Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

100223- Tuyệt tác từ bút chì màu

Những trang phục lạ mắt, bông hoa, bức tượng, hay chân dung của tổng thống Mỹ… đều được làm bằng những chiếc bút chì màu.
 
Herb Williams là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng thế giới sáng tạo nên các tác phẩm nghệ thuật bằng cách sắp đặt bút chì màu. Các tác phẩm của ông được đánh giá rất cao và được trưng bày tại nhiều bảo tàng nghệ thuật khắp thế giới.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
DK
Theo FT

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

100222- Đầu Xuân về thăm Làng Xưa-Cánh đồng hoang vu



Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng, cánh đồng hoang vu...

Thấy thèm lại đi lang thang trên những cánh đồng Thạch Thất - Sơn Tây. Hoặc một chỗ nào thoáng.


Rặng cây xanh rì kia là rặng duối.

Tuần trước, đi trong cơn mưa, ruộng và cây xanh nhức mắt. Thấy ghen tỵ với những người như Monet, không bao giờ chán thiên nhiên, mỗi điểm màu là một động đậy, mỗi hình dáng tự nhiên là tập hợp của vô số tán sắc. Một vùng vắng người đến những muốn nằm xuống cái bãi xanh kia thật lâu. Một tập hợp những màu xanh cao thấp đến muốn kiếm cái bút lông quệt những vệt sơn dầu lên toan đã dàn dầu lanh lót sẵn.



Lần nào đi chơi vùng này cũng chập chờn mưa nắng. Cho nên màu sắc khung cảnh lúc nào cũng lòe nhòe hơi nước, những bụi cây sẫm rì, những thửa ruộng hoe hoe sáng, những mặt sông hồ lờ đờ màu hồ thủy. Đi dạo thì thích thú, lúc nào cũng có cảm giác mình không phải chen chúc với ai để chụp ảnh hay là vướng mắt cảnh lố nhố mua bán. Cũng không vất vả bờ bụi kiểu "phượt", đây chỉ thong dong đi và đến, rồi sang chỗ khác, vài cây số là tới nơi.

Những mái nhà màu nâu chen những vườn cây nhãn lá xanh đen, rồi chuyển sang bức tường đá ong vàng, rồi lại bờ ao đầy bèo. Không nghe thấy tiếng chim vì tiếng gió hú trên đồng, đẩy những cành tre ken két, những tiếng ầm ĩ gần như không có.

C.ổ.n.g l.à.n.g



Ao ở cổng làng có đổi mới: nhiều sen, nhưng lại thêm nhiều ghế đá công viên, cùng hàng cột đèn điện thành thị quá.





Qua cái cổng lại thấy một đám lúa xanh trổ đòng đòng như cái thảm.

Đ.ì.n.h



Đình Mông Phụ nhìn ra sân trung tâm làng. Phía ngoài tứ trụ là cái quán nước. Học tập Hội An, giờ nhà nào có nhà thờ họ cũng mở cửa đón khách hết. Các cụ già trông coi mời chào rất niềm nở: Các bác vào chơi nhà cháu cho vui.



Mõ hình con cá.

C.h.ù.a



Chùa Mía là ngôi chùa có nhiều tượng nhất Việt Nam - 287 pho. Chùa có bố cục chữ Tam, chia làm ba cấp: Hạ, Trung, Thượng. Chạm khắc ở các kết cấu cũng rất đẹp và còn giữ được nguyên gốc thời Lê Trung Hưng, chủ yếu là ở chùa Trung và Thượng. Chùa Hạ chỉ là nơi ngồi tụng niệm là chính.



Ngoài việc tượng không bị sơn son thiếp vàng bóng nhoáng thì chùa cũng ít dùng đèn điện.



Chùa Thượng có 5 cái động đắp bằng đất, nhưng rất tinh xảo và bay bổng. Những cây cột cái đã bị mọt, song chính cảm giác xù xì lại là cái khiến người xem đồng cảm với độ lâu đời của kiến trúc.



Thấy đề bảng quốc ngữ là động Quan Âm Thị Kính, nhưng chữ Hán trên nóc là Tây Trìu (phải hỏi lại) Sơn. Bên trong là tượng Thích Ca nhập niết bàn, phía trước là Thị Kính bế con. Ở cái động chính giữa mới nhiều tượng hơn, song động này được chú ý nhiều vì hai pho tượng trên có tính cổ điển chuẩn mực cao trong hệ tượng gỗ. Còn rất nhiều tượng khác nhưng sẽ để dịp khác.

N.h.à t.h.ờ



Nhà thờ xây năm 1953, song cũng có những nét Roman đáng chú ý. Bên trong đồ gỗ giản dị và mộc mạc.

N.h.à d.â.n



Cổng nhà bà Ấm Mùi ở thôn Đông Sàng.



Chạm chim đậu cành đào ở nhà anh Hùng, con cụ Chín Giáp, là nhà cổ nhất làng (xác định là năm 1649, theo anh Nguyễn Xuân Diện đọc từ bản văn cúng trên tấm gỗ tại nhà này).



Hoa văn trên cửa thông gian bên với chái nhà.

Đ.ề.n





Đền Và đang sửa nên cũng lanh tanh bành, nhìn ra rừng lim và cánh đồng trong mưa thật buồn.



Đã có hai con sư tử đá kiểu Trung Quốc và hàng cột gạch to uỵch sơn trắng toát xây thêm trước tam quan đền. Có hẳn bản thông báo dự án tu bổ hoành tráng.

Về thị-xã-từng-là-thành-phố:



Cầu bắc qua hào nước khá cạn.



Đây là con hào hộ thành, có cây xanh rất đẹp, lan can thì xấu.





Đường lát gạch xi măng mầu con sâu, cũng có vẻ hợp với tường thành đá ong còn sót lại. Cây xanh thật là xanh, lá rơi vàng lối đi, mưa gió não nùng... Lại đi tiếp.

Viết lúc nhớ cảnh, nhớ người và bận óc.
Nguyễn Trương Quý
copy từ email của nhóm vietnamiti

100222- Bản sắc và con người là nền tảng của thành trì giữ nước

 "Chúng ta giữ nước bằng tất cả những gì mình có, từ địa hình đến khí hậu nhưng quan trọng nhất là người dân", Nhà nghiên cứu lịch sử Dương Trung Quốc chia sẻ.

- Thưa ông, "trọng dân" đã trở thành tư tưởng gắn liền với sự thịnh suy của các chế độ phong kiến. Vậy trong lịch sử Việt Nam, tư tưởng này có đặc sắc gì?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Đứng về góc độ triết lý mà nói không có nhà nước nào không trọng dân cả. Nhưng mỗi thời kỳ có một dấu ấn có thể là hệ tư tưởng, hệ triết học… Cho nên nếu chúng ta thấy phân tích từ thời Lý Trần trở về trước mặc dù chúng ta có rất ít tư liệu nhưng có thể thấy là họ rất gần gũi với dân theo quan niệm hiện đại. Khi đó chúng ta chưa bị ảnh hưởng bởi triết lý cai trị của người phương Bắc dù đã bị người phương Bắc cai trị hàng ngàn năm. Nhưng sự cai trị ấy tạo ra phản ứng rất tự nhiên là người ta không tiếp thu. Sau này nhà Lê khác vì nhà Lê có cả một bề dày của tự chủ thì nó mới cảm nhận sự vươn lên để tiếp thu tư tưởng mà nó cho là tiên tiến hơn.

Có một phần nào khi ta phân tích ở đây ta cứ phân tích là dập khuôn của Trung Quốc. Tuy nhiên dập khuôn này có ý thức là gì? Trung Quốc có cái gì chúng ta cũng có cái đó. Chúng ta không thua kém họ. Trung Quốc có hoàng đế chúng ta cũng có hoàng đế, Trung Quốc có triều chính như thế nào chúng ta cũng có triều chính như thế. Thậm chí trong lịch sử họ có "dịch bào thế tướng" chúng ta cũng có "dịch bào thế tướng" là ông Lê Lai cứu chúa. Cái thứ hai là thời Lý Trần chúng ta tiếp thu tư tưởng Phật giáo. Mà tư tưởng Phật giáo rất gần với đời thường. Nó bỏ rất nhiều lễ nghi, nghi thức mà tạo ra được con người có tâm tính gắn bó với cộng đồng. Những ông vua theo Phật giáo, thậm chí nhiều triều đại trở thành quốc đạo, đương nhiên cũng hành xử như thế thì nó tạo ra được phương vị.

- Vậy bắt nguồn từ quan hệ với nhân dân, yếu tố nào trong tổ chức xã hội Việt Nam truyền thống là cốt lõi để gìn giữ bản sắc dân tộc và liên kết người dân?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Theo tôi, yếu tố quan trọng nhất mang tính chất lâu bền nhất chính là làng xã Việt Nam. Mà ở đây có thể nói làng xã Việt Nam tồn tại lâu bền như vậy bắt nguồn từ một lựa chọn của người Việt Nam khi anh phải tồn tại bên cạnh nước Trung Hoa khổng lồ vừa là một nền văn minh rất lớn vừa là một thế lực bành trướng rất mạnh. Nếu không anh sẽ rơi vào số phận như một nghìn năm đô hộ hoặc những quốc gia bị đồng hóa. Thì anh phải lựa chọn một lối sống, một phương thức sống thích hợp nhất. Nếu đọc văn kiện lịch sử thì thấy trong biểu tấu dâng châu của thiên tử cũng đầy đủ thủ tục của một thuộc quốc, một chư hầu. Nhưng trong lịch sử chưa có một ông vua Việt Nam nào bước qua Trung Quốc trong khi các quốc gia chư hầu khác coi đó là chuyện bình thường.

Bài học từ nghìn năm Bắc thuộc là người phương Bắc có thể cai trị một quốc gia nhưng không thể thâm nhập vào tế bào làng xã Việt Nam. Vì thế các triều đại sau này luôn luôn quan tâm đến việc giữ gìn làng xã. Anh giữ tính tự chủ của làng xã tức là phương hại đến tính tập quyền của nhà nước trung ương nhưng vẫn chấp nhận. Nhà nước đúng như Marx nói là chỉ đóng vai trò của lợi ích công cộng thôi.

Thế nên ở Việt Nam lịch sử rất ít nói về việc xây thành đắp lũy. Trồng lúa đắp đê là ưu tiên đầu tiên và sau đó là những công trình dân dụng mà chủ yếu là đình chùa, tứ trấn lấy sức mạnh về tinh thần, sức mạnh về tâm linh chứ không phải thành cao hào sâu. Và trong lịch sử chúng ta thấy là không bao giờ chúng ta giữ thành cả. Giặc đến là chúng ta bỏ thành đi. Ba lần giặc Nguyên Mông đến là vua Trần về quê tập hợp lực lượng từ sức mạnh làng xã.

Trong lịch sử chỉ có hai bài học lớn. Đi sai truyền thống là thất bại. Như Hồ Quý Ly từ bỏ Thăng Long và định xây một Đông Đô rất hoành tráng, lực lượng Quân đội chính quy hùng mạnh. Ông chưa kịp làm xong thì ông đã chết, mất cả triều đại mất cả nước. Rồi cụ Nguyễn Tri Phương và cụ Hoàng Diệu rất anh hùng nhưng giữ thành thì không giữ nổi. Pháp đến đánh là tuẫn tiết. Như thế có nghĩa là gì? Là sức mạnh của toàn bộ lực lượng nằm ở làng xã. Những làng xã không chỉ là những pháo đài mà quan trọng hơn nó là vỏ bọc, là mạng lưới để giữ gìn bản sắc văn hóa.

- Trong tổ chức và quan hệ của làng xã, tư tưởng trọng dân đã được thể hiện như thế nào?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Quan sát kỹ cơ cấu làng xã ngay cả chợ cũng không bao giờ để ở trung tâm. Một công trình dịch vụ để ở trung tâm là lợi nhất nhưng lại để ở rìa làng để sự giao lưu ấy anh có thể chắt lọc, có thể chọn lựa và loại bỏ được những yếu tố phương hại đến văn hóa. Chính sự bền vững ấy nó giúp cho Việt Nam tồn tại được bên cạnh Trung Hoa. Chúng ta giữ nước bằng tất cả những gì mình có, từ địa hình đến khí hậu nhưng quan trọng nhất là người dân. Cho nên người dân có vai trò hết sức quan trọng vì người dân không bị ràng buộc nhiều với nhà nước cho dù đó là thần dân.

Tất cả quan hệ của nhà nước với trung ương, với làng xã đó là gì? Một là lý trưởng mà lý trưởng là dân bầu theo tập quán. Lý trưởng được nhà nước công nhận và là người duy nhất có quan hệ với nhà nước. Dấu ấn của nhà nước với địa phương đặc biệt chỉ là tấm sắc phong thành hoàng làng do vua phong. Đây là quyền lực nhà nước thể hiện sự công nhận mối liên hệ và sự thần phục một triều đình của làng xã. Còn đối với người dân ông vua chỉ là một khái niệm. Qua đó chúng ta thấy rất rõ khái niệm trọng dân. Đó là phương thức tốt nhất để bảo tồn và gìn giữ bản sắc riêng về văn hóa. Mà bản sắc riêng về văn hóa chính là một sức mạnh trong việc giữ gìn nền tự chủ. Còn sức mạnh quân sự chỉ là một thời kỳ nào đó thôi. Còn các quốc gia phong kiến khác thì cơ cấu làng xã khác nhiều, quyền lực nhà nước trực tiếp hơn.

- Giờ đây trong thế giới hiện đại tất yếu làng xã Việt Nam cũng buộc phải thay đổi. Vậy mối liên kết của những con người trong làng xã cần dựa trên cơ sở nào?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Con người không chỉ có những lợi ích vật chất mà còn có những lợi ích về mặt tinh thần, có những lợi ích liên quan đến bản sắc văn hóa, liên quan đến truyền thống lịch sử dân tộc. Cách đây mấy hôm tôi lên Mường Tè. Ở đấy có một cộng đồng người dân tộc La Hủ có 6.000 dân. Chúng tôi lên đấy làm một việc nhỏ thôi là tặng bà con con bê. Nhưng nếu đưa bà con con bê thì bà con chỉ ngả ra mà ăn thôi. Thế nên cuối cùng là anh em Biên phòng phải cùng bà con nuôi con bê, hướng dẫn họ nuôi bê để nó thành con bò rồi đẻ ra thành đàn. Sau đó mới chia cho bà con tự nuôi, sinh lãi rồi tìm nguồn ra, tức là dạy họ tự nuôi sống. Khi anh tạo ra được một lối sống cho người ta thì người ta gắn bó với anh. Nếu anh mang cơm mang gạo đến cho họ chưa chắc họ đã gắn bó với anh nếu nơi khác mang đến gói cơm to hơn gạo ngon hơn. Khi lối sống đó thành một văn hóa thì họ gắn bó với mảnh đất của mình, với những con người đồng cam cộng khổ với họ.

- Ngày trước những người dân trong làng không bao giờ đi quá khỏi lũy tre. Người ta nói giữ làng, giữ nước. Tuy nhiên giờ đây người dân cần có một ý thức lớn hơn về không gian sống của mình?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Cũng như với biển đảo, chúng ta phải để toàn bộ người dân hiểu được thế nào là biên giới, thế nào là hải đảo. Nếu chúng ta lên biên giới không chỉ là đóng góp mà còn là hiểu về biên giới. Điều đó là cực kỳ quan trọng. Như giới trẻ liệu có biết thế nào là sóng gió, là khơi xa hay biết nhìn Tổ quốc từ phía biển nhìn vào? Vinashin có thể vận hành không tốt khi làm con tàu Bắc Nam nhưng chủ trương là rất đúng. Thiết lập tuyến đường biển không chỉ là giải quyết vấn đề giao thông vận tải mà còn là thiết lập ý thức con người về một quốc gia biển. Chúng ta chưa quan tâm đúng mức trong việc giáo dục tư duy về lãnh thổ quốc gia cho các thế hệ. Phải thiết lập tình yêu đất nước là đến với từng mảnh đất của đất nước. Khi tôi đứng bên này biên giới hỏi anh bộ đội biên phòng là tại sao bên kia cứ có người dẫn một lũ trẻ con rồi đứng chỉ chỉ trỏ trỏ? Từ lâu người ta đã giáo dục học sinh về lãnh thổ rồi. Biên giới của mình thì vắng tanh chẳng có ai lên.

- Trong thời đại hiện nay chúng ta cần chú ý yếu tố lịch sử gì trong việc phát huy nhân tố con người?

- Nhà nghiên cứu Dương Trung Quốc: Trong thời đại này chúng ta không thể chỉ một chiều. Chúng ta có thể có hàng rào lửa nếu chúng ta thấy cần thiết, chúng ta có thể có chế độ kiểm duyệt nếu thấy cần thiết. Nhưng về căn bản chúng ta phải tăng sức đề kháng của chính con người. Chúng ta không thể quản lý con người theo kiểu cũ, nhất là trong thế giới hiện đại này. Khái niệm mà chúng ta gọi là độc lập thì bây giờ đã được hiểu theo nghĩa rộng hơn và đúng hơn. Đó là sự liên-lập với nhau. Độc lập của một yếu tố dựa trên mối quan hệ với những yếu tố khác.

Như vậy chưa bao giờ trong lịch sử chúng ta có một vị thế, một cơ hội như bây giờ. Vậy chúng ta lựa chọn như thế nào? Nhưng có lựa chọn thế nào thì cũng không được quên những truyền thống lịch sử, trong đó có trọng dân. Trọng dân bây giờ phải hiểu theo nghĩa hiện đại tức là xây dựng một nền dân chủ thật sự.

Dân là một khái niệm hết sức chung chung. Dân nào? Nó rất dễ rơi vào chủ nghĩa dân túy. Như thế cần lưu ý một tư tưởng của Cụ Hồ phát biểu từ rất sớm nhưng rất ít được chú ý. Đó là ngày 3/9/1945, tại phiên họp đầu tiên của Chính phủ, Cụ có đưa ra những nhiệm vụ cấp bách sau Tuyên ngôn độc lập. Ai cũng nhớ là chống giặc đói, chống giặc dốt và chống giặc ngoại xâm. Nhưng trong đó có một chi tiết ít người chú ý là phải giáo dục lại nhân dân. Vì Cụ Hồ là người rất biện chứng. Vẫn nhân dân ấy ngày hôm qua là thần dân của chế độ phong kiến, là thuộc dân của chế độ thuộc địa. Đứng trước sự kiện lịch sử năm 1945, chúng ta không chỉ chấm dứt thời đại này thay bằng thời đại khác mà chúng ta chấm dứt cả chế độ phong kiến và thuộc địa để xây dựng xã hội mới của công dân. Biến cố lịch sử nó chỉ xảy ra trong khoảnh khắc thôi. Một bên là thần dân, một bên là công dân làm sao tự nhiên mà có được. Phải giáo dục

  Lê Thanh Tùng

nguồn: http://antgct.cand.com.vn/vi-VN/chuyende/2010/2/53465.cand

 

100222- Hỗn loạn giao thông: quá đủ rồi

Tác giả bài viết này là một người Mỹ đã nghỉ hưu sống và làm việc tại TP.HCM cùng vợ là người VN từ năm 1989

Tôi gửi tới Tuổi Trẻ ý kiến của mình sau khi cảm thấy quá sức chịu đựng cách lái xe khủng khiếp của các tài xế VN.

Người có tiền mua ôtô hay xe gắn máy không có nghĩa là họ nên sở hữu một chiếc xe hay họ biết lái xe. Ở VN, chúng ta quen với sự hỗn loạn của giao thông và chẳng còn muốn than thở nữa, rồi khi sang nước khác nhìn lại mới thấy tình trạng khủng khiếp tới mức nào. Khi tới Bangkok (Thái Lan), tôi cảm nhận rõ hai thái độ lái xe khác nhau hoàn toàn giữa những tay lái hai nước. Ở Thái Lan xe không vượt đèn đỏ, không ai bóp còi inh ỏi, không ô nhiễm tiếng ồn. Ngay khi tôi đặt chân tới sân bay Tân Sơn Nhất thì mọi thứ khác hẳn!

Những chiếc ôtô tràn sang lề đường xe máy như thường lệ nên người đi xe máy không biết lái thế nào. Người đi xe máy sẽ phải leo lên lề đường? Cảnh đó là thường thấy và gây nên sự hỗn loạn trên đường phố.

Ở các điểm giao nhau nhiều ôtô chụm đầu lại. Những chiếc xe bốn bánh nối đuôi nhau chặn đường, không để kẽ hở nào cho chiếc xe máy lách qua. Khi chiếc xe trước nhích được 20cm thì xe sau cũng phải đi liền lên 20cm để chắc chắn không có xe máy nào chen vào được. Đó là những người lái xe ích kỷ và trẻ con, trong khi đèn giao thông ở góc đường không hoạt động, luôn là màu vàng, đèn xanh đèn đỏ không hoạt động và cũng chẳng ai để ý tới.

Người lái xe cạnh tôi tiếp tục nhấn ga đi tới, cái cản trước đâm vào xe của một cô gái. Tôi giúp cô gái dựng xe lên, hét với người lái taxi đừng dấn xe lên như vậy. Anh ta cuối cùng cũng thôi nhấn ga khi chỉ suýt chút xíu nữa là chèn vào người đó. Khi chúng tôi vừa nhích lên được một chút thì một taxi khác bên phải tôi đâm vào người phụ nữ khác cũng bằng chiếc cản trước. Hai người bị những lái xe taxi đâm vào ở cùng một điểm giao nhau trong thời gian chưa đầy 1 phút. Đó hoàn toàn là lối cư xử tồi tệ đến mức không thể tin được!

Kết luận của những chuyện này là gì? Quá đủ rồi! Đã đến lúc cảnh sát giao thông ở TP.HCM phải có mặt trên đường nhiều hơn để làm việc của mình. Chúng ta cần cảnh sát giao thông ở tất cả các điểm giao nhau vào giờ cao điểm.

Chắc là cảnh sát giao thông biết quá rõ chuyện quá nhiều người lái ôtô không quan tâm gì tới Luật giao thông, hay ít ra cũng tỏ ra cư xử phải phép với những người cầm lái khác. Với những người đi trên đường dành cho người đi bộ khi qua đường thì sao? Họ làm gì có cơ hội đi cho tử tế! Không ai dừng xe cho người đi bộ qua đường cả!

Người ta vẫn lái xe theo kiểu đi bất kỳ đâu họ muốn, đi kiểu nào cũng được mà chẳng quan tâm hay tôn trọng người khác trên đường. Lái xe taxi là những người vi phạm nhiều nhất, tiếp đến là những tài xế xe buýt vượt đèn đỏ, vượt cắt mặt những xe nhỏ hơn vì cậy xe buýt to xác. Đây chính là những gì đang diễn ra và “kẻ nào mạnh kẻ đó đúng”.

Những người lái xe ở TP.HCM không quan tâm tới ai mà chỉ quan tâm tới bản thân họ. Điều này cần phải thay đổi. Giao thông bây giờ đã đông đúc quá rồi, và cái suy nghĩ ngày xưa rằng “Tôi đi bất kỳ đâu tôi muốn, mọi người phải để mắt và cẩn thận tránh tôi ra” đã rất lạc hậu.

Tôi đã sống ở thành phố này 20 năm, đã chứng kiến giao thông thành phố từ khi hầu như không có gì tới tình trạng tồi tệ không thể tin được ngày nay. Tôi đã chứng kiến những lái xe ở đây từ chỗ rất thận trọng mỗi khi ngồi sau tay lái trở thành vô trách nhiệm và mạo hiểm với tính mạng người khác.

Tôi muốn viết rất lâu rồi về vấn nạn này, nhưng không muốn bị coi như một người nước ngoài thích được chiều chuộng quá đâm ra thích phàn nàn. Nhưng giao thông ở TP.HCM đã trở nên quá tồi tệ, và đây là thời điểm mọi người cần phải nói ra suy nghĩ của mình. Những người lái xe cần phải thay đổi và cảnh sát giao thông cũng cần phải thay đổi!

Đã đến lúc cần mạnh tay đưa những người lái xe buýt và lái taxi không tôn trọng luật giao thông vào tầm kiểm soát. Thành phố này không thể tiến vào thế kỷ 21 nếu người dân vẫn còn lái xe như những đứa trẻ mới lên 10 như hiện nay!

DAN ROGER

nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=364488&ChannelID=118

100222- Bí quyết làm việc hiệu quả trong năm mới

Có thể nói Tết đã qua đi nhưng dư vị của ngày lễ cổ truyền này vẫn còn đọng lại với không ít người. Biết được điều này, chúng tôi xin “hiến” một số mẹo khá thú vị giúp bạn làm việc năng suất hơn trong những ngày đầu năm. Hãy thử nhé.

1. Đặt thứ tự ưu tiên cho các công việc

 Đây là một công việc cần làm liên tục. Công việc nào quan trọng hơn? Nếu có một khách hàng đang chờ lời đề nghị của bạn để gia hạn hợp đồng hay bạn sẽ cố gắng hoàn thành công việc sếp đã giao một cách sớm nhất?

 

Ưu tiên các công việc của bạn dựa trên chỉ số ROI (tức lợi nhuận thu về khi đầu tư). Bất kỳ người nào cũng có thể làm được điều này, nhưng bí quyết ở đây là làm thế nào? Nếu bạn thích kiểu kế hoạch, hãy làm một lịch trình về các công việc hàng tuần hoặc hàng tháng. Nếu bạn thích danh mục hơn, bạn có thể tạo ra một danh mục thứ tự ưu tiên khi bắt đầu một ngày mới. Biết được những gì phải làm trước tiên không chỉ giúp bạn đạt được các mục tiêu của mình mà còn đảm bảo sự tập trung vào công việc để đạt được hiệu quả cao nhất.


2. Rời cơ quan vào một thời gian cụ thể

 Nếu bạn rời cơ quan vào đúng lúc 5 giờ chiều, bạn sẽ có nhiều khả năng làm việc hiệu quả hơn. Tại sao lại vậy? Bởi chỉ có một thứ gọi là “thời hạn” thì mới giúp chúng ta nỗ lực hơn. Nếu bạn nói rằng bạn sẽ rời cơ quan khi bạn hoàn thành công việc, bạn sẽ gặp hai vấn đề:

- Một là, nếu có rất nhiều việc phải làm, làm sao bạn có thể biết được rằng bạn có hoàn thành được chúng không?

- Hai là, nếu không có một thời gian dừng lại cụ thể, bạn sẽ trì hoãn công việc. Lập nên một thời hạn giúp bạn làm tốt hơn và xác định cái gì là quan trọng.


3. Lập kế hoạch các cuộc gọi
Lập ra một thời gian để nhận tất cả các cuộc gọi của bạn. Tin nhắn sẽ ngốn rất nhiều thời gian và nếu gọi điện thoại trong khi đang làm việc có thể làm ảnh hưởng đến những ý tưởng phát triển dự án. Thay vào đó, nghĩ xem khi nào bạn có khả năng tốt nhất để gặp và trao đổi thông tin với mọi người thì hãy gọi cho họ vào lúc đó. Đừng quên để ý đến khoảng thời gian và các thói quen của những người mà bạn muốn tiếp cận nhé.

 

Tất nhiên, cũng không nên quá cứng nhắc về vấn đề này, đôi khi cần linh hoạt để nhận những cuộc điện thoại quan trọng. Điều cuối cùng là hãy nhớ trả lời các cuộc gọi vào cuối ngày, nếu để đến hôm sau bạn có thể lỡ rất nhiều kế hoạch và cơ hội trong công việc.

4. Giải quyết mọi việc ngay lập tức

Nếu có một việc nào đó xuất hiện và bạn có thể giải quyết nhanh trong vài phút, thực hiện chúng ngay. Không có lý do gì để trì hoãn. Nhưng nhớ rằng, lời khuyên này chỉ đúng cho những việc nhỏ nhặt như là trả lời một câu hỏi của một khách hàng. Nếu bạn không bắt đầu các công việc theo cách này, bạn sẽ không làm được thứ gì cả.

5. Giữ bàn làm việc ngăn nắp

Không sắp xếp một cách ngăn nắp thì chính chiếc bàn làm việc lại khiến công việc của bạn chậm lại. Sắp xếp tất cả các tập tài liệu để bạn không mất thời gian tìm chúng. Làm tương tự đối với hộp thư điện tử. Bỏ hết tất cả các tài liệu thừa hoặc không cần thiết đi, đừng giữ lại như một thói quen để lần sau rồi vứt cả thể sẽ khiến đống tài liệu của bạn chất như núi mà không tìm được cái bạn cần. Quy luật chung, nếu tài liệu nào bạn dùng thường xuyên hãy để trước mặt. Còn lại thì cất chúng vào ngăn kéo nhé.

 

6. Lập kế hoạch làm việc

Không phải tất cả mọi người làm việc đều giống nhau. Có thể bạn là một người dậy sớm và cảm thấy rất khoẻ vào buổi sáng thì hãy dành những công việc khó “nuốt” vào lúc minh mẫn nhất và như vậy thì buổi chiều dành cho những công việc nhẹ nhàng hơn để không biến một ngày làm việc thành stress và khủng hoảng tinh thần bạn. Mấu chốt của vấn đề là biết rõ những thế mạnh của bạn và tối đa hóa chúng.


7. Đơn giản hóa các công việc lặp lại

Có một số công việc mà ngày nào bạn cũng phải làm đi làm lại, nó dễ gây nhàm chán nhưng hãy chắc chắn rằng bạn không làm bước nào qua quýt mà hãy rút kinh nghiệm từ những việc đã làm để đơn giản hoá những việc thường xuyên lặp lại.

 

Cách khác là bạn có thể quan sát người đồng nghiệp làm cùng một công việc; bạn sẽ ngạc nhiên về những thứ bạn có thể học hỏi được từ những đồng nghiệp khác.


8. Danh mục những việc cần làm

Một cách tốt để đảm bảo công việc luôn đạt được về số lượng là biết tận dụng những khoảng thời gian trống. Muốn vậy bạn cần có danh sách những việc cần làm trong ngày và không lãng phí bất kỳ thời gian nào để nghĩ xem bây giờ nên làm gì. Viết tất cả các công việc bạn sẽ làm vào danh sách này. Vào cuối ngày, chuẩn bị một danh mục các việc cần làm cho ngày hôm sau để bạn có thể bắt đầu làm việc ngay khi bạn tới cơ quan. Đảm bảo là bạn gạch đi những công việc đã được hoàn thành, chúng sẽ giúp bạn nhận thấy được những gì mình đã làm và cảm thấy hạnh phúc khi công việc kết thúc.

 

9. Tập trung tất cả các thông tin

Không để lãng phí thời gian “cóp nhặt” từng thông tin một lúc thì từ máy tính, lúc thì ở điện thoại hay hòm thư điện tử. Tập trung tất cả các thông tin liên quan vào một nguồn dễ tiếp cận nhất để khi tìm thì bạn có tất cả chứ không phải “xới tung” mọi ngó ngách máy tính hay điện thoại nhé.

 

10.Tối thiểu hóa sự mất tập trung

Nếu không phải là công việc, đừng để đầu óc bạn bị gián đoán bởi những thứ tầm phào xung quanh. Tránh việc tán gẫu với đồng nghiệp. Kiểm tra thư điện tử cá nhân chỉ khi bạn nghỉ giải lao. Lập một thời gian hạn chế cho việc lướt mạng, ví dụ như 10 phút tối đa trong buổi sáng. Tắt điện thoại khi bạn không dùng nó cho công việc và kiểm tra tin nhắn trong thời gian riêng của bạn thôi nhé.

 

                                                                                                                        Minh Anh

                                                                                                                        Theo AM

nguồn: http://dantri.com.vn/c133/s133-380115/bi-quyet-lam-viec-hieu-qua-trong-nam-moi.htm

100222- Giao thông hỗn loạn ...chán thật