Hiển thị các bài đăng có nhãn thamnhũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thamnhũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

110512- Sân bay quốc tế Nội Bài bục bể phốt

Cơn mưa lớn xảy ra chiều nay (11/5) khiến cho bể phốt trên sân
bay Nội Bài (Hà Nội) bật nắp, các chất thải ở đây phun trào và chảy lênh láng ra
bãi đỗ máy bay, theo phản ánh của độc giả VnExpress.
>
Sân bay Nội Bài bị dột / Băng chuyền tại sân bay Nội
Bài xì khói

Một độc giả phản ánh qua đường dây nóng, sân bay Nội Bài lúc 5h
chiều chứng kiến cảnh kinh hoàng. Cơn mưa lớn xảy ra trong vòng 20 phút đã khiến
bể phốt đặt tại sân bay bật nắp. Các loại chất thải chảy ra khiến cho mùi hôi
thối bốc lên nồng nặc khắp nơi.







Các chất thải này tràn ra sân sát chỗ máy bay đỗ tại Nội Bài, lúc chiều ngày 11/5. Ảnh do độc giả cung cấp.

Một độc giả cho biết một chiếc máy bay chưa đến giờ cất cánh đã
phải đóng cửa khoang sớm hơn thường lệ để tránh mùi hôi thối ở sân bay. Chiếc bể
phốt này đặt ở vị trí cầu 9 của sân bay. Khi nắp bể phốt bị bục, các loại chất
thải, gồm cả phân người đã bị nước mưa cuốn trôi chảy ra tận vị trí của cầu 7,
cầu 19 và cầu 20.

Trao đổi với VnExpress.net, đơn vị quản lý sân bay Nội
Bài thừa nhận có sự cố bật nắp bể phốt xảy ra chiều nay do mưa lớn.

Ông cho biết cơn mưa xảy ra chỉ trong vòng 20 phút nhưng khá lớn
khiến cho áp lực nước mạnh. Hệ thống đường cống bị bục, kèm theo nắp bể phốt
cũng bị bật, khiến các chất thải tràn ra ngoài. Các nhân viên môi trường đang sử
dụng máy để hút cạn nước và đậy nắp lại.

Vị lãnh đạo này cho biết rất nhiều trận mưa lớn xảy ra nhưng đây
là lần đầu tiên, bể phốt bị bục. "Chúng tôi rất ngạc nhiên về điều này, có thể
là hệ thống đường ống xuống cấp và đã đến lúc cần sửa chữa", vị lãnh đạo này
nói.

Đây không phải là lần đầu tiên sân bay Nội Bài chứng kiến cảnh
chất thải bị trào ra khi mưa. Theo phản ánh của một số nhân viên làm việc tại
đây rất nhiều lần họ phải chịu cảnh cả sân bay bốc mùi hôi thối. "Mỗi lần mưa
đến là chúng tôi lại chịu trận. Thậm chí cả những ngày nắng thì mùi hôi cũng bốc
ra từ hệ thống đường ống và bể phốt", nhân viên ở đây phản ánh.

Năm 2008, nhà ga sân bay Nội Bài còn xảy ra cảnh dột mỗi khi trời mưa.

Như Quỳnh

nguồn: http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2011/05/san-bay-quoc-te-noi-bai-buc-be-phot/

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

110325- Khai thông

Cho đến tận hôm nay, khi thời gian quy định về việc cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ở và quyền sở hữu nhà ở đã được lùi đi lùi lại tới vài lần, nhưng xem ra câu chuyện về cuốn "sổ đỏ" này vẫn chưa có hồi kết.

Người dân, với vốn kiến thức pháp luật hạn chế, để có được cuốn "sổ" ấy phải vượt qua nhiều "cửa ải". Với những người ở đô thị, câu chuyện về cuốn sổ đỏ còn thêm nhiều trường đoạn quanh co, vì họ không dễ kiếm đâu ra cả "cục tiền" để "bôi trơn" nhằm thấy được cái màu đỏ của cuốn sổ chứng nhận mình đang được sống tại chính ngôi nhà nhà mình đã và đang tồn tại.

Phải chăng, người dân có lỗi khi không thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật?

Cả một thời gian dài, chúng ta đã sống, chiến đấu, hy sinh cho một mục tiêu cao cả để có được nước Việt Nam vẹn nguyên hôm nay, liệu có mấy ai lo chuẩn bị đủ các thứ văn tự, giấy tờ mong giữ nguyên mảnh đất, ngôi nhà mình đang sống?

Rồi cuộc sống phát triển, kèm theo quá trình đô thị hóa tăng tốc đến chóng mặt. Tấc đất hơn cả tấc vàng, nên chuyện cần cuốn "sổ" ấy là điều tất yếu theo quy luật vận động. Và, việc đề ra cuốn "sổ" ấy cũng là điều cần thiết của một xã hội văn minh, một xã hội mà con người phải sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật.

Chúng ta có đầy đủ các ban, bệ chuyên lo về cuốn sổ này, vậy mà đến hôm nay mục tiêu đề ra vẫn luôn chạy với tốc độ ì ạch.

Cán bộ làm công tác này hạn chế về chuyên môn, nghiệp vụ? Không! Họ đều được đào tạo bài bản.

Hay chúng ta thiếu các cơ sở pháp lý? Điều ấy cũng không đúng. Chúng ta đã có đủ các loại văn bản quy phạm pháp luật để hướng dẫn thi hành từng điều khoản được quy định chặt chẽ trong lĩnh vực này.

Cái chính bắt nguồn từ người thực thi nhiệm vụ. Nhiều người thực thi nhiệm vụ cố tình gây khó khăn. Người dân thiếu giấy tờ cần thiết thì không được hướng dẫn để bổ sung. Thế nên, đã thiếu, người cần cấp sổ đỏ lại càng thiếu. Và rồi, mục tiêu cấp sổ đỏ cho dân vẫn không thực hiện được.

Hà Nội đã nhận ra điều đó để mới đây lãnh đạo thành phố đã chỉ đạo lập ngay một số đoàn kiểm tra về thực trạng cấp sổ đỏ. Những vướng mắc trong việc cấp sổ đỏ, những "gương xấu" điển hình trong thực thi cấp sổ đỏ cho dân sẽ bị gọi tên, chỉ mặt. Hy vọng lần này, những đoạn tắc do người thực thi gây ra sẽ được khai thông.

Theo Nguyễn Hòa Bình

Hà nội mới

 

có vài ý kiến hay:

cao doan địch
(3/25/2011 3:08:00 PM)
Chuẩn bị bầu cử , hãy hỏi các ứng viên xem họ làm như thế nào sau khi trúng cử, phục vụ nhu cầu chính đáng của người dân đúng trách nhiệm đúng pháp luật , hay luôn muốn hành dân để tham nhũng muốn hành dân đến bao giờ, liệu nhân dân có cảm thấy quá bất bình chưa nhỉ.
 
Bùi Minh Kính
(3/25/2011 2:54:00 PM)
Tôi 7 năm rồi vẫn đang đợi sổ đỏ đây này, chẳng hiểu thủ tục hành chính này còn hành dân đến bao giờ nữa.
 
Đỗ Anh Phong
(3/25/2011 1:30:00 PM)
Việc cấp sổ đỏ đã lâu lắm rồi chúng ta vẫn chưa làm xong được. Nếu vẫn kiểu làm như thế này thì tôi nghĩ sẽ không bao giờ xong được. Cần có một cuộc thanh tra thử xem nó vướng ở đâu?.Nhà tôi mua từ năm 1992 của gia đình đã được cấp sổ đỏ vậy mà bây giờ sau khi đã được cấp sổ hồng từ năm 2000 bây giờ vẫn không được cấp sổ. Họ bảo phải đóng tiền theo mức không được hỗ trợ vậy thì là lý do Gì hả "ông" Tài nguyên môi trường?????
 
Nguyễn Hoàng
(3/25/2011 12:00:00 PM)
Đoc bình luận của anh Lưu Chí Hùng tôi cũng thấy không hiểu tại sao tại một trường đại học danh tiếng hàng đầu đất nước, mà sự lo lắng cho đời sống Cán bộ công nhân viên không được quan tâm đầy đủ. Cha ông ta dạy rằng: "An cư thì mới lạc nghiệp ", có nghĩa là sự nghiệp có muốn tốt thì phải yên tâm về nơi ở đã. Trường đại học Kinh tế Quốc dân cho đến tận bây giờ vẫn có 100% nhà ở của cán bộ công nhân viên chưa có sổ đỏ.
 
nguyen chi thanh
(3/25/2011 11:23:00 AM)
Các con các cháu ngày càng đông, đất giãn dân không có, đất giữa làng làm nhà thì chính quyền địa phương bảo đó là đất vườn không cho làm!? Dân chúng tôi biết làm sao đây? Quy định này chỉ béo mấy ông phòng TN MT mà thôi.
 
Lê Chí Hùng
(3/25/2011 10:30:00 AM)
Tôi thấy bài viết này đại diện cho tiếng nói của nhân dân. Chuyện cấp sổ đỏ cũng đã rất nhiều bài viết, thậm chí cả trong nghị quyết các cấp, nhưng vẫn như đánh trống bỏ dùi. Có khó lắm không? Chúng tôi ở khu tập thể ĐH Kinh tế Quốc dân, đã hoàn tất hồ sơ hơn 2 năm nay mà vẫn chưa nhận được sổ. Hỏi ra thì họ kiếm cớ đùn đẩy cho nhau. Chúng tôi là người dân, biết kêu ai đây, đã nhiều lần đề nghị rồi mà vẫn lặng im...

nguồn: http://dantri.com.vn/c202/s202-467270/khai-th244ng.htm

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

101104- Các con số: 6- 11- 21- 50

số 6: Công trình thoát nước có dấu hiệu bị “rút ruột”

(http://tuoitre.vn/Ban-doc/408577/Cong-trinh-thoat-nuoc-co-dau-hieu-bi-“rut-ruot”.html)

số 11: Thư má gửi con trai lấy chồng

(http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh-yeu-loi-song/409113/Thu-ma-gui-con-trai-lay-chong.html)

số 21: là % mà bên thầu phụ phải "nhả" ra -trên báo Công An Tp.HCM hôm nay. Tạm xem đỡ link khác , sẽ bổ xung link chính sau

(http://tuoitre.vn/Ban-doc/408960/Ha-Noi Nhieu-via-he-moi-lat-lun-sut.html)

số 50:  50 ngàn= show 30 phút trong bài "Thác loạn chat sex"

(http://www.congan.com.vn/?mod=detnews&catid=703&id=175518)

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

101021- Liên tiếp sửa chữa công trình mừng Đại lễ

Mới thông xe chưa được bao lâu để mừng Đại lễ trên tuyến đường Lê Văn Lương thì nay người dân lại phải chứng kiến cảnh nhiều đoạn đường giăng đầy barie cấm ôtô để... hoàn thành nốt một số hạng mục.

Lễ thông xe và gắn biển Công trình kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội cho tuyến đường Lê Văn Lương kéo dài diễn ra hôm 8/10 trong sự phấn khởi của rất nhiều người dân.

Mô tả ảnh.
Lễ thông xe tuyến đường Lê Văn Lương kéo dài diễn ra trong không khí tưng bừng phấn khởi của lãnh đạo và người dân (Ảnh: HNMO)

Vì sau khi đường Lê Văn Lương kéo dài chính thức được thông xe nối liền với đường trục phát triển phía Bắc quận Hà Đông (đã khánh thành hôm 27/9), cả hai có tổng chiều dài 7,8km sẽ giúp giảm tải ách tắc giao thông cho đường Nguyễn Trãi, quốc lộ 6 và kết nối Hà Đông với Hà Nội.

Mô tả ảnh.
Con đường được cho là đẹp và hiện đại của Thủ đô. (Ảnh: HNMO)

Tuy nhiên, chỉ mới thông xe chưa đầy một tháng, con đường được cho là đẹp và hiện đại của Hà Nội này lại giăng đầy barie cấm ôtô để...hoàn thành nốt một số hạng mục. Điều này khiến nhiều người dân tỏ ra rất bất bình.

Mô tả ảnh.
Nhiều người chưa kịp mừng vì từ nay tránh được ách tắc giao thông trên đoạn đường Nguyễn Trãi thì lại phải chứng kiến cảnh này. (Ảnh: Tiền Phong)

Nhiều người dân lưu thông qua khu vực này cho biết, chỉ mới thông xe được vài ngày, tuyến đường này đã bụi bặm, nhiều hạng mục còn dở dang, nhất là vỉa hè và các hố ga chưa xử lý hết.

Trao đổi với phóng viên báo Tiền Phong ông Phùng Minh Anh, Trưởng Phòng Xây lắp, thuộc Tổng Cty Đầu tư và Phát triển nhà Hà Nội - HANDICO (đồng chủ đầu tư) cho rằng, trong thời gian chờ bàn giao và cũng để hoàn thành một số hạng mục cuối cùng nên đơn vị tạm thời cấm các xe tải lớn. Sau khi được bàn giao các phương tiện sẽ lưu thông bình thường.

Trước đó, hôm 19/10, trên báo Đất Việt cũng đăng tải một số hình ảnh của công viên Hòa Bình, cũng là công trình khánh thành đúng dịp Đại lễ để mừng Thủ đô nghìn tuổi, tuy nhiên mới chỉ đi vào sử dụng được hơn 10 ngày, công trình này cũng có một số dấu hiệu xuống cấp.

Mô tả ảnh.
Công viên Hòa Bình, công trình mới đưa vào sử dụng, bậc lên xuống đã nham nhở, đá thì bong tróc. (Ảnh: Đất Việt)

Mô tả ảnh.
Chỉ cần một cơn gió hơi mạnh một chút, cột đèn này có nguy cơ bị đổ. (Ảnh: Đất Việt).

Bà Nguyên Thị Mến, người dân gần công viên cho biết.“Từ ngày công viên này đưa vào sử dụng chiều nào tôi cũng ra đây chơi, hóng mát cùng các cháu nhưng thấy công viên xuống cấp nhanh quá. Chỉ đi trên nền thôi mà đã thấy đá lát bung lên rồi. Không những thế, các bậc lên xuống được lát bằng đá sẻ để dư ra một đoạn chừng 5cm khi người dân đi, chạy, nhảy… hay vô tình va phải vào đó cũng sẽ làm cho đoạn đá lát dư ra bị vỡ nên hầu hết các bậc lên xuống ở công viên này đều bị sứt mẻ nham nhở cả”,

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

100626- NDN và vụ xì căng đan PCI

Khi đến hiện trường để phỏng vấn về việc thi công hai dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước ở TP.HCM, nhóm làm phim NDN đã đều bị các nhà thầu Nhật từ chối tiếp. Họ đành tạm bằng lòng với vài cảnh quay việc thi công ở cả hai công trường này.

Theo nguồn tin từ cơ quan chức năng Việt Nam, hiện đã có đủ chứng cứ để đưa nguyên Giám đốc dự án Đông Tây và Môi trường nước TP HCM ra lại vành móng ngựa vì tội nhận hối lộ hơn 200 ngàn USD từ các cựu quan chức công ty tư vấn Pacific Consultancy International (PCI). Dư luận đang hồi hộp chờ đợi sự khởi đầu muộn màng của vụ tham nhũng ầm ĩ này sẽ tiến triển tới đâu, bởi theo những thông tin được đăng tải trên báo chí Nhật Bản, tổng số tiền ông Huỳnh Ngọc Sỹ đã nhận có thể lên tới 800 ngàn USD, và thậm chí còn gấp ba lần con số đó.

Tờ báo có công đầu trong việc đưa vụ này ra công luận là Yomiuri Shimbun, với một lọat các bài viết kể từ cuối tháng 6.2008. Tuy nhiên, nguồn tư liệu chính của Yomiuri Shimbun là những lời khai của các cựu quan chức PCI, sau khi họ bị Viện Công tố Tokyo thẩm vấn. Nhưng hãng truyền thông Nhật Bản đầu tiên có một điều tra độc lập về hoạt động của PCI tại Việt Nam lại là NDN trước đó gần một năm. Mặc dù, mục đích đầu tiên của họ là thực hiện một phóng sự điều tra về hiệu quả của ODA Nhật Bản tại Việt Nam.

Từ PMU 18 đến PMU Đại lộ Đông Tây

Vụ tham nhũng tại PMU 18 được coi là sự kiện đình đám hàng đầu trong năm 2006. Và không chỉ ở Việt Nam.

Ngày 5.4.2006, tại Ủy ban Quyết toán ngân sách của Thượng viện Nhật, một nghị sĩ Đảng Dân chủ Nhật Bản, lúc đó là đảng đối lập lớn nhất trên chính trường Nhật Bản, đã đưa vấn đề PMU 18 (phần có liên quan đến vốn ODA của Nhật Bản) ra chất vấn Thủ tướng Koizumi, và yêu cầu Bộ Ngoại giao phải cử ngay đoàn sang Việt Nam điều tra về hiệu quả sử dụng ODA tại Việt Nam.

Khi đến hiện trường để phỏng vấn về việc thi công hai dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước ở TP.HCM, nhóm làm phim NDN đã đều bị các nhà thầu Nhật từ chối tiếp. Ảnh minh hoạ.

Tháng 8.2006, hãng NDN đã quyết định làm một phóng sự điều tra riêng về các công trình có vốn ODA của Nhật tại Việt Nam. Trần Huy Công, đại diện NDN tại Việt Nam, đã kể rằng mục đích của phóng sự này là trả lời hai câu hỏi: "Vốn ODA có hiệu quả không đối với việc phát triển kinh tế và cải thiện đời sống cho người dân Việt Nam? Nếu không, tại sao như vậy?".

Khi đến hiện trường để phỏng vấn về việc thi công hai dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước ở TP.HCM, nhóm làm phim NDN đã đều bị các nhà thầu Nhật từ chối tiếp. Họ đành tạm bằng lòng với vài cảnh quay việc thi công ở cả hai công trường này.

Nhưng những thông tin và hình ảnh được đăng tải dày đặc trên báo chí Việt Nam về hàng ngàn cọc bê tông trong dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải ở Bình Chánh đổ xiêu đổ vẹo, và dự án đại lộ Đông Tây bị chậm tiến độ đến mấy năm, đã được họ sử dụng như những tư liệu phụ trợ. Và, ở cả hai dự án này, họ đã tìm ra một manh mối mới - công ty tư vấn PCI được giao cả hai nhiệm vụ tư vấn thiết kế và giám sát thi công.

NDN không lạ gì PCI. Công ty này đã từng bị JICA cấm tham gia đấu thầu tư vấn các dự án ODA trong 18 tháng kể từ đầu tháng 9 năm 2004, do đã biển thủ 140 triệu yen bằng cách khai khống hoá đơn và gian lận..., kể từ năm tài khoá 2000 đến thời điểm đó. Kết quả, PCI đã phải hoàn lại cho JICA 171 triệu yen và JBIC 5,7 triệu yen.

Nhóm làm phim NDN lại tiếp tục lần đến Cục Thuế TP HCM. Theo thông tin họ thu thập được trên báo chí Việt Nam, trước đó, Cục Thuế thành phố đã cho biết rằng PCI kê khai mức thu nhập chịu thuế thu nhập cá nhân của các chuyên gia nước ngoài làm việc tại dự án đại lộ Đông Tây và Môi trường nước TP.HCM thấp hơn nhiều so với hợp đồng đã ký với ban quản lý dự án. Theo đó, trong năm 2005 11 chuyên gia của PCI đã kê khai thu nhập thấp hơn so với hợp đồng với tổng số tiền là 34 tỷ đồng. Nghiêm trọng hơn, gấp năm lần số đó còn không chịu khai thuế thu nhập.

Họ đặt ra hai câu hỏi với lãnh đạo Cục Thuế: Có hay không việc trốn thuế thu nhập, và, nếu có, sẽ bị truy thu thế nào? Câu trả lời họ nhận được là "vấn đề này quá tế nhị, nên Cục không thể trả lời".

"Tất cả những sự từ chối quanh co đó, khiến chúng tôi tin rằng ở những dự án này chắc chắn có vấn đề, rất có vấn đề", Trần Huy Công nhấn mạnh.

Cây cầu và con đập

Để có những hình ảnh cần thiết, nhóm làm phim phải đi tìm những dự án hoặc với qui mô nhỏ hơn, hoặc sự tham gia của người Nhật chỉ là gián tiếp.

Họ mò xuống Tiền Giang quay cây cầu Long Bình - một dự án được thực hiện với tiền viện trợ không hoàn lại của chính phủ Nhật. "Đập vào mắt chúng tôi là một cây cầu dài tới 100m, bắc qua một con rạch chỉ rộng khoảng 8m", Trần Huy Công nhớ lại.

Theo tìm hiểu của NDN, lúc đầu Sở Giao thông công chính tỉnh chỉ xin 1,4 tỉ đồng làm một cây cầu dài khoảng 30m, tĩnh không lưu thuyền 2,5m, nhưng chẳng hiểu sao Bộ Giao thông Vận tải và sau đó là PMU 18 đã hào phóng kéo dài thành 55 mét (khoảng hơn 13 tỉ đồng), rồi xấp xỉ 100 mét, với độ tĩnh không lưu thuyền lên 3,5m.

"Họ giải thích rằng nâng cao như vậy để tiện cho tàu nhỏ có thể đi qua gầm cầu. Nhưng con rạch này chảy qua gầm cầu chỉ mấy trăm mét nữa là cụt", Trần Huy Công bật cười.

Ông kể rằng chỉ trong non một giờ đồng hồ nhóm làm phim đã quay được những cảnh hết sức nực cười. "Vì cầu quá dốc nên các bà già đi chợ vẫn vượt rạch bằng ghe. Học sinh đi học về đến chân cầu là phải nhảy xuống khỏi xe đạp, đứa dắt đứa đẩy, hổn hển qua cầu. Nhộn nhất là đường xuống ở một bên cầu phải nắn vòng, vì không thể giải tỏa trụ sở công an xã giống như nhà dân, nên chốc chốc lại có một chiếc xe máy từ trên cầu lao thẳng vào mấy anh công an trong đó", Trần Huy Công nói.

Còn tại thủy điện A Vương - dự án mà phía Nhật chỉ cấp ODA để mua máy phát điện, còn tiền xây đập là của Việt Nam - nhóm NDN đã quay được cảnh dòng sông chết, kéo theo sự thay đổi của toàn bộ thảm thực vật và thuỷ sản - nguồn sống của người dân ở đó. "Vì con sông chạy theo hình cánh cung, mà chủ đầu tư (EVN) lại cố cắt theo đường đường thẳng, vì hiệu quả sản xuất điện, nên phía dưới con đập cả một đoạn sông hình cánh cung bị cạn khô," Trần Huy Công giải thích.

Nhóm NDN cũng tìm lên Phố Núi - nơi tái định cư của đồng bào dân tộc. "Vừa đến nơi, chúng tôi thấy ngay cảnh cả người lớn và trẻ em chui hết xuống dưới sàn nhà bê tông - nơi vốn dành cho gia súc, gia cầm và chứa củi. Bởi trong căn nhà lợp mái tôn quá nóng bức", Trần Huy Công nhớ lại.

Những người dân tái định cư ở đó nói với nhóm làm phim rằng họ chỉ cần non nửa số tiền mà ban quản lý dự án này bỏ ra là đủ làm được một ngôi nhà đúng theo ý muốn của họ.

"Trong quá trình tìm hiểu, chúng tôi đã phát hiện ra rằng, khi con đập này đã được xây xong, báo cáo đánh giá tác động môi trường vẫn chưa được phê duyệt", Trần Huy Công nói.

Kết thúc chuyến đi, nhóm làm phim NDN tìm đến trụ sở của PCI tại Hà Nội, cũng với hai câu hỏi: "Ý nghĩa của công việc tư vấn thiết kế và giám sát thi công đối với các dự án ODA?" và "PCI đã tư vấn và giám sát như thế nào để ODA đã không được sử dụng có hiệu quả, nếu không nói là đi ngược lại mục đích của ODA?"

Viên trưởng đại diện Hà Nội của PCI - người đã tháp tùng cựu quan chức PCI vào Sài Gòn đưa tiền hối lộ - đã cho sập cửa ngay trước mũi họ, sau một câu trả lời gọn lỏn: "Bận".

NDN hỏi - Viện Công tố trả lời

Phóng sự này được phát lại hai lần sau đó vài tháng trên kênh TBS News 23, với hàng loạt câu hỏi chưa có lời đáp.

"Khó có thể nói là chính phóng sự do NDN thực hiện và phát trên TBS đã khiến Viện Công tố Tokyo quyết định tiến hành điều tra PCI để tìm những câu trả lời. Nhưng chắc chắn rằng những hình ảnh trong phóng sự này đã gây một sự bất bình lớn trong dân chúng Nhật - những người đóng thuế để có tiền cho Việt Nam vay. Và có thể sự bất bình này đã tác động đến những người đại diện cho họ trong quốc hội, và các vị nghị sĩ đã làm tiếp phần việc của mình, như họ đã từng làm trước đó", Trần Huy Công kết luận.

Tác giả: Huỳnh Phan

nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-06-24-ndn-va-vu-xi-cang-dan-pci

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

100617- Hành trình gian nan làm sổ đỏ

Tôi vốn không quen làm các việc xin giấy tờ nhà nước, vì cũng ít có thời giờ và cũng chưa có việc gì quan trọng phải cậy nhờ. Nhưng lần này dính vào việc mua nhà thì tôi không thể né tránh được.

Tôi ra uỷ ban phường, phòng công chứng trước một ngày để tìm hiểu, thấy trên tường treo la liệt các bảng chữ to, chữ nhỏ có khung hoa văn nẹp viền, in tiêu chí, trách nhiêm của nhân viên trong khi tiếp dân. Bên cạnh là pano hướng dẫn cách làm thủ tục. Ngay bên ngoài cửa đã có mấy người túc trực đứng chào đon đả: Bác cần gì cháu giúp. Nhìn khung cảnh tôi không khỏi ngỡ ngàng.
Đúng giờ làm việc ngày hôm sau tôi đến phòng công chứng. Cửa phòng đóng im ỉm, chờ lâu quá tôi mạo muội gõ cửa bước vào. - Chưa đến giờ. Cô nhân viên đang trang điểm buông lời trống không. Tôi ôn tồn: Đã quá mười phút rồi cô ạ? Phải cho người ta vệ sinh, uống nước đã chứ. Sau khi xem các giấy tờ của tôi, cô viết giấy hẹn ba ngày sau đến. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bao lâu nay tôi nghe nhiều chuyện đàm tiếu, thị phi về hành trình làm sổ đỏ, bây giờ mình trực tiếp đi làm có thấy gì đâu? Người ta cấp giấy hẹn hẳn hoi cơ mà. Người đời chỉ ghen ăn tức ở. Nếu họ có sai là sai ở phong cách, ngôn từ, đâu có tiêu cực như lời đồn thổi. Ba hôm sau tôi đến. Cô ta xem giấy hẹn rồi chỏng lỏn: Các giấy tờ gốc đâu?- Tôi đã đưa cô kiểm tra lần trước rồi mà - Lần trước là lần trước, lần này là lần này. Tôi tá hoả lộn về nhà lấy giấy tờ. Quay ngược,  lại phải chờ. Cô công chứng viên đang lục vấn một cụ bà. Nghe cô ta hỏi, bà ta chỉ trả lời được mấy câu đầu về nhân thân, còn về sau bà nói như gà mắc tóc. Chả biết mô tê gì để trả lời. Thật tội cho bà lão. Người ta chỉ nghe thấy lời cuối cùng của cô ta: Bà về bảo con cháu bà đến đây cùng với bà. Khổ cho bà ở tận ngoại thành ( giờ đã là nội thành)  về đây mấy lần mà vẫn chưa làm được gì. Bà cụ tất tưởi đi ra để nhường lại chỗ cho tôi. Tôi đưa giấy tờ gốc cho cô. Sau năm phút xem xét cô ta yêu cầu tôi xuất trình giấy xác nhận tình trạng hôn nhân. Tôi trả lời: Tôi đang sống độc thân.- Có gì để chứng minh?- Tôi đã đưa cô giấy chứng tử của vợ tôi.- Tôi biết rồi, nhưng từ hôm vợ chết đến giờ, bác đã lấy ai chưa?- Vợ tôi mới mất ba tháng sao chị lại nói vậy?- Chúng tôi không tranh luận với bác, có người vợ mất chưa đầy nửa tháng đã lấy vợ. qui định là qui định ai cũng phải chấp hành.- Thế xin giấy xác nhận ở đâu cô? - Bác về nơi cư trú mà hỏi. Tôi quay về phường nơi tôi đang cư trú xin giấy xác nhận của tổ dân phố. Rất may ông tổ trưởng là bạn của tôi, nên việc xin giấy xác nhận không khó khăn gì. Ngày hôm sau tôi khấp khởi mang tờ xác nhận tình trạng hôn nhân nộp cho cô. Cô ta xem rồi trả lại ngay cho tôi vì giấy  không hợp lệ. Tôi toát mồ hôi, hỏi cô sao lại như vậy. Cô trả lời: Bác đã xin nhầm địa chỉ xác nhận. Phải về nơi đăng ký hộ khẩu xin mới có giá trị. Tôi nói: Gia đình chúng tôi đã về đây sống hơn hai mươi năm rồi, mọi người đều biết hoàn cảnh, gốc gác của tôi, còn nơi đăng ký hộ khẩu thì họ không biết đâu. Cô ta không trả lời. Tôi đành xách túi ra về.

Hôm sau tôi tới trụ sở ủy ban phường, nơi đăng ký hộ khẩu. Cô nhân viên văn phòng bảo tôi, về tổ dân phố xin xác nhận. Hỏi thăm, tìm mãi mới ra nhà bà tổ trưởng. Nghe tôi trình bày nguyện vọng, bà tỏ ra thông cảm  chia buồn với tôi, và viết lời xác nhận tình trạng hôn nhân. Viết xong bà bảo: Bác phải kiên trì. Hành trình làm sổ đỏ phức tạp và gian truân lắm. Tôi cám ơn bà và quay lại trụ sở ủy ban. Còn nửa tiếng mới đến giờ nghỉ trưa. Cô nhân viên văn phòng xem tờ xác nhận, rồi bảo tôi xuất trình giấy chứng tử. Tôi đưa bản sao giấy chứng tử. Cô không nhận, lại đòi bản gốc. Tôi nói: Bản gốc tôi đã nộp cho cơ quan bảo hiểm rồi.-Bác sang bên đó mà hỏi. Không biết làm gì, tôi đành chờ đầu giờ chiểu đến bảo hiểm. Đúng hai giờ, tôi đến cơ quan bảo hiểm quận. Nhìn mãi không thấy phòng chính sách đâu. Hỏi ra mới biết phòng này đã chuyển sang nơi khác. Tìm được  địa chỉ, tôi vù xe đến đó cho kịp giờ. May mắn  tôi gặp được cô nhân viên đã giải quyết chế độ cho vợ tôi lần trước. Nghe tôi khẩn câù tìm giấy chứng tử gốc. Cô ta trả lời: Chúng cháu không lấy tờ gốc làm gì.- Có thể tôi đưa nhầm, cô làm ơn tìm giúp hộ. - Bác có cam đoan trăm phần trăm là chúng cháu lấy không?. Đến nước này thì tôi chịu. Người ta là người có chức có quyền, họ yêu cầu giấy tờ gi là mình nộp. Nay mình lại bảo họ lấy nhầm, lấy sai thì quả là gay rồi. Tôi đành dịu giọng: Thế cháu có cách nào giúp chú được không? Bác về ngay ủy ban phường xin trích lục, chính họ đã cấp giấy chứng tử chứ còn ai nữa. Tôi cảm ơn cô và ra về.  Đầu tôi cứ ong ong muốn vỡ. Sao người ta lại hành mình như vậy? Hành để làm gì? Sao phường có thể làm được lại đẩy sang bảo hiểm, và bảo hiểm chỉ kiểm tra lại mấy phút là có thể giúp dân, sao họ  không làm, cứ đùn đẩy, dền dứ, đèn cù đến vậy?. Bao nhiêu cái sao cứ dập dềnh trong  tôi. Từ bao lâu nay xa thực tế, tôi có  biết đâu rằng, mình đang sa vào mê trận, của  hành trình gian nan làm sổ đỏ.

Qua một ngày tôi lại đến ủy ban phường thuật trình. Nói chưa hết câu, cô phụ trách “một cửa” đã lớn tiếng: Ông đến bảo hiểm mà bắt đền họ chứ không phải đến đây. - Cô ơi! Họ bảo ủy ban là nơi cấp giấy chứng tử, nên họ có thể kiểm tra, cấp trích lục cho dân.- Thế sao ông không nói từ đầu? Đến nước này chỉ còn cách vái thôi. Người tôi oằn oải rã rời. Họ hành mình gần hai ngày, rồi lại đổ cho mình không nói. Tôi trực nổi đóa, rồi lại kìm nén lại: Cô ơi ! Xin trích lục thủ tục thế nào? – Ông viết đơn đi. Tôi vội lấy bút viết thật nhanh cho kịp giờ, và đưa ngay cho cô. Cầm tờ đơn cô bảo: Ông về đi ba ngày nữa đến lấy. Tôi tái mặt: Giấy tờ của tôi đủ cả, theo thông báo là được giải quyết ngay cơ mà?- Thế tôi thụ lý hồ sơ ngay cho ông, không phải là giải quyết à? Tôi lặng người. Thì ra ở đây người ta dùng ngôn ngữ khác. Giải quyết nghĩa là thụ lý. Biết làm sao bây giờ. Người ta bảo: Khôn ngoan đến cửa quan mà nói. Câu nói này đang vận vào tôi. Sau ba ngày tôi đến ủy ban, cô ta bảo tôi nộp lệ phí rồi đưa cho tôi một tờ trích lục. Sao lại một tờ? Còn bao nhiêu cửa cần tới nó, để rồi lại phải chạy khổ chạy sở nữa à? Nghĩ vậy tôi bảo cô ta: Chị làm ơn sao cho tôi thêm ba tờ. - Trong đơn ông có ghi số lượng đâu mà đòi. – Năm ngoái tôi xin sao giấy khai sinh, có ghi số lượng đâu, chị cho những năm tờ. Tôi không thể nhớ từng lần ông xin đựơc. Ông viết tiếp đơn đi, nộp lệ phí, ba ngày nữa đến lấy. Tôi đành phải làm theo. Ngày trước giấy tờ phải qua  nhiều cửa, đã gây không it phiền hà nhũng nhiễu cho dân. Giờ còn một cửa, tưởng bở, không ngờ nó lại lắm ngách nhiều hang đến thế.

Lấy được tờ xác nhận tình trạng hôn nhân, tôi lao đến phòng công chứng. Sau khi xem xét hồ sơ, cô công chứng viên hạ mục kỉnh nói: Bác còn thiếu giấy khai sinh của mẹ vợ bác.- Mẹ tôi đã ngoài 90 không còn giấy khai sinh. - Không có thì không giải quyết được. Tôi đành phải ngậm ngùi  ra về. Vừa ra tới cửa gặp ngay mấy người đứng ngoài đon đả. Nghe tôi trần tình họ bảo tôi làm theo dịch vụ thì đỡ hơn nhiều, nếu tôi đồng ý thì họ giúp. Đến nước này tôi đành phải làm theo họ. Và ngày hôm sau tôi đã nhận được hồ sơ công chứng. Tôi thở phào khấp khởi, tưởng đã thoát được ma trận, nào ngờ khi đến phòng làm sổ đỏ thành phố, cô văn thư đột ngột thông báo: Theo quyết định mới, việc sang tên, cấp sổ đỏ đã phân  về quận. Tôi hộc tốc quay xe về quận. Xếp hồ sơ và ngồi chờ đến lượt. Chờ  gần một tiếng mới đến lượt mình. Anh cán bộ thụ lý hồ sơ bảo tôi: Bác về đây làm thủ tục là đúng qui định, nhưng  địa chính thành phố chưa bàn giao cho  quận.- Theo thông báo đã quá 15 ngày rồi.- Vâng đúng thế bác ạ, nhưng năm hết Têt đến, bác thông cảm cho.- Thế bao giờ chúng tôi được đến? Bác quay lên thành phố mà hỏi, chúng cháu là cấp dưới chỉ thừa hành thôi. Có tiếng cất lên trong đám đông: Kiểu này chắc là ra Giêng mất thôi.- Thế ai chịu tiền phạt? Chỉ chậm một ngày là họ đè cổ ra phạt hàng triệu đồng – Thế họ chậm 15 ngày rồi thì ai phạt họ - Ông lên trời mà hỏi. Tôi biết ca thán chẳng được tích sự gì. Nhìn đồng hồ, thấy còn sớm, tôi lên xe quay lại địa chính thành phố. Rất may cô văn thư ban sáng vẫn còn ngồi đó. Tôi hỏi cô: Thành phố chưa bàn giao cho quận, sao cô lại bảo chúng tôi về đấy nộp hồ sơ?. – Ông đã xem thông báo chưa? Lạ thật! Hỏi một đằng lại trả lời một nẻo. Cô không biết rằng sáng nay tôi vừa hỏi cô. Hay đầu cô ta có vấn đề? Không! hoàn toàn không phải thế. Cô ta không thèm nhớ đến tôi là phải. Một ngày có bao nhiêu người chạy vạy cậy nhờ. Làm sao cô có thể lắng nghe nguyện vọng của từng người được. Cô trả lời như máy, hiểu hay không hiểu, không quan trọng. Tôi còn may là được cô ta trả lời. Còn ở cửa bên cô nhân viên vừa “ buôn dưa lê “, vừa trả lời nhấm nhẳng không thèm nhìn mặt người ta. Chịu không nổi tôi cao giọng: Chúng tôi chậm một ngày thì các cô phạt hàng triệu, bây giờ các cô chậm 15 ngày thì ai phạt? Ai là người trách nhiệm cao nhất ở đây?. Thấy tôi nổi đóa, cô ta mới nhẹ nhàng: Bác đừng nóng quá, mời bác lên gặp sếp ở tầng trên. Tôi rảo cẳng lên tầng, một người phụ nữ luống tuổi bước ra chào và hỏi tôi có việc gì. Tôi trả lời: Tôi có việc lên đây nộp hồ sơ sang tên sổ đỏ, thực hiện nghĩa vụ với nhà nước, cớ sao ở đây không nhận, bào về quận, quận lại bảo về đây? - Đây là lỗi của cơ quan chúng tôi, mong anh thông cảm. Nói xong chị ta ghi cho tôi mấy chữ vào mảnh giấy: Nhận ngay trường hợp này, kiểm tra xem thời gian có chậm không thì thu tiền phạt. Tôi cầm mảnh giấy xuống cô văn thư. Nhìn qua mảnh giấy cô ta bảo: Bác chuẩn bị tiền phạt.- Phạt gì ? Phạt chậm ngày chứ còn phạt gì nữa. Cô bị phạt hay tôi bị phạt? Bác này hay chửa, tờ giấy bác vừa đưa ghi rõ thu tiền phạt mà.- Cô quan liêu quá, xếp cô ghi là kiểm tra, nếu chậm thì thu tiền phạt. Cô ta liếc nhanh mảnh giấy và xin lỗi tôi. Đúng là làm việc gì lâu dễ mắc, dễ  nghiện bệnh nghề nghiệp. Nghĩ mình đã cực, nhưng vẫn còn hên. Mấy người đứng trước tôi ở tận ngoại thành bị cô văn thư bàn bên quay lưng đánh Games, đảnh đót xua người như xua quạ. Đến bao giờ họ mới gặp được lãnh đạo như tôi. Rồi bị phạt oan tiền mà vẫn tưởng là may.

Đúng ngày hẹn tôi phấp phòng đến phòng địa chính thành phố nhận kết quả. Cô văn thư đưa trả tôi toàn bộ hồ sơ và tờ giới thiệu kèm theo lời dặn: Bác mang hồ sơ về quận, có tờ giấy này bác sẽ không bị phạt. Cô ấy đã làm ơn. Cô ấy còn lương tâm. Cám ơn lòng tốt của cô. Hôm sau tôi đến phòng địa chính quận. Anh cán bộ địa chính thu hồ sơ và cho tôi giấy hẹn 15 ngày. Đúng ngày hẹn tôi đến gặp anh ta. Anh đưa tôi bộ hồ sơ và bảo tôi khai báo. Không có mẫu, ai muốn khai gì thì khai. Chỗ thì gạch chéo, gạch ngang, chỗ khai bằng số, bằng chữ. Rồi điền các thuật ngữ chuyên môn. Ai mà hiểu hết được. Sai thì phải mua lại hồ sơ. Rồi lại phải ngồi chờ tiếp tục. Nhiều người thắc mắc. Sao ở đây họ không treo các bản khai mẫu. Sao người ta không thông báo hết các loại giấy tờ cần chuẩn bị cho dân? Bao nhiêu sao nếm trải, luôn sẵn sàng dành cho những ai sa vào ma trận. Sau một giờ vật lộn khai báo tôi nộp lại hồ sơ cho nhân viên địa chính. Anh ta cấp cho tôi tờ phiếu nộp thuế tại kho bạc nhà nước. Tôi đến đó nộp tiền thuế chóng vánh không đầy mười phút. Tôi thở phào nghĩ bụng thế là thoát nạn rồi, chỉ còn mấy phút nữa mình nhận được sổ đỏ. Tôi nhâm nhi cảm giác lâng lâng. Nghe gọi tên mình, tôi hào hực tiến đến cửa trao kết quả. Cô nhân viên bảo tôi nhầm. Choáng. Tôi ậm ọe thưa: Cô ơi, tôi đã làm xong thủ tục rồi, Cô ấy bảo: Chưa xong đâu bác a. Mặt tôi nhúm như bánh đa nhúng nước. Tôi sang cửa bên, anh cán bộ địa chính đưa tôi giấy báo hẹn hai tuần nữa. Tôi lại phải quay về.

Đúng ngày chờ, tôi đến phòng địa chính. Lần này chắc trăm phần trăm được sổ đỏ rồi. Tôi xếp giấy ngồi chờ, kiếm tờ báo đọc cho đỡ chồn choài. Nghĩ đến đận Tào Tháo gặp nạn ở đường hẻm Hoa Dung, không biết mình có được vận may như cụ Tháo không?. Lục Tốn từng sa vào trận đồ bát quái Khổng tiên sinh, được nhạc phụ của Khổng Minh cứu giúp, còn mình đang sa vào ma trận hành trình làm sổ đỏ, ai sẽ cứu giúp đây?. Chờ mãi rồi cũng đến lượt mình. Nghe anh cán bộ xướng tên, tôi tiến thẳng đến cửa chờ. Anh cán bộ nhíu mày. Thôi lại gặp xui rồi.- Bác còn thiếu tờ xác nhận ngôi nhà bác mua có bị tranh chấp nợ nần gì không? Anh cán bộ cất lời. Tôi bảng hoảng: Sao anh không nói yêu cầu này, trước khi nộp tiền thuế. Nếu có tranh chấp tôi làm sao lấy lại tiền nộp ở kho bạc. Rồi phải chạy qua bao cửa nữa. - Qui định là qui định bác chấp hành cho. Mặt tôi như tràm đổ. Tôi đã sa vào trận đồ bát quái không phương cứu chữa. Đã nộp mất 40 triệu tiền thuế trước bạ rồi. Giờ mà chủ cũ có tranh chấp thì hợp đồng mua bán bị hủy bỏ. Nghĩ đến nguồn cơn và thất thoát, mồ hôi tôi cứ túa ra. Theo chỉ dẫn cán bộ địa chính, tôi  lao đến cơ quan thành phố xin xác nhận. Nhân viên địa chính thành phố xem giấy và phát tờ hẹn  15 ngày. Gay to rồi, 10 ngày nữa tôi phải đi công tác một tháng. Ai làm thay tôi được?. Tôi năn nỉ nhờ cô văn thư, làm giúp tôi sớm hơn. Cô ta bảo nếu bác muốn sớm phải làm theo dịch vụ. Tôi hỏi: Làm dịch vụ mất mấy ngày? Cô trả lời: một ngày. Nhưng bây giờ là chiều thứ sáu các sếp đang họp, phải chờ đến thứ hai. Tôi đành bóp bụng chấp nhận. Để cho cẩn thận tôi hỏi cô: Sáng thứ hai đến nhận có cần giấy tờ gì không? – Không cần  thêm giấy tờ  nào cả. Tôi lảo đảo ra về.

Sáng thứ hai tôi đến sớm xếp hàng chờ ở cửa. Không may, cô văn thư nhận làm dịch vụ, con ốm nghỉ đột xuất. Cô khác làm thay. Đến lượt tôi cô văn thư mới hỏi: Hợp đồng mua bán của bác đâu?- Tôi đã nộp hết cho phòng địa chính quận rồi. Bác quay lại đó mượn về đây.- Cô cho tôi giấy yêu cầu,- Bác tự lo.- Sao lại kỳ như vậy. Hôm thứ sáu tôi đã cẩn thận hỏi cô làm dịch vụ có cần phải mang thêm giấy tờ gì không, cô ta bảo không cần. Bây giờ cô lại bất ngờ hỏi tôi giấy này, tôi chỉ còn cách kêu trời. Có tiếng vọng ra từ bàn bên: Thôi! Đưa ngay cho người ta đi. Cô nhân viên này vứt ngay tờ xác nhận trên bàn rồi quay quả vào trong.

Cầm tờ xác nhận tôi lao xe về quận. May quá còn kịp giờ. Anh cán bộ địa chính xem giấy xác nhận rồi tươi cười trả tôi sổ đỏ. Tôi vân vê cầm nó trên tay. Có mùi quen quen. Đúng rồi! không phải sổ mới, vẫn sổ đỏ cũ của tôi. Có thể người ta đưa nhầm. Mở trang phía trong, mục sang tên đổi chủ, tôi chỉ thấy vỏn vẹn một dòng đành máy: “ngày 25 tháng 11 năm 2009 ông Huỳnh Bá Sinh đã nhận quyền sủ dụng ngôi nhà và quyền sử dụng đất theo hợp đồng mua bán …” Dòng chữ này chỉ cần năm phút gõ máy là xong, nhưng để nhận nó tôi đã phải đoạn trường chạy đôn, chạy đáo, vòng vo mất ba tháng giời.

                                                                                          

                                                     Vân Phương
                     Nhà 55, ngõ 82 phố Trần Cung, Cầu Giấy,  Hà Nôi

nguồn: http://dantri.com.vn/c202/s202-403111/hanh-trinh-gian-nan-lam-so-do.htm

Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010

100608- Để có 10 tỷ USD dễ hay khó? - Phần 2

LTS: Số báo trước, tác giả bài viết đã đưa ra những ví dụ tưởng như rất nhỏ nhoi để đưa ra luận điểm: Muốn có 10 tỷ USD dễ hay khó. Những thông tin trong số báo này tiếp tục là những ví dụ để đưa ra câu trả lời đảo ngược mệnh đề: “Làm thế nào để không mất 10 tỷ USD?”.

 

4 - Chủ trương công nghiệp hóa là một vận động khách quan rất đúng đắn để mau chóng đưa đất nước ra khỏi nghèo nàn, lạc hậu nhưng nó cũng đòi hỏi tính đồng bộ , thúc đẩy các địa hạt khác cùng tiến tới.

Do đó, từ thời cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt còn đương chức, ông đã khuyến cáo không nên dùng đất có vị trí, chất lượng tốt để làm khu công nghiệp. Mười lăm năm sau, hầu như về cơ bản, ta đã làm… ngược lại.

Tại trục đường quốc lộ số 1, số 2, số 5 ở kế cận thủ đô Hà Nội hay vùng 100 km kế cận TP HCM, hầu như 100% khu công nghiệp tiến chiếm những mảnh đất đẹp nhất của kinh tế nông nghiệp để làm khu công nghiệp theo hướng càng gần đường càng tốt, càng gần đô thị càng tốt.

Nhiều vùng nông nghiệp điển hình, vùng vành đai xanh của thành phố, vùng dân cư ổn định như vùng Bàu Xéo thuộc Đồng Nai, Củ Chi, Trảng Bàng ở hướng Tây bắc Sài Gòn hoặc bám lộ tuyến Hà Nội Việt Trì, Hà Nội Hải Dương đã biến thành khu công nghiệp.

Có thể lấy một hình ảnh điển hình là: Chỉ cách khu công nghiệp Bàu Xéo huyện Trảng Bom tỉnh Đồng Nai hoặc khu công nghiệp Bình Xuyên tỉnh Vĩnh Phúc khoảng 15 km là những vùng đất bán sơn địa, cằn cỗi khó phát triển nông nghiệp nhưng rất phù hợp để làm công nghiệp. Tại đó, kể cả khi làm một con đường đại lộ rộng 40 m nối với quốc lộ vào thì vẫn bảo đảm được các nhân tố về nhiều mặt, vẫn hấp dẫn nhà đầu tư như thường.

Đối với những nhà đầu tư chân chính, họ vượt trùng khơi sang đây được thì việc vượt thêm mươi km vào bản doanh mới không có gì khó khăn cả. Trong lúc đó, nửa ngàn hécta cao su cao sản, mỗi năm cho thu tại chỗ hàng trăm tỷ đồng không phải hi sinh tức tưởi (như ở Bàu Xéo) hoặc hàng trăm tỷ đồng trên những cánh đồng vốn đã đạt chỉ tiêu “CLB 50 triệu/ha” như nhiều vùng ở Vĩnh Yên, Hải Dương vẫn yên tâm phát triển.

Cần nói rõ, một trong những giá trị căn bản hàng đầu của đất đai là vị trí. Những khu đất cận đô thị, sát trục lộ tự thân nó đã có giá trị lớn, nhiều khi lớn hơn giá trị thu được từ thuế của KCN, nó là một dạng siêu tiềm năng để tạo điểm bùng phát cho kinh tế đất nước năm, mười năm nữa.

Việc hình thành các KCN sát lộ kiểu hiện nay, để “tiếp thị” bằng trực giác là một tư duy sơ giản, thiếu chiều sâu và cái giá phải trả về ách tắc giao thông, ô nhiễm môi trường… Và đó là chưa kể những khu công nghiệp bỏ hoang hóa, những bờ xôi ruộng mật bị bê tông rồi bỏ đó thiệt hại đến chừng nào?

Nếu gom những thất thiệt kiểu này trên quy mô toàn quốc, ngoài những mất mát về môi trường, về cấu trúc cảnh quan, về giá trị tự thân của vị trí đất ra, thiệt hại trực tiếp từ thất thu ở những vùng nông nghiệp tiềm năng, đang phát triển trong khung thời gian gần như vĩnh viễn thì khó mà thống kê nổi!

5 - Cuối cùng, ta xét đến vấn đề lương lao động và tiền thuê mặt bằng.

Khoảng năm 1995-2005, khi tốc độ công nghiệp hóa bắt đầu phát triển ở Việt Nam, có vẻ như ta rất dễ dãi, xông xênh trong việc xác định mức lương cơ bản cho công nhân Việt Nam. Trước năm 2005, nhiều xí nghiệp liên doanh hãy còn trả cho công nhân Việt Nam lương tháng cỡ dưới 70 USD.

Tiền thuê mặt bằng cũng vậy, hình như đã có một chủ ý dùng giá trị tiền công chi cho nhân công thấp và hạ đến mức không thể thấp hơn tiền từ giá trị sử dụng đất cho các công ty nước ngoài để mời gọi đầu tư. Cho nên, trên thực tế đã có những hình ảnh bi hài: tiền thuê mặt bằng cho một công xưởng rộng cả hecta chỉ bằng tiền… ăn của ông Tổng giám đốc Công ty bên chính quốc. (Hiện nay một số nơi đã có điều chỉnh với những hợp đồng mới cao gấp 4 lần trước đây, họ vẫn vào).

Tiền lương công nhân thì thấp hơn 3 lần tiền lương cùng ngạch cùng nghề của công nhân bên Philippin và Malaysia, nơi cùng khu vực, chỉ cách ta hai giờ bay. Tại đây, “nội lực” của ta biến thành… ngoại tệ tồn lại trong túi ông chủ nước ngoài khi họ không phải chi.

Có người nói: Phải như vậy mới thu hút đầu tư mạnh từ ngoại quốc được.

Xin thưa, đó chỉ là lý luận sơ giản của người chưa ra biển lớn.

Nước Việt Nam này, có hàng loạt nhân tố thu hút đầu tư khác về vị trí, bờ biển, tài nguyên v.v…

Phải vận đến mồ hôi nhân công rẻ mạt là hạ sách và làm tiêu biến không biết bao nhiêu tỷ USD mà ta có thể được hưởng. Bằng chứng là từ dăm năm nay, bởi nhiều yếu tố cọ xát, mức lương cho công nhân trong các công ty liên doanh bình quân đã cao hơn trước năm 2005 nhiều lần, giá thuê mặt bằng cũng đã cao lên vài lần nhưng tốc độ đầu tư vào Việt Nam vẫn không hề giảm!

Làm thế nào để không mất 10 tỷ USD?

Nhìn lại 05 ví dụ thì:

Mất do thủ tục hành chính rườm rà, lạc hậu có.

Mất do năng lực công nghiệp (ở đây là năng lực vận tải) bị kiềm chế có.

Mất do cấu trúc thời gian đào tạo trong giáo dục dài dòng , có.

Mất do thiếu hiểu biết, thiếu mẫn cảm trong việc “đọc” các đối tác, trong đàm phán thương mại, ngoại giao, có.

Mất do thiếu khả năng định dạng năng lực vĩ mô của xã hội nên hy sinh (giá công nhân, giá thuê đất rẻ) có.

Và những cách làm này cho chúng ta một câu trả lời lạnh như thép: Để làm mất 10 tỷ USD dễ vô cùng…

Bao giờ? Bao giờ ta lập được một biểu đồ ghi biên độ cụ thể trong những đồng tiền được đầu tư vào Việt Nam và những phân vạch thật rõ ràng từng góc từng phần để thể hiện đâu là đồng tiền hữu dụng, đâu là số tiền đã mất, sắp mất do những chuyện nho nhỏ như đã từng ví dụ?

Nguyễn Huy Cường

nguồn: http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/502702/De-co-10-ty-USD-de-hay-kho---Phan-2.html

100608- Để có 10 tỷ USD dễ hay khó?

Đưa ra câu hỏi làm thế nào để có được số tiền lớn, 10 tỷ USD và trả lời bằng việc đưa ra ví dụ từ những việc tưởng chừng rất nhỏ. Cách đặt vấn đề và góc nhìn của tác giả Nguyễn Huy Cường có thể chưa thật hoàn chỉnh nhưng sự thú vị thì bạn có thể cảm nhận được trong từng câu chữ.

Và có thể, khi đọc xong bài viết bạn sẽ muốn cùng trao đổi với tác giả và chúng tôi về vấn đề này.

10 tỷ USD lớn thế nào?

Một lần, đọc một tờ báo lớn, thấy dư luận đang hết sức phấn khởi với một dự án của nước ngoài trị giá khoảng một tỷ USD vừa được ký kết. Sự kiện này sau đó đã được nêu trên trang nhất của nhiều nhật báo lớn. Thì ra, một tỷ USD là rất lớn, có thể xây được 2 cây cầu như cầu Cần Thơ!

Khái niệm “nội lực”

Bây giờ, nếu hỏi một sinh viên triết hoặc ngữ văn, tìm những khái niệm của hai chữ “nội lực” thì chắc sẽ có những liệt kê ở hàng đầu như sau:

Nội lực là: Tài nguyên, Dân số, Vị trí khu vực, Biển và có thể liệt kê nhiều hơn như thế.

Đúng cả đấy! Phàm những cái gì sinh ra, tàng trữ, phát triển được trong sự quản lý của dân, của nước đó để đem lại lợi ích kinh tế cho mình thì đó đích thị là “nội lực”. Nhưng, mở rộng ra, ở thời buổi của trí tuệ, sáng tạo người ta còn thấy bóng dáng của hai chữ “nội lực” sinh động hơn nhiều.

Năm 2002 tôi đi tìm tư liệu để viết bài “Bảo vệ rừng nhìn từ PGT” thì bừng tỉnh ra một loại “nội lực” khá độc đáo: Nội lực từ những thứ đã… bỏ đi.

Tập đoàn PGT từ nước Australia đến KCN Sóng Thần tìm kiếm, sản xuất, kinh doanh từ phế liệu. Họ lượm lại hàng trăm ngàn mét khối palet, bao bì gỗ, thùng chứa hàng bằng gỗ rồi xử lý, ghép, chế biến ra những sản phẩm gia dụng, văn phòng rất đẹp rồi xuất khẩu sang phương tây, thu về mỗi năm cả triệu USD.

Đối với họ, từ “ Recycl” là một sự nghiệp lớn!

Ngành hàng của PGT ngoài các ý nghĩa giải quyết hàng chục ngàn công ăn việc làm cho dân Việt ra, nó có ý nghĩa thiết thực rất lớn trong việc bảo vệ rừng. Mỗi năm, hàng ngàn mét khối hàng hóa đồ gỗ ra đời mà hàng chục ngàn hécta rừng không bị chặt phá nên nó được miễn thuế. Thu nhập của nhà kinh doanh, sản xuất và công nhân rất cao!

Thì ra, “nội lực” còn là khả năng phát hiện, xử lí và phát triển những cái tưởng như bỏ đi để phục vụ cho cuộc sống.

Như vậy, nếu mở rộng nội hàm của cụm từ “ nội lực” ra thì thấy có nhiều ý nghĩa. Ý nghĩa lớn nhất là ta đã phung phí nguồn nội lực đang có.

“Nội lực” với những dấu nhân khủng khiếp

1- Trong việc lập thủ tục hợp thức hóa (HTH) nhà đất, có một việc là đo vẽ. Sau khi ký hợp đồng với nhà dịch vụ, nộp bạc triệu xong, gia chủ đón hai nhà chuyên môn vào cùng với những phương tiện quan trắc, đo đếm hiện đại lỉnh kỉnh vào ngắm nghía, đo đạc, ghi chép nhanh là nửa buổi, nhiều khi vài ngày mới xong rồi họ về lên một bản vẽ chi tiết đến từng xăng ti mét ở chiều cao, chiều rộng từ cái toilet trở ra đến buồng ngủ, gác xép…

Nếu có gì đó sai sót so với bản vẽ tiền khởi hoặc các chứng từ, hồ sơ trước đó thì coi chừng... Chưa hết, trong mớ hồ sơ ở một số nơi còn có trò buộc khổ chủ phải đăng 3 số liên tiếp trên báo chí.

Cái nhà ở thực chất là một công cụ sống, luôn cần được chỉnh trang, cải sửa, nâng cấp cho phù hợp với các nhu cầu của cuộc sống, thực chất không liên quan hoặc không làm thay đổi ý nghĩa của sở hữu chủ ngôi nhà. Trong cái nhà xưa có 3 buồng nay thêm một buồng cho cậu hai ở riêng tuyệt nhiên không làm thay đổi tư cách chủ nhân đã đăng ký, sở hữu ngôi nhà.

Tôi đã đọc kỹ những văn bản HTH nhà ở của chế độ cũ, nó chỉ ghi nhận diện tích đại thể kèm bản sơ đồ chỉ vị trí là xong. Cơ quan quản lý chỉ có một việc là xác định tư cách chủ sở hữu của người dân với khối tài sản này về mặt đại thể thôi.

Việc đăng báo càng kỳ cục hơn. Chắc gì người muốn thắc mắc đã đọc báo và cũng chưa có định chế nào ghi nhận đã “đăng báo” là hợp thức , là miễn thắc mắc cả. Không thiếu những ngôi nhà đã hợp thức, đã đăng báo vẫn có sai sót phải hủy bỏ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà ở là chuyện thường, vậy thì đăng để làm gì?

Nhưng, ngay trong hai nét “nho nhỏ” này thôi, có thể khổ chủ đã tiêu tốn từ một đến hai triệu đồng cho việc HTH ngoài khoản lệ phí chính đáng phải có.

Nếu nhân thật nhanh hơn triệu bạc tiền đăng báo và đo đạc chi tiết ấy với mươi triệu ngôi nhà ở đô thị đã và sẽ phải HTH này thì một cục… nội lực rất lớn.

2- Từ năm năm trở lại đây, khi những cái máy bắn tốc độ được đưa vào kiểm soát tốc độ xe cơ giới đồng thời với hiệu lực của việc áp dụng các biện pháp hạn chế tốc độ ở trên 95% chiều dài đường bộ Việt Nam. Một điều được dư luận và giới chuyên môn chỉ ra là thiếu thực tế và chậm hơn mức an toàn ít nhất mười km/h.

Với tốc độ tối đa cho xe tải lớn trong đô thị là 40 km/h ngoài đô thị là 60 - 70 km, xe du lịch hơn lên 10 km/h cùng với vô vàn lằn giảm tốc trên đường bộ hiện nay, mỗi ngày một đầu xe bình quân hao tốn hơn bình thường một lít nhiên liệu cho một ca xe (300km) là chuyện không phải bàn. Nước ta hiện có 1,6 triệu xe thì mỗi ngày mất 1,6 triệu lít nhiên liệu trị giá 24 tỷ đồng. Như vậy, mỗi giờ mất đứt một tỉ đồng.

Ngoài ra, cũng bởi trở lực kiểu này, cứ mỗi ca xe bị chậm trễ cỡ một giờ đồng hồ, thì lại thêm một cục “nội lực” cỡ triệu rưỡi giờ một ngày bay vào hư vô. Cái đại lượng thời gian và xăng dầu này nghe thì mông lung hư ảo, mỗi xe mất một lít, mỗi người chỉ mất một ít có vẻ… chịu được.

Đi làm đến năm giờ chiều về, nay chậm đến bảy giờ cũng chẳng sao nhưng nếu cứ gom nó lại cho một năm sẽ là con số ghê người: bảy chục triệu ngày công mỗi năm. Quy từ năng lực nhân công, lương bổng và khấu hao vật chất ta thấy dư đủ năng lực lao động vận tải thi công một nhà máy thủy điện lớn cỡ Hòa Bình, Yaly. Với 5 năm trời, năm lần hơn thế nữa thì nó ứng với số năng lực vận tải đủ để làm thêm một con đường cao tốc từ Hà Giang vào đến Cà Mau!

Toan tính trên đây hoàn toàn là thực tế được thể hiện bằng số học cơ bản, chưa cần lập phương trình bậc nhất. Nó chính là cái năng lực đã có bị mất đi mà không đem lại lợi ích. Xăng dầu đã mất đi, sức máy đã mất đi, sức người đã mất đi nhưng hiệu ứng kinh tế thì không được thêm gì cả.

3- Với quy trình đào tạo đại học ở ta hiện nay, xin nêu ví dụ hẹp là với ngành Xây dựng, Tin học, Ngoại ngữ, Ngoại thương, Sư phạm, cơ khí động lực, giao thông... thường phải dùng quỹ thời gian bốn năm rưỡi, kể cả thời gian làm luận văn tốt nghiệp.

Với những môn học tương đương, ở Úc, Mỹ, New Zealand người ta đào tạo ít ta hơn một năm. (Ở trường quốc tế RMIT của Úc tại tpHCM, để có chứng chỉ đại học cho môn ngoại ngữ, SV ra trường có khả năng thực hành tốt hơn các đại học ngoại ngữ ở Việt Nam chỉ mất gần 3 năm, các ĐH ngoại ngữ của ta là 4 năm).

Như vậy, chỉ tính mỗi cử nhân ra khỏi trường đại học là đã mất 01 năm lãng phí so với những nền giáo dục chuẩn mực.

Nếu có một năm đó để lao động, để vừa rèn luyện tay nghề và sinh lợi phục vụ cuộc sống từ việc ra trường thì chúng ta có thể tận dụng được một nội lực khổng lồ khi tạm nhân ba triệu cử nhân đã tốt nghiệp đại học với một năm trời. Mỗi tháng lương chỉ tính ba triệu bạc thôi thì lớp trẻ có ăn có học này đã có thể kiếm được chín ngàn tỷ đồng mỗi tháng cho họ và xã hội sẽ được hưởng chất lượng lao động tri thức khá cao từ nguồn này.

Còn nữa

 Nguyễn Huy Cường

nguồn: http://www.tienphong.vn/Kinh-Te/502583/De-co-10-ty-USD-de-hay-kho.html

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

100523- Rút ruột công trình và mối lo có thực

Có lẽ không ai hoài nghi về một sự đồng thuận xã hội rộng rãi đối với chủ trương xây dựng những công trình hạ tầng lớn để phục vụ cho nhu cầu phát triển đất nước. Nhưng thâm tâm nhiều người không khỏi băn khoăn về tính an toàn trong xây dựng mà nếu thi công khiếm khuyết thì có thể mang lại thảm họa khôn lường.

Thủ tướng vừa đích thân tham gia hạ cổng tích nước cho công trình thủy điện vĩ đại Sơn La. Quốc Hội sắp thảo luận dự án khổng lồ xây dựng đường sắt cao tốc Bắc- Nam. Dự án xây dựng nhà máy điện nguyên tử đang được nghiên cứu ở giai đoạn tiền khả thi... Đó là những công trình được trù tính mang tầm chiến lược cho giai đoạn tăng tốc của sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Có lẽ không ai hoài nghi về một sự đồng thuận xã hội rộng rãi đối với chủ trương xây dựng những công trình hạ tầng vĩ đại mang tầm vóc thế kỷ để phục vụ cho nhu cầu phát triển đất nước trong giai đoạn mới. Nhưng thâm tâm nhiều người đầy thiện chí không khỏi băn khoăn về tính an toàn trong xây dựng những đại công trình mà nếu thi công khiếm khuyết thì có thể mang lại thảm họa khôn lường.

Một dự án cỡ như đường sắt cao tốc Bắc- Nam được bàn cãi nhiều vì đòi hỏi vốn khổng lồ và chưa đồng thuận về hiệu quả kinh tế. Một cây cầu cỡ lớn nhất Đông Nam Á nếu xảy ra sự cố có thể làm ngưng trệ giao thông trong một thời gian nhất định và có thể gây thiệt hại nhân mạng, vật chất tới mức nào đó. Một tòa cao ốc bị rút ruột tới mức sụp đổ cũng chỉ gây ra một một thảm họa giới hạn. Nhưng thủy điện Sơn La và điện nguyên tử mà không đảm bảo an toàn tuyệt đối thì sẽ có nguy cơ gây ra thảm họa quốc gia.

Ảnh chỉ mang tính minh họa: Vụ Huỳnh Ngọc  Sĩ (VNN); Sự cố cầu  Thanh Trì (VNN); Vết nứt hầm Thủ Thiêm (vncold).
Đành rằng ta có thể thuê các nhà thầu quốc tế có uy tín về thiết kế, thi công, giám sát và nghiệm thu. Nhưng thực tế không ít công trình quan trọng đã và đang được thi công cho thấy độ an toàn thật đáng lo ngại và không có gì để đảm bảo tuyệt đối như yêu cầu phải thế.

Ai cũng biết Nhật Bản là quốc gia tiên tiến trong nhóm G7 phát triển nhất thế giới, có trình độ công nghệ và quản lý rất cao, rất nghiêm ngặt. Vậy mà khi người Nhật vào Việt Nam thì vẫn xảy ra sự cố sập đường dẫn ở cầu Cần Thơ, nứt và rò rỉ các đốt hầm của công trình đường ngầm Thủ Thiêm qua sông Sài Gòn và vụ "người Nhật đưa hối lộ" được gọi tắt là "PCI" liên quan đến ông Huỳnh Ngọc Sĩ vẫn còn trong giai đoạn điều tra...

Một số dẫn chứng nêu trên cho thấy một thực tế là không ai có thể đảm bảo các công trình xây dựng ở nước ta không bị "rút ruột", dù cho đã có sự thận trọng không thể trách vào đâu được trong các khâu thiết kế, thi công, giám sát và nghiệm thu công trình. Hiện tượng trên đây tạo nên cảm tưởng rằng bệnh "rút ruột công trình" cùng tệ đưa và nhận hối lộ có sức mạnh có thể đánh gục bất cứ doanh nghiệp và doanh nhân uy tín của bất cứ quốc gia nào nếu họ chấp nhận tham gia cuộc kinh doanh.

Và khi đã đưa hối lộ để được thắng thầu thì tránh sao khỏi phải rút ruột công trình để "bù lỗ"? Công trình đã bị rút ruột thì làm sao còn đảm bảo chất lượng? Các tổ chức và cá nhân giữ trọng trách giám sát thi công và nghiệm thu nếu đã nhận hối lộ thì làm sao nghiêm túc đảm bảo tính chuyên nghiệp được? Làm sao đảm bảo những sản phẩm mà họ đã ký duyệt giám sát và nghiệm thu đạt chất lượng như yêu cầu phải thế?

Ai đó có vì lý do này hay động cơ khác mà khẳng định đảm bảo cho một công trình vĩ đại nào đó không bị rút ruột, thì cũng chẳng có một thế chấp nào để làm tin.

Lấy gì để đảm bảo sau mấy chục năm, thậm trí cả trăm năm nữa, công trình ấy không sụp đổ? Và khi một thảm họa quốc gia xảy đến vì công trình bị rút ruột, thì có tử hình cả ngàn người chịu trách nhiệm cũng không bù lại được! Thử tưởng tượng trường hợp đập nước thủy điện Sơn La cao tới hơn 140 mét mà vỡ, thì sẽ có một trận đại hồng thủy cuốn phăng và nhận chìm toàn bộ châu thổ sông Hồng! Nghĩ thế mà rợn tóc gáy!

Căn bệnh nan y "rút ruột công trình", đưa và nhận hối lộ trong xây dựng cơ bản khi chưa được khắc phục thì nỗi lo về độ an toàn của những dự án hạ tầng khổng lồ vẫn không có thuốc gì để an thần được!

Đồng Hương

nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-05-22-rut-ruot-cong-trinh-va-moi-lo-co-thuc

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

091028- Đốt tiền

Đang nhức đầu chuyện cơm áo gạo tiền- kiếm tiền sao khó thế...thêm tủi thân khi người ta đốt tiền thế này.
buồn nhỉ
http://dantri.com.vn/c76/s76-358614/mua-tau-nghin-ty-vinashin-chua-luong-het-cac-yeu-to.htm

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009

090731- “Co cẳng” qua cầu Đuống

Dù trời nắng ráo nhiều ngày nay, nhưng đoạn đường dưới chân cầu Đuống luôn có một “khúc sông” lầy lội, bẩn thỉu. Xe máy, xe đạp nào đi qua đoạn đường đều kinh hãi, cách an toàn nhất là... “co cẳng” phi qua...

Dưới chân cầu Đuống (thuộc phường Đức Giang, quận Long Biên, Hà Nội) tồn tại một “khúc sông” có chiều dài chừng 20m, rất nhếch nhác, bẩn thỉu, là nỗi sợ hãi của các phương tiện giao thông khi qua đoạn đường này. Ông Nguyễn Văn Minh, người dân sống ở khu vực này cho biết, “khúc sông” này tồn tại đã 3 năm nay, do cống nước nơi đây bị tắc nghẽn từ lâu mà không thấy một cơ quan chức năng nào đến giải quyết.

Theo quan sát của PV Dân trí, lưu lượng người qua lại trên đoạn đường rất đông. Những người đi xe máy, xe đạp đều co cẳng để không bị nước bẩn dây vào giày và quần. Tuy nhiên, các phương tiện xe tải, xe khách, taxi khi qua đoạn đường trên lại phóng rất nhanh nên không ít người bị nước bẩn bắn vào người, bực tức mà không biết kêu ai.

Chùm ảnh PV Dân trí ghi cảnh người dân co cẳng qua đoạn đường dưới chân cầu Đuống:
 

Dưới chân cầu Đuống là một khúc sông lầy lội, dù trời nắng ráo

Nước bẩn bắn tung tóe khi các phương tiện phóng nhanh qua khúc sông, cách tốt nhất là co chân lên để tránh bẩn

Một chút "suy tư" khi qua "sông"

Một cách co chân độc chiêu

Không co chân thì lãnh đủ

Nhiều xe tải, xe khách phóng nhanh bắn nước tung tóe biến người đi xe máy thành nạn nhân của "khúc sông"

Ai đi qua đoạn đường cũng hoảng sợ vì đoạn đường lầy lội, tội nghiệp nhất là người già và trẻ nhỏ

Theo nhiều người dân, cảnh "co chân qua cầu" đã diễn ra 3 năm nay mà không được cơ quan chức năng giải quyết.
Sông Lam