưởng phòng tổ chức giao thông đường bộ của Viện nghiên cứu Tổng qui hoạch Mátxcơva, tuyên bố cơ quan này hoàn toàn ủng hộ đề án và cho rằng sáng kiến mới rất quan trọng. Theo ông, những đề xuất của người Mátxcơva để tham góp giải quyết vấn đề giao thông nhất định phải được trân trọng và cố gắng đưa vào hiện thực đời sống thủ đô.

Tuy nhiên, ông Bakherev cũng cho rằng khó lòng có thể thay đổi tận gốc rễ tình hình đường xá ở siêu đô thị, dù thực thi những đề xuất của người Mátxcơva hiển nhiên sẽ cho hiệu quả. Có thể trông đợi là việc đó sẽ cải thiện khả năng lưu thông của các phố ở mức tối đa 15%. Thường là khi vừa trông thấy thông đường ở một ngả nào đó, những người lái xe lập tức sẽ thay đổi lộ trình quen thuộc đang đi và lao tới phần đường thuận lợi hơn. Trong khi đó, Mátxcơva dù rộng lớn nhưng vẫn tồn tại cảnh "thiếu đường", và không ai phản bác lập luận rằng thành phố cần có hệ thống huyết mạch giao thông mới.

Việt Hà

nguồn: http://dantri.com.vn/c36/s36-406346/nguoi-dan-matxcova-va-cuoc-chien-tac-duong.htm

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

100422- Làm ơn hãy thôi bấm còi

Âm thanh inh ỏi trên các đường phố Hà Nội và lái xe ở Việt Nam khiến nhiều người cảm thấy phát điên.
 
Bài viết trên trang tiếng Anh của báo điện tử Dân trí Dtinews tại đây.

Giao thông ở Hà Nội rất dày đặc. Đường phố đông nghịt. Tiếng còi xe inh ỏi. Đôi khi thật là lố bịch. Việc lạm dụng bóp còi khiến nhiều người phát điên. Không thể “can thiệp” về số người lưu thông trên đường nhưng chúng ta có thể làm điều gì đó để áp dụng quy tắc ứng xử đơn giản trên đường.

Bóp còi quá nhiều vừa gây bực mình, vừa gây nguy hiểm
 

Nhiều tài xế bấm còi mọi lúc mọi nơi, bất kể khi dừng lại, lên dốc hoặc chạy nhanh một cách nguy hiểm trên đường. Tiếng còi làm chói tai, gây xao nhãng và rất nguy hiểm. Họ đang hủy hoại mục đích của còi.

Mục đích đơn giản của còi là một cách giúp các tài xế (đặc biệt là những người đi xe mô-tô) biết bạn đang di chuyển, cảnh báo họ và để tránh tai nạn. Bấm còi liên hồi là hiểm họa vì khiến các tài xế khác sao nhãng khỏi đường đi và chú ý tới bạn. Khi không có chỗ để đi, không có lý do gì để bóp còi. Bóp còi không thể khiến đường xá trở nên trống vắng. Thời gian của một lần bóp còi cũng cần phải chú ý. Một tiếng còi rõ và đơn giản là đủ. Bóp còi với độ to hết cỡ liên tục trong 30 giây là khiếm nhã, không cần thiết và đặc biệt nguy hiểm.

Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng Hà Nội có vấn đề ô nhiễm tiếng ồn nghiêm trọng. Việc sử dụng còi xe bừa bãi đã trở thành mối nguy hiểm. Có quá nhiều tiếng còi thiếu thận trọng, mục tiêu an toàn của còi đã bị đánh mất và tiếng ồn trên đường phố không bao giờ dừng lại. Thậm chí một số người bấm còi khi không có phương tiện nào trước mặt. Có người sử dụng còi khi không có nơi nào để đi.

Việt Nam có đủ các loại còi: còi âm nhạc, còi hơi, bất kể loại nào mà bạn có thể tưởng tượng. Quá nhiều tài xế rất thích bấm còi. Ngày càng có nhiều người lắp còi hơi (được thiết kế cho xe tải loại lớn) cho xe máy và taxi cứ như thể còi càng to thì độ an toàn càng cao. Điều đó là hoàn toàn sai lầm. Những loại còi này là một mối nguy hiểm, vì chúng có thể khiến tài xế giật mình và sợ hãi, dẫn tới tai nạn.

Không có luật lệ, quy định hay hướng dẫn nào về việc sử dụng còi. Đó là chuyện ý thức của từng người. Về cơ bản, còi được thiết kế để cảnh báo những tài xế khác trên đường. Tại Việt Nam, một số tài xế nghĩ rằng họ phải bấm còi mọi lúc. Tôi thấy có người thậm chí còn coi còi giống như âm nhạc phát ra từ đài phát thanh.

Làm ơn hãy thôi bấm còi

David Cornish - phóng viên của Dtinews.
Nhiều người đồng tình rằng có quá nhiều tiếng còi trên các đường phố của thủ đô. Còi nên được sử dụng “tiết kiệm”. Tiếng còi bị lạm dụng, vì thế mọi người nên hạn chế tối đa âm thanh này. Các tài xế thậm chí không để ý khi tiếng còi vang lên vì âm thanh đó lúc nào họ cũng nghe thấy. Họ đã quen với việc bấm còi vô dụng đến nỗi họ không hay biết hoặc không phản ứng khi nghe thấy chúng.

Có những quy tắc chung cho phép lịch sự khi điều khiển xe, bất kể bạn từ đâu tới. Lái xe là quyền và tài xế có bổn phận phải giữ an toàn. Bộ Ngoại giao Mỹ cảnh báo các du khách nước ngoài cần thận trọng khi tới Việt Nam, miêu tả giao thông Việt Nam “là hỗn loạn. Tai nạn giao thông thường xuyên xảy ra và hầu hết các nạn nhân là những người đi xe máy hoặc đi bộ. Ít nhất 30 người chết mỗi ngày liên quan tới tai nạn giao thông. Tai nạn giao thông là rủi ro an toàn và sức khỏe lớn nhất tại Việt Nam”.

Cảnh sát giao thông khó có thể làm gì để cải thiện tình hình. Rượt đuổi ai đó với một chiếc dùi cui trên tay sẽ không giúp mọi người có ý thức hơn về việc dùng còi. Cần đặt các biển hiệu giao thông và đưa ra các chỉ dẫn cho việc sử dụng còi. Nhưng dùng còi thích hợp hay không cuối cùng là phụ thuộc vào từng tài xế. Tôi biết các tài xế tại Việt Nam phải thi để lấy bằng, vì thế trong bài thi giao thông, hoặc trong các tài liệu hướng dẫn thi, nên có phần hướng dẫn về cách dùng còi.

Theo Tổ chức Phòng chống Thương vong châu Á, “Việt Nam và Campuchia là hai nước có lượng xe máy tăng hơn 17% trong năm 2007 và 2008. Sự gia tăng này vượt quá khả năng thích nghi của xã hội. Cơ sở hạ tầng và hệ thống trợ giúp mật độ giao thông cao không đủ đáp ứng. Khu vực này chỉ chiếm 16% phương tiện có động cơ toàn thế giới nhưng chiếm 44% số thương vong vì tai nạn giao thông toàn cầu”.

Có rất nhiều điều mà tài xế không thể kiểm soát, nhưng cũng có vài điều có thể. Chúng ta nên đội mũ bảo hiểm, thắt dây an toàn, lái xe thận trọng, tuân thủ luật và luật giao thông, và chỉ sử dụng còi lúc cần. Còi cứu các mạng sống, nhưng nếu lạm dụng, nó sẽ trở nên không hiệu quả khi chúng ta thực sự cần. Hãy để đôi tai và các tài xế được nghỉ ngơi, làm ơn thôi bấm còi!

David Cornish
An Bình lược dịch

nguồn: http://dantri.com.vn/c36/s36-383786/ong-tay-noi-chuyen-coi-xe-o-viet-nam.htm

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

100222- Hỗn loạn giao thông: quá đủ rồi

Tác giả bài viết này là một người Mỹ đã nghỉ hưu sống và làm việc tại TP.HCM cùng vợ là người VN từ năm 1989

Tôi gửi tới Tuổi Trẻ ý kiến của mình sau khi cảm thấy quá sức chịu đựng cách lái xe khủng khiếp của các tài xế VN.

Người có tiền mua ôtô hay xe gắn máy không có nghĩa là họ nên sở hữu một chiếc xe hay họ biết lái xe. Ở VN, chúng ta quen với sự hỗn loạn của giao thông và chẳng còn muốn than thở nữa, rồi khi sang nước khác nhìn lại mới thấy tình trạng khủng khiếp tới mức nào. Khi tới Bangkok (Thái Lan), tôi cảm nhận rõ hai thái độ lái xe khác nhau hoàn toàn giữa những tay lái hai nước. Ở Thái Lan xe không vượt đèn đỏ, không ai bóp còi inh ỏi, không ô nhiễm tiếng ồn. Ngay khi tôi đặt chân tới sân bay Tân Sơn Nhất thì mọi thứ khác hẳn!

Những chiếc ôtô tràn sang lề đường xe máy như thường lệ nên người đi xe máy không biết lái thế nào. Người đi xe máy sẽ phải leo lên lề đường? Cảnh đó là thường thấy và gây nên sự hỗn loạn trên đường phố.

Ở các điểm giao nhau nhiều ôtô chụm đầu lại. Những chiếc xe bốn bánh nối đuôi nhau chặn đường, không để kẽ hở nào cho chiếc xe máy lách qua. Khi chiếc xe trước nhích được 20cm thì xe sau cũng phải đi liền lên 20cm để chắc chắn không có xe máy nào chen vào được. Đó là những người lái xe ích kỷ và trẻ con, trong khi đèn giao thông ở góc đường không hoạt động, luôn là màu vàng, đèn xanh đèn đỏ không hoạt động và cũng chẳng ai để ý tới.

Người lái xe cạnh tôi tiếp tục nhấn ga đi tới, cái cản trước đâm vào xe của một cô gái. Tôi giúp cô gái dựng xe lên, hét với người lái taxi đừng dấn xe lên như vậy. Anh ta cuối cùng cũng thôi nhấn ga khi chỉ suýt chút xíu nữa là chèn vào người đó. Khi chúng tôi vừa nhích lên được một chút thì một taxi khác bên phải tôi đâm vào người phụ nữ khác cũng bằng chiếc cản trước. Hai người bị những lái xe taxi đâm vào ở cùng một điểm giao nhau trong thời gian chưa đầy 1 phút. Đó hoàn toàn là lối cư xử tồi tệ đến mức không thể tin được!

Kết luận của những chuyện này là gì? Quá đủ rồi! Đã đến lúc cảnh sát giao thông ở TP.HCM phải có mặt trên đường nhiều hơn để làm việc của mình. Chúng ta cần cảnh sát giao thông ở tất cả các điểm giao nhau vào giờ cao điểm.

Chắc là cảnh sát giao thông biết quá rõ chuyện quá nhiều người lái ôtô không quan tâm gì tới Luật giao thông, hay ít ra cũng tỏ ra cư xử phải phép với những người cầm lái khác. Với những người đi trên đường dành cho người đi bộ khi qua đường thì sao? Họ làm gì có cơ hội đi cho tử tế! Không ai dừng xe cho người đi bộ qua đường cả!

Người ta vẫn lái xe theo kiểu đi bất kỳ đâu họ muốn, đi kiểu nào cũng được mà chẳng quan tâm hay tôn trọng người khác trên đường. Lái xe taxi là những người vi phạm nhiều nhất, tiếp đến là những tài xế xe buýt vượt đèn đỏ, vượt cắt mặt những xe nhỏ hơn vì cậy xe buýt to xác. Đây chính là những gì đang diễn ra và “kẻ nào mạnh kẻ đó đúng”.

Những người lái xe ở TP.HCM không quan tâm tới ai mà chỉ quan tâm tới bản thân họ. Điều này cần phải thay đổi. Giao thông bây giờ đã đông đúc quá rồi, và cái suy nghĩ ngày xưa rằng “Tôi đi bất kỳ đâu tôi muốn, mọi người phải để mắt và cẩn thận tránh tôi ra” đã rất lạc hậu.

Tôi đã sống ở thành phố này 20 năm, đã chứng kiến giao thông thành phố từ khi hầu như không có gì tới tình trạng tồi tệ không thể tin được ngày nay. Tôi đã chứng kiến những lái xe ở đây từ chỗ rất thận trọng mỗi khi ngồi sau tay lái trở thành vô trách nhiệm và mạo hiểm với tính mạng người khác.

Tôi muốn viết rất lâu rồi về vấn nạn này, nhưng không muốn bị coi như một người nước ngoài thích được chiều chuộng quá đâm ra thích phàn nàn. Nhưng giao thông ở TP.HCM đã trở nên quá tồi tệ, và đây là thời điểm mọi người cần phải nói ra suy nghĩ của mình. Những người lái xe cần phải thay đổi và cảnh sát giao thông cũng cần phải thay đổi!

Đã đến lúc cần mạnh tay đưa những người lái xe buýt và lái taxi không tôn trọng luật giao thông vào tầm kiểm soát. Thành phố này không thể tiến vào thế kỷ 21 nếu người dân vẫn còn lái xe như những đứa trẻ mới lên 10 như hiện nay!

DAN ROGER

nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=364488&ChannelID=118

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

100208- Một video tuyên truyền ATGT đậm tính nhân văn

Những năm qua, chúng ta đã biết đến nhiều hình ảnh và video tuyên truyền an toàn giao thông (ATGT) chủ yếu gợi nỗi sợ hãi của người xem, như mối đe dọa phải hầu tòa, bị thương tật hay thiệt mạng nếu không tuân thủ nguyên tắc an toàn. Video dưới đây khác hẳn.

Đoạn video quay chậm này do Hiệp hội an toàn giao thông Sussex ở Anh thực hiện, không nhắm vào sự sợ hãi để tuyên truyền ATGT mà vẫn rất ấn tượng, tác động tới tâm lý người xem.

Thông điệp những người làm video muốn gửi tới người xem đơn giản là “Hãy luôn cài dây an toàn”.

Nhật Minh
Theo Autoblog
 

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

100119- Tắc đường không phải vì… đường tắc

Đường hẹp, lượng người lưu thông đông luôn được xem là nguyên nhân gây kẹt đường. Vậy nhưng, có những lúc đường thông hè thoáng, không giờ cao điểm, lượng người lưu thông ít nhưng vẫn tắc như thường.

9 giờ sáng, đã qua giờ cao điểm nên dòng xe trên đường Phan Văn Trị (quận Gò Vấp) đã lưu thông dễ dàng, thoát được cảnh nhích từng centimet trước đó. Thế nhưng, đến gần điểm ngã ba Phan Văn Trị - Trần Quốc Tuấn, các phương tiện đang đi bất ngờ bị dồn lại.

Phía trước, một người phụ nữ đi xe máy bất ngờ dừng xe trước một ki - ốt sát mặt đường để mua… thẻ điện thoại. Chị ta ung dung trả tiền, cào thẻ và nộp tài khoản vào điện thoại không một chút bận tâm những người đi phía sau đã phải dừng xe lại “theo chân” mình. Cứ thế, người này kéo người nọ, cả một đoạn đường tắc dài. Nhiều tiếng cau có, bực dọc của những người phía sau vang lên. Phải một lúc khá lâu, đoạn đường mới thông.

Một tình huống khác cũng trên đường Phan Văn Trị, hai chiếc xe máy đi trái chiều va vào nhau. Người không sao, xe cũng không gặp vấn đề gì nghiêm trọng nhưng một trong hai người đàn ông điều khiển xe máy quyết dành phần đúng về mình. Ông ta dựng chiếc xe ngay giữa đường, rồi kéo… “đối phương” vào phía vỉa hè để tranh luận đúng sai.

Chiếc xe máy dựng chềnh ềnh giữa đường đã cản trở các phương tiện khác đang lưu thông. Một bác tài xế xe buýt bấm còi ỉnh ỏi, ra ký hiệu nói người đàn ông dẹp chiếc xe sang bên thì ông ta lên tiếng: “Tôi cứ dựng vậy đấy, ai làm gì tôi nào. Phải làm cho ra nhẽ đúng sai”. Và chỉ khi được đền bù… 50.000 đồng cho chiếc yếm xe bị xước, ông ta mới chịu lên “giải cứu” chiếc xe của mình.

Chiều, con đường Pasteur nhộn nhịp nhưng chưa đến nỗi bị tắc. Nhưng rồi, các phương tiện bỗng nhiên kéo nhau “dẫm chân tại chỗ” trên một đoạn đường dài, gần như là hỗn loạn. Nhiều xe máy phải “lách” mình lên vỉa hè, ô tô xếp đuôi nhau, tiếng còi xe inh ỏi… Nhiều người đi đường ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra vì lúc đó chỉ mới hơn 3 giờ chiều, đâu phải giờ tan sở.

Hóa ra, phía trước, một chiếc xe ô tô bảy chỗ dừng ngay giữ đường, thản nhiên tìm cách lùi đuôi xe để rẽ vào một nhà hàng ngay đó. Mấy anh bảo vệ nhà hàng ngông nghênh “chặn” các phương tiện trên đường để tìm lối vào cho “thượng đế”. Đến khi chiếc xe rẽ được vào nhà hàng thì con đường đã trở nên rối loạn.

Tại ngã tư Phú Nhuận, trước giờ tan sở đường rất đông nhưng chưa tắc nghẽn, người đi đường dường như ai cũng vội vàng. Khi đèn đỏ bật hướng đường Phan Đăng Lưu sang Hoàng Văn Thụ, dòng phương tiện dừng lại thì một nam thanh niên đừng ở cây xăng cạnh đó phi ra… phát tờ rơi cho một tiệm làm tóc cho người đi đường.

Chuyển sang đèn vàng, cậu thanh nhiên vẫn còn cố nán lại để phát thêm tờ rơi. Cậu thanh niên trở thành vật cản với các phương tiện giao thông. Nhiều người đi xe máy phi lên gặp cậu phải đạp phanh ngay lập tức, các xe phía sau cũng đồng loạt “nhúi” theo. Đường đang thông, tự nhiên trở nên… tắc.

Việc phát tờ rơi tại các ngã tư, lại nhằm vào giờ cao điểm đông người làm rất nhiều người đi đường bực mình. Có những ngã tư, đèn xanh chỉ tính bằng giây nhưng có lúc vì bị người phát tờ rơ cản nên các phương tiện “ngắc ngứ” chờ luôn đèn đỏ. Không chỉ gây tắc đường, sau mỗi lần phát tờ rơi như vậy, đường phố lại ngập trong… giấy trắng vì ai cũng bực, cầm từ tay nhân viên rồi liền thả ngay.

Nhiều người vẫn kêu phiền, đường hẹp mà người lưu thông đông quá nên tắc đường. Nhưng cũng không thiếu gì lúc đường không tắc nhưng vẫn kẹt vì ý thức tham gia giao thông của mỗi người.  
 
Dưới đây là một số nguyên nhân dẫn đến tắc đường:
 








 
Bài và ảnh: Hoài Nam

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

091125- Rác ám ảnh khách du lịch

Là một thành phố du lịch, nhưng đến nay Huế vẫn có rất nhiều bãi rác tồn tại ở những điểm mà du khách đến Huế luôn bị ám ảnh. Điển hỉnh là đoạn đường từ sân bay Phú Bài vào TP Huế.
Trên các vỉa hè, những thùng rác thì luôn có rác vương vãi ra xung quanh, thậm chí điểm du lịch như sông Hương cũng thường xuyên xuất hiện những đống rác to đùng tạo ấn tượng không tốt cho khách du lịch. 
Du khách đến Huế bằng máy bay, vừa ra khỏi sân bay Phú Bài đã bị những bãi rác hai bên đường đập ngay vào mắt.


Những bãi rác rất mất mỹ quan ngay bên cạnh khu vực cầu Tràng Tiền.

Nhiều người làm nghề thu gom ve chai vô tình xả rác ra ngoài thùng rác

 
Một đoạn sông Hương ô nhiễm vì rác.

Nguyễn Thành Chung

nguồn: http://dantri.com.vn/c202/s202-363591/rac-am-anh-khach-du-lich.htm

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

091103- Chuyện xả rác xưa và nay

Thùng rác, từ một góc độ nào đó cũng phần nào nói lên được về dân trí, quan trí và văn hóa của một quốc gia. Môi trường trong sạch, sức khỏe cộng đồng, giáo dục... cũng được thể hiện qua cách người ta biết sắp xếp rác trước khi đi đổ đúng chỗ, đúng lúc.

Số Đỏ được đăng ở Hà Nội báo từ số 40 từ ngày 7-10-1936, cách đây 73 năm, từ thời Pháp thuộc. Nhắc lại “10 năm trước”, nghĩa là “cụ” Minđơ tiếc thời những năm 1920, khi mà dân An Nam sống vô kỷ luật, bị phạt vi cảnh rất nhiều.

Sau 10 năm, do báo chí lên tiếng, dân văn minh lên, các “cụ” Minđơ, Mintoa hết đường làm ăn. Không thu được phiếu phạt thì chính họ cũng bị phạt vì “sổ dự toán công quĩ” cần tiền.

Thử tưởng tượng hai “cụ” Min hôm nay sống lại và đi thăm phố phường. Chắc hẳn các thầy đội phải vui sướng vô cùng. Phiếu phạt sẽ như bươm bướm. Thu nhập cho công quĩ tăng lên hàng nghìn lần.

Dân ăn kem Tràng Tiền, thay vì vứt que vào thùng rác để ngay bên cạnh, ném ngay dưới chân. Ở nhà nhiều rác ư, gói vào túi ni lông, lên xe máy thả dù xuống phố. Rác vứt ra đường, xả vào vườn hoa công cộng, xuống hồ, ra sông, bất kể chỗ nào. Tiện tay là ném. Quen xả rác bừa bãi đã trở thành “văn hóa”.

Thấy ta làm thế, Tây lịch sự, đang ở một môi trường có kỷ luật về rác rưởi, sang Việt Nam đâm lạc lõng, nên các bác ấy cũng…bắt chước.

Xem văn minh đô thị hôm nay lại nhớ những chi tiết trong Số Đỏ thời 1920, cách đây gần một thế kỷ. Dân thời đó nhờ đọc báo nên sống văn minh hơn. Không hiểu hôm nay người ta có văn hóa đọc như các vị tiền bối, dù báo in, online, đài, tivi, internet tràn ngập.

Người viết bài này may mắn đi đó đây. Ngoài thú vui về chụp cảnh đẹp, kiến trúc thành phố, hoa nở hay người đẹp, lại rất thích chụp…thùng rác.

Thời nay người ta lại ước mong, đến bao giờ thì chuyện “buồn” ít phiếu phạt như của hai thầy đội xưa lại xảy ra, cư dân “ngàn năm văn hiến” không xả rác ra đường như thời cụ Vũ Trọng Phụng.

Sọt rác đầy tính kỷ luật tại Đức. Ảnh : Hiệu Minh

Thùng rác tại Mỹ vào ngày đổ rác. Ảnh : Hiệu Minh

Thùng rác đôi ở Đông Timor . Ảnh : Hiệu Minh

Thùng rác ở Solomon, dân ăn trầu, đi chân đất. Ảnh : Hiệu Minh

Biển và "lời nguyền" cấm đổ rác tại Hoa Lư (Ninh Bình). Ảnh : Hiệu Minh

Xả rác xuống Hồ Hoàn Kiếm trong Lễ hội Phố Hoa đầu năm 2009. Ảnh : Tuấn Anh

Hồn nhiên xả rác trong Lễ hội hoa anh đào tại Triển lãm Giảng Võ Hà Nội. Ảnh : Phan Kiền

Cây cầu rộng nhất Việt Nam - Cầu Vĩnh Tuy, Hà Nội - vừa mới khánh thành đã trở thành điểm ăn nhậu và xả rác bừa bãi của một số thanh niên. Ảnh : Vnexpress

Trong truyện Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng có đoạn “Cẩm, Cẩm và Cẩm phạt”  viết về cụ cẩm Tây than thở với ông Minđơ (1002 – số hiệu của người cảnh sát) về thời khan hiếm phiếu phạt “vi cảnh” do dân An Nam thời đó sống văn minh dần lên.

Xin trích nguyên văn :

".... - Thầy có tiếc cái thời buổi ngày xưa, cách đây mười năm không?

- Tiếc lắm ! Mười năm trước đây, dân ta còn ngu.

- Ngày nay dân ta văn minh mất rồi, rõ thảm hại ! Thầy phải biết là xưa kia, xã hội tinh những du côn và nặc nô, tinh những người bất lịch sự, chỗ nào cũng phóng uế, cũng đánh nhau. Hồi ấy có khi bốn người ngồi cùng một xe ! Họ chửi nhau hàng nửa giờ, đánh nhau vỡ đầu, nhà cửa của họ thì rác rưởi, nước cống, nước rãnh tung toé, ngập lụt... Chó của họ cũng chạy ra ngoài đường nhông nhông... Xe đi đèo, hay không đèn là nhan nhản. Bây giờ mọi sự đã thay đổi cả. Cái thời tốt đẹp của các cụ nhà ta không còn nữa ! Thật là tai hại ! Than ôi !

- Cụ tính ! Bây giờ đến cả thằng phu xe cũng biết luật ! Chả bao giờ chúng quên đèn ! Chả mấy khi chúng đứng giữa đường nghênh ngang ! Chả còn mấy người réo năm đời mười đời nhau ra như ngày xưa nữa ! Bao nhiêu nền nếp của xã hội này thế là hết nhẵn nhụi ! Ngay cả đến trẻ con chúng nó cũng không bậy bạ như xưa ! Đứa nào cũng quần áo bảnh bao đứng đắn lắm, văn minh lắm, trèo me trèo sấu, đá bóng giữa đường, những cái ấy là thôi cả.

- Sinh ra ngay cái báo chí, thật là nhảm quá.

- Chính vậy. Dân chúng chỉ vì báo chí mà đâm ra văn minh, không còn cẩm phạt nhiều như trước nữa..."

Hiệu Minh

nguồn: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=171512&ChannelID=73

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

090922- Xem người Hà Nội xả que kem

Cứ mỗi buổi chiều cho đến tối có một vệt dài từ cửa hàng kem Tràng Tiền (35 Tràng Tiền) toả ra hai bên tràn ngập rác do một số người ăn kem xả ra.

 

Người ta thích đứng ăn kem Tràng Tiền vào buổi tối trời mát, xe cộ xếp chen chúc nhau mặc cho tiếng còi xe xin đường của những phương tiện đi qua kêu inh ỏi.
Người ta thích đứng ăn kem Tràng Tiền vào buổi tối trời mát, xe cộ xếp chen chúc nhau mặc cho tiếng còi xe xin đường của những phương tiện đi qua kêu inh ỏi.
Mô tả ảnh.
Nhiều bạn trẻ dựng xe dưới lòng đường và thưởng thức kem ngon lành.
Mô tả ảnh.
Thỉnh thoảng có xe của lực lượng giữ gìn trật tự đi qua nhưng cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến cái “thú” thưởng thức kem trên vỉa hè lòng đường.
Mô tả ảnh.
Người đàn ông áo trắng sau khi thưởng thức kem, chuẩn bị dùng tay vẩy nhẹ cho chiếc que vẽ một vòng cung và đáp đất.
Mô tả ảnh.
Chàng thanh niên áo đỏ vừa ăn kem xong, thả nhẹ chiếc que xuống đường theo chiều thẳng đứng một cách “tinh tế”.
Mô tả ảnh.
Và đây là  “thành quả” của nhiều người ăn kem để lại.
Mô tả ảnh.
 
Mô tả ảnh.
Mặc dù có vài thùng rác và túi đựng rác “dã chiến”, nhưng xem ra vẫn có nhiều người xả rác ra đường vì “tiện hơn” và “ngại đứng cạnh thùng rác”.
Mô tả ảnh.
Người đàn bà này kiếm sống bằng nghề bán giấy ăn cho những người mua kem.
Mô tả ảnh.
Và không chỉ có những que kem, những tờ giấy ăn cũng nằm lăn lóc vô cùng bẩn thỉu.
  • Cường Cao

nguồn: http://www.bee.net.vn/channel/2121/2009/07/1712736/

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

081124- Tắc đường và câu chuyện về ý thức con người

Mấy tháng nay, tắc đường trở thành nỗi khốn khổ của người dân TPHCM, là chủ đề nóng hổi của nhiều cuộc họp bàn. Các cấp lãnh đạo TP sôi nổi đề ra các giải pháp nhằm hạn chế cảnh ùn tắc. Nhưng có một giải pháp nằm ngay ở ý thức người tham gia giao thông, hình như lại chưa được đề cập tới.

Chuyện đèn tín hiệu giao thông

Đèn đỏ. Có công an thì dừng đúng vạch, không có công an thì cứ thế mà đi tiếp. Đó là tâm lý chung của người tham gia giao thông hiện nay khi đi qua những nút giao thông có đèn tín hiệu. Bên này đèn xanh, tất cả phương tiện ào qua; bên kia đèn đỏ, nhiều phương tiện cũng ào qua. Vào giờ cao điểm, lượng người và xe nhiều, dĩ nhiên sẽ xảy ra tắc đường.

Và khi đã tắc đường ở nút giao thông thì không ai còn quan tâm đến đèn tín hiệu nữa. Có cơ hội là dấn lên phía trước, mạnh ai nấy đi.

Cái đèn vàng tín hiệu báo sắp dừng giờ đây được người tham gia giao thông coi là “đèn tăng tốc”. Từ xa, nhìn thấy đèn chuyển sang màu vàng là tất cả cùng vặn tay ga, phóng thật nhanh, mong sao không phải đứng lại chờ đèn đỏ.

Chuyện những công trình “đào ngâm đường”

Một nguyên nhân gây tắc đường nữa liên quan đến ý thức con người là những công trình giao thông thi công kiểu “ngâm lâu cho nó ngấm”. Đơn vị thi công chả buồn đẩy nhanh tiến độ dù lâu lâu họ lại nhận được giấy phạt của Sở GTCC gửi tới.

Có những công ty được nhận tới hàng trăm giấy phạt, như Công ty Công trình hàng không với 104 biên bản vi phạm. Đơn vị thi công cứ nhận giấy phạt, nộp phạt rồi lại… ngâm tiếp. Những công trình dang dở ngổn ngang trên đường phố, những con đường hẹp bị rào kín mất 2/3 đường, giao thông ách tắc là điều tất nhiên.

Chuyện những “ông thần” trên đường

Một trong những câu chuyện không thể không nhắc tới là những “ông thần” xa lộ như tài xế xe buýt, tài xế xe 3 bánh.

Nếu tổng hợp những sự cố tắc đường ở TPHCM, phần lớn nguyên nhân là do xe buýt. Họ luôn coi mình là những “xe vua”, được hưởng ưu đãi nên cứ mặc sức cho xe chạy tung tăng trên đường. Những chiếc xe to kềnh càng lượn ra lượn vào, đi vào cả phần đường dành cho xe 2 bánh, nhưng vẫn ung dung vì ít khi bị CSGT hỏi tới.

Còn những chiếc xe gắn máy ba bánh thì luôn được xếp vào loại những xe chở hàng hóa kềnh càng nhất. Những chiếc xe này không chỉ gây ách tắc giao thông mà còn có thể gây nguy hiểm cho người khác.

Khi bị phàn nàn, một tài xế xe ba gác trên đường Kha Vạn Cân thản nhiên: “Tắc đường à, ngày nào mà chẳng tắc, đâu phải nguyên nhân do bọn tui!”.

Khi bạn lâm vào cảnh tắc đường, trước khi nghĩ đến những giải pháp của thành phố hãy tìm một giải pháp riêng cho chính ý thức tham gia giao thông của mình.

Lê Mỹ

LTS Dân trí - Mỗi khi tắc đường, người ta thường đỗ lỗi cho đường sá chật hẹp, lưu lượng xe cộ ngày càng lớn. Chuyện đó cũng dễ hiểu vì thường tình, trước một sự cố xảy ra, ai cũng dễ nhìn thấy những nguyên nhân khách quan do người khác, cơ quan khác gây ra, còn nguyên nhân chủ quan do mình góp phần gây nên thì hầu như bị lãng quên hoặc không được nhìn nhận đúng mức.

Câu chuyện tắc đường ở TPHCM, ở Hà Nội diễn ra thường nhật có một nguyên nhân hết sức quan trọng do quy hoạch và quy mô phát triển đường sá chưa hợp lý và chưa tương xứng với quy mô phát triển đô thị cùng với phát triển xe cộ. Tuy nhiên, có một nguyên nhân không kém phần quan trọng thuộc về ý thức chủ quan của những phần tử tham gia giao thông như bài viết trên đây tác giả đã đề cập.

Muốn khắc phục tình trạng đó, cần nâng cao ý thức tự giác chấp hành luật lệ giao thông của mọi người đi đôi với việc xử phạt nặng những trường hợp vi phạm, nhất là đối với các loại xe cồng kềng dễ gây tắc đường như xe buýt, xe máy ba bánh chở hàng.

nguồn: http://dantri.com.vn/diendandantri/Tac-duong-va-cau-chuyen-ve-y-thuc-con-nguoi/2007/11/204053.vip