Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tranh tuyệt đẹp được vẽ bằng... lửa và bồ hóng

Steven Spazuk, họa sĩ 52 tuổi người Canada đã khiến không ít người phải ngạc nhiên về cách vẽ tranh độc đáo của mình - đó là vẽ tranh bằng… lửa và bồ hóng. Đây thực sự là một loại hình nghệ thuật mới mẻ và sáng tạo mà trước đó chưa có ai làm.


Steven Spazuk vẽ tranh bằng lửa và bồ hóng đã được hơn 10 năm. Ông dùng nến hoặc đuốc đốt cháy rồi lấy những mẩu giấy dày hơ lên ngọn lửa để những mẩu giấy này được phủ một lớp bồ hóng. Sau đó ông dùng nhiều dụng cụ vẽ khác nhau để vẽ trực tiếp lên lớp bồ hóng mới được bôi đen.

Spazuk cho biết, ông thường vẽ tách rời từng mảnh, sau đó ghép các mảnh riêng biệt đó lại với nhau để tạo thành một tác phẩm hoàn chỉnh. Những tác phẩm của ông hầu hết đều mô phỏng khuôn mặt hoặc cơ thể con người vì đây là những bộ phận chứa đựng nhiều sắc thái cảm xúc.

Spazuk cũng cho biết thêm, ông đã vẽ tranh bằng niềm đam mê thực sự khi ông còn là một đứa trẻ, ông đã được bố mẹ và nhiều người xung quanh hưởng ứng và khuyến khích. Đó là yếu tố cần thiết nhất cho sự nghiệp của ông sau này. Spazuk là họa sĩ làm việc có nguyên tắc cẩn thận cũng như tìm tòi và rất sáng tạo. Trước khi đến với nghệ thuật vẽ tranh bằng lửa và bồ hóng, ông cũng chỉ là một họa sĩ vẽ tranh bình thường.

Hiện nay ông làm việc trong một xưởng vẽ chuyên nghiệp bằng bồ hóng. Ông đã cho ra đời nhiều bức tranh độc đáo và một điều đặc biệt ở những tác phẩm của ông là tranh đơn sắc.

Cùng chiêm ngưỡng một số tác phẩm của Steven Spazuk qua chùm ảnh:



Xem video:
 
 
Lê Kiên
Tổng hợp
nguồn: http://dantri.com.vn/c132/s132-573258/tranh-tuyet-dep-duoc-ve-bang-lua-va-bo-hong.htm

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Những ô gạch hoa

Khi tôi trở thành người gia đình thì ông kỹ sư  bố vợ của tôi đã mất đúng 10 năm. Ngôi nhà ông để lại giống như một chuồng bồ câu xinh xắn, nhà trệt với không gian mở ra bốn phía, sân rộng bao quanh, garage trước nhà, hai cây mận, vài cây chuối sau nhà, một cây dừa, một cây vú sữa và hoa cỏ do cô con gái út trồng và chăm sóc. Cô út chính là vợ tôi. Thành người gia đình mới biết thêm gốc gác nhà vợ. Ông bố vợ là dân Tây học, du học ở Pháp lấy vợ đầm cho đến khi về Việt Nam dạy Bách khoa chuyên ngành kết cấu bê tông. Trong xóm thường gọi ông là cụ kỹ sư Sáu.

“Cái chuồng bồ câu” sống và làm việc của ông và gia đình, có điều lạ là vật liệu sơ sài lắm. Tường gạch, vách gỗ, mái phi brô, lạ nhất là sàn gạch bông… đủ thứ kiểu gạch, hoa văn khác nhau, nghĩa là một cái sàn chỗ nào cũng sạch, nhưng nó như là thợ lát nền tiện tay quơ trúng viên gạch bông nào thì… lát xuống vậy. Cụ Sáu nổi tiếng nghiêm khắc, học trò toàn những người thành đạt sau này dễ gì lành tính tới nỗi thợ lát nền gạch bông muốn lát gì thì lát như thế này?

Ngôi nhà ấy sẽ là nơi cư ngụ hơn nửa thế kỷ đến tận hôm nay. Sao nền gạch bông ngộ nghĩnh thế nhỉ? Thì ra, đơn giản không ngờ. Vợ tôi kể, “ba dạy học, nhà thì đông con dù ông sống theo kiểu Tây trong ăn uống hàng ngày nhưng thật ra cũng chỉ thanh bạch thôi. Khi làm nhà, học trò mỗi người một tay gạch bông mang đến tặng thầy thế nên nó… đủ thứ hầm bà lằng mỗi viên mỗi kiểu như thế đó…”. Hoá ra học trò cũng chưa sung túc, chỉ mới ra trường vẫn xoay xở tặng gạch cho thầy làm nhà. Cái tình thầy trò “đủ màu, đủ sắc” trên cái nền nhà này, cứ lặng lẽ trôi qua hơn 60 năm. Kiếp người qua đi cả chỉ riêng cái nền gạch bông cứ bóng lên theo thời gian.

Khi ra riêng, một phần ngôi nhà thuộc về vợ chồng tôi. Xây ngôi nhà mới ngay sát vách “chuồng bồ câu” tôi bàn với vợ mở một lối qua lại nhà xưa, cũng là nhà từ đường. Cái lối xuyên qua chỉ hẹp ba mét ấy nền gạch bông “hầm bà lằng” kia tôi vẫn giữ lại không thay gạch mới “để nhớ ba, nhớ tình thầy trò của ba…”.

Nền gạch bông ấy dường như ẩn hiện một nghĩa tình khó còn gặp lại trong đời. Từ cái cách thể hiện “lạ lùng”. Giữ lại cũng để nhắc “Ba mình một đời thanh bạch…”.

Vợ tôi gọi người phụ nữ ấy bằng “má Ba”. Má Ba đặc trưng Nam bộ, búi tóc, áo bà ba, khăn vắt vai, hút thuốc rê, thuốc lá, thích đánh bài. Bà thời trẻ có nhan sắc nhưng số lận đận không có gia đình chồng con, nghe đâu cũng từng được nhiếp ảnh gia danh tiếng Nguyễn Cao Đàm thời ấy chụp nhiều kiểu hình tựa như người mẫu bây giờ. Bà thật ra là người giúp việc gia đình nhưng chẳng ai dám gọi thế. Cụ kỹ sư Sáu bắt con cái kêu bằng “má Ba”, vừa thân mật, thân tình, vừa không khinh thường vai vế người ăn kẻ ở. Má Ba ở luôn trong nhà, mọi việc gia đình đều qua tay má: giỗ chạp, tết nhất, má Ba lo hết. Đặc biệt cơm nước hai buổi kiểu Tây cho một người sành ăn và thích đồ Tây như cụ Sáu, món Tây phải do bà nấu mới đúng điệu. Chẳng ai trong nhà thay thế được má Ba vụ này. Khi cụ Sáu mất, giỗ chạp hàng năm cũng chỉ má Ba nấu cúng, bày bàn thờ, “ba bây thích món này tao nấu à nha! Ổng khó lắm à, rô ti gà phải rô ti thế này, khác là ổng giận liền…”. Má Ba ở trong nhà mấy chục năm, hai gia chủ lần lượt mất, má còn sống thêm dăm ba năm nữa. Ngày cô út thành vợ tôi, má kêu cô út lại “để má dạy cho con vài món sau này vừa thay má nấu cúng ba mày, vừa nấu cho chồng mày ăn…”.

Rồi má Ba mất. Con cái trong nhà làm thay má mọi việc. Ngày giỗ chạp, món nào bày lên bàn thờ cũng có ai đó nói nhỏ “nhớ má Ba, má còn sống nấu ngon hơn mình là chắc!”

Cái tình “chủ tớ” mà như người thân nay e cũng khó gặp lại trong đời. Nay ôsin là ôsin, may thì gặp người tốt, không may thì vài bữa khăn gói ra đi cùng với mớ tài sản nhà chủ là chuyện “nhựt trình”. Khổ lắm!

Đỗ Trung Quân

ảnh : Đăng Thường

nguồn: http://thegioif5.com/nhung-o-gach-hoa/

chúc chị em PN mãi trẻ- khỏe và xinh như cô gái Hà Lan....

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Ngỡ ngàng tượng người làm từ… dây xích

Nghệ nhân Seo Young Deok ở miền Nam Hàn Quốc đã tạc nên những bức tượng cực kỳ công phu và đẹp mắt. Nhưng ấn tượng hơn cả là vật liệu để Seo Young Deok tạc tượng không phải là gỗ mà là từ những… mắt xích.
Đầu người được làm hoàn toàn bằng... xích
 

Những kiệt tác của Seo Young Deok chủ yếu là những bức tượng bán thân mô phỏng hình dạng cơ thể con người. Seo Young Deok muốn tạo ra cái gì đó độc đáo hơn hẳn những bức phù điêu bình thường, do đó anh đã dùng những đoạn xích giống như là một vật liệu được hàn nối lại với nhau một cách chặt chẽ tạo ra những đường nét uốn lượn trông rất đẹp mắt.

 

Deok cho biết, anh tìm thấy nguồn cảm hứng không chỉ từ những khu chợ đông đúc, ở tàu điện ngầm, hay ở trạm xe buýt… mà còn bắt nguồn từ những bức tượng hay những bức tranh về Phật giáo. Từ đó anh đã truyền cảm hứng vào những tác phẩm của mình và tạo ra những kiệt tác nghệ thuật đẹp mắt.

 

Seo Young Deok cho biết: “Tôi yêu nét đẹp Á Đông, vì vậy những tác phẩm của tôi dường như mang những đặc thù của Á Đông”

 

Tất cả những tác phẩm gần đây nhất của Seo Young Deok đều mô tả những tư thế khổ ải của con người, và đều rất ấn tượng. Tuy nhiên, trong đó ấn tượng nhất vẫn là mô hình chiếc đầu người cao hơn 2 mét có tên Nirvana. Chiếc đầu được tạo nên từ một đoạn xích xe đạp dài hơn 1.6 km, và ước tính có giá lên đến 40.000 USD.

 

Để hoàn thành được bức tượng mô hình đầu người này, Seo Young Deok đã phải mất hơn 1 năm miệt mài hàn nối từng mắt xích lại với nhau để tạo ra kiệt tác sinh động này. Trong bộ sưu tập mới đây của anh gồm có 1 bức bán thân người được hoàn thành cách đây 1 tháng, và một bức toàn thân mà anh đã phải mất 4 tháng mới hoàn thành được tác phẩm.
 
Cùng xem một số kiệt tác của Seo Young Deok qua video và chùm ảnh:














Xem video:


Lê Kiên
Theo OD

Trong ngôi nhà nhiệt đới gió mùa

Không cổ suý cho mê tín, song cũng phải nhìn nhận rằng, chẳng phải vô cớ mà mấy ông thầy địa lý ngày xưa có thể sống tốt bằng… khiếu nói với chút diễn ngôn có màu sắc phong thuỷ huyền bí. Giải trừ bớt những mù sương mê hoặc quanh trò chỉ trỏ kia, có thể thấy, có vẻ như từ lâu, ông bà ta đã rất quan tâm đến việc ở sao cho phải phép, hoà thuận với đất trời, không hỗn nghịch với sự vần xoay của thiên nhiên mùa màng.

Một không gian kiến trúc thuộc địa ở bến Bình Đông, quận 8, TP.HCM.

Ngôi nhà không dừng lại là chỗ chui ra chui vô (như một hang đá đối với bầy tinh tinh hoang dã) mà là nơi để an trú. Rồi từ an trú che nắng che mưa, người ta đi thêm một bước xa nữa, là tận hưởng. Nhưng tận hưởng đặt trong cái nghĩa lý của sự hài hoà với sinh thái, nương theo điều kiện sinh quyển mà sống. Con người thở trong hơi thở của ngôi nhà. Đặc điểm sinh thái, vì vậy mà ảnh hưởng đến nếp ăn nếp ở của con người.

Những người sinh ra ở vùng nông thôn ngày trước sẽ không lạ gì việc người nông dân dùng chính chất liệu tranh tre nứa lá có sẵn trong thiên nhiên để dựng nhà. Đất sét, đất ụ mối trộn nhào với rơm khô, dựng theo sườn tre mà làm nên những bức tường nhà kiên cố. Những bức tường đất này có tác dụng “điều hoà không khí” một cách tự nhiên. Ngày nay, lên vùng cao Tây Bắc, vẫn còn thấy rất nhiều nhà trình tường. Chuyện ưu tiên sinh thái trong chất liệu xây dựng hoá ra là một kinh nghiệm sống được cài đặt từ lâu trong tâm thức cộng đồng, từ “tâm tính ở” của những người dân bình thường, trong tay không có một lý thuyết nào để múa máy.

Kho kinh nghiệm dân gian đó, bên cạnh sự bung xung khó tránh khỏi, đã thiết lập nên những giá trị bền vững mà những nhà lý thuyết kiến trúc hiện đại khi tìm về giải mã, đã không khỏi ngỡ ngàng. Và chìa khoá duy nhất, cốt yếu của sự việc trên, là: ông bà mình đã xác lập triết lý bất thành văn về không gian ở, hình thành nếp ở trên cơ sở “lắng nghe” được đặc điểm của vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa ẩm mà ngôi nhà bị chi phối. Họ thấu hiểu được quy luật thời tiết trong “thói quen” mưa nắng vần xoay và đúc kết được sự lành, độc của từng cơn gió, sự tương tác của các yếu tố tự nhiên trong sinh quyển tạo nên sự khô, hanh, nóng, lạnh hay ẩm ướt theo từng mùa để có những bố trí thích hợp. Chính lúc lắng nghe vạn vật là con người lắng nghe, trở về với chính bản thể của mình. Về điều này, chuyên gia kiến trúc sinh thái, TS Ken Yeang, tác giả cuốn Thiết kế với thiên nhiên (Nguyễn Huy Côn dịch, Trần Đỗ Quyên hiệu đính, NXB Tri Thức, 2011) đứng trên quan điểm kiến trúc hiện đại đã đúc kết rất gọn và sâu sắc: “Quá trình thiết kế là một hình thức chuẩn bị cho việc thống kê các tác động môi trường”.

Chính sự “chuẩn bị cho việc thống kê” đó, dù lập thuyết hay không, đã là một thái độ ứng xử với ngôi nhà, với môi trường.

Người Pháp khi đặt chân đến Đông Dương đã rất biết lắng nghe sinh thái trong việc xây dựng cơ sở hạ tầng, đặc biệt là các công trình kiến trúc công cộng và nhà ở. Họ hiểu rằng khó có thể bê nguyên xi mô hình các công trình châu Âu để áp đặt vào những xứ “nhiệt đới buồn” này, mà phải vay mượn, kết hợp, tiếp biến trong các giải pháp gắn liền với đặc điểm sinh thái bản địa. Cho nên việc nghiên cứu và chọn lựa sử dụng chất liệu đã được quan tâm. Khi tìm lai lịch, sự tham gia của cây cừ tràm vào lịch sử kết cấu, những nhà nghiên cứu truy ra một chi tiết “tiểu sử” thú vị: cây cừ tràm đã được người Pháp dùng để ép cọc xây móng Nhà hát TP.HCM từ cách đây 100 năm. Thiết kế những dãy cửa chớp lấy sáng và thông gió trong các công trình kiến trúc nhà ở và công cộng cũng là giải pháp phổ biến ở những công trình kiến trúc thuộc địa mà người Pháp để lại. Điều kiện khí hậu đã quy định thủ pháp kiến trúc, rồi từ đó, nó tạo ra những sắc thái riêng có về một diện mạo không gian sống. Nó không đơn thuần là câu chuyện lý tính, mà tác động đến cảm quan, giác quan. Có thể cảm nhận thấy điều này khi đọc những câu chữ ẩm đầy nhựa sống và nỗi buồn trong không gian văn chương Marguerite Duras khi bà mô tả hành trình của cô gái 17 tuổi dị chủng với cuộc tình tuyệt đẹp và đầy tuyệt vọng gắn với khung cảnh xứ thuộc địa Nam Kỳ, Việt Nam (tiểu thuyết Người tình). Rồi cũng có thể nhận ra cái khí hậu nhiệt đới gió mùa ẩm đó trong những thước phim dựa trên tiểu thuyết này, mô tả ngay cả những scene nồng nàn ái tình giữa chàng trai gốc Hoa và cô gái gốc Pháp trong một ngôi nhà có thứ ánh sáng đặc thù của hình thái kiến trúc thuộc địa ở khu Chợ Lớn, Sài Gòn mà đạo diễn Jean-Jacques Annaud thể hiện rất tài tình; đến cái đưa mắt nhìn sông nước, cửa nhà vừa xa xôi vừa thân thiện của minh tinh Jane March nói lên thứ ẩn ngữ của một sự dịch trôi, xô dạt thân phận ở chốn quê xứ đầy những giới tuyến buồn, theo cách nói của triết gia Claude Lévi-Strauss.

Ngôi nhà đã cùng con người đi từ những mô hình hài hoà với thiên nhiên sang những thành tựu ngạo nghễ của văn minh – công năng. Từ sự thoáng đãng nhẹ nhàng của sinh thái sang phô bày sức mạnh trương nở, va đập của các yếu tố nhân tạo. Trong hành trình mà chúng ta vẫn gọi là đô thị hoá ồ ạt và đầy huyễn hoặc đó, chiều tiến hóa nơi ngôi nhà vô hình trung lại bị đảo nghịch: ngôi nhà không còn thở với con người mà trở thành nơi dung chứa, nương náu của những tiện nghi, ngôi nhà cắt đứt sự thân thiện với bối cảnh môi trường chung quanh với các thiết bị mang lại cảm giác dễ chịu cho bên trong, bất chấp thán khí thải ra cho bên ngoài, ngôi nhà trở thành nơi nương náu tạm bợ thay vì an trú và tận hưởng… Mãi chạy theo những hào nhoáng lai căng hay tệ nhũng nhiễu lạm quyền trong quy hoạch, yếu tố về đặc thù nhiệt đới gió mùa một thời đã không được các kiến trúc sư, nhà quy hoạch mảy may để tâm. Và chính sự trở mặt bất chấp môi sinh trong cách ăn ở đã tác động tiêu cực trở lại với sinh thái. Chính trong lúc này, chúng ta chứng kiến sự bất định của thời tiết mưa nắng, của chế độ gió mùa, sự bất trắc nơi những con sông, mực nước biển đến sự thất thường của cây cỏ quanh nhà.

Chưa bao giờ câu hỏi “chuẩn bị cho việc thống kê các tác động môi trường” lại day dứt như lúc này đối với những nhà thiết kế kiến trúc. Những công trình từ mây tre mái lá thân thiện, mang trong nó biểu tượng, hồn vía văn hoá, có tác dụng tiết kiệm năng lượng năm xưa nơi thôn quê xuất hiện trong thành phố nay được các kiến trúc sư có ý thức sinh thái “nhắc lại” ở một cấp độ khác. Những không gian vườn tược được chăm chút nhiều hơn trong mỗi ngôi nhà. Tính tương thông giữa bên trong với bên ngoài, nguyên tắc khí động học được tính toán nhiều trong những giải pháp kiến trúc. Những cách thế xử lý hiện đại ứng phó với sự “cực đoan” của mưa gió thời tiết, lại vừa đảm bảo tính công năng, thẩm mỹ, văn hoá có tính bản sắc chưa bao giờ được chú trọng hơn lúc này.

Trở lại với tinh thần nhiệt đới gió mùa ẩm, hành trình tưởng chừng tự nguyện được phát động bởi những trào lưu môi sinh, nhưng không, nó xuất phát từ nhu cầu nội sinh, tìm đến một hoà khí sống mà từ lâu sự cuồng tín thực dụng đã can thiệp, gây nhiễu. Đó là cuộc hành trình xác định lại giá trị sống còn của chính mình trong một viễn cảnh nhiệt đới gió mùa ẩm được cộng thêm bởi quá nhiều những yếu tố bất định đe doạ sẽ đến từ tương lai.

Bài và ảnh: Nguyễn Nguyên Thảo

nguồn: http://sgtt.vn/Kien-truc-doi-song/Chi-tiet/158108/Trong-ngoi-nha-nhiet-doi-gio-mua.html

Một góc quý của kiến trúc Sài Gòn

Nói theo nhà nghiên cứu Huỳnh Ngọc Trảng, Sài Gòn – TP.HCM là thành phố ven sông nhưng không sống bằng phù sa của con sông mang tên Sài Gòn đó. Sức sống của một thành phố trẻ năng động như Sài Gòn không phải là cố khẳng định mình bằng những khác biệt về bản sắc. Sức sống của thành phố là luôn vận động phát triển bằng tính đa dạng và quyết liệt lập nghiệp của các thế hệ lưu dân, bằng khả năng tiếp nhận và chuyển hoá tốt nhiều luồng văn hoá khác biệt.

Trung tâm văn hoá Pháp

Ở góc độ kiến trúc cũng không ngoại lệ. Di sản kiến trúc phong cách Việt dễ tìm ở vùng Bà Chiểu, Gò Vấp, Hóc Môn. Kiến trúc phong cách cổ điển phương Tây nổi bật ở vùng quận 3, quận 1. Phong cách Trung Hoa đậm màu ở miệt Chợ Lớn, quận 5. Tuy nhiên, có một dòng kiến trúc phát triển mạnh mẽ nhất của Sài Gòn, về số lượng lẫn quy mô, chất lượng lại ít được đề cập tới với thái độ tương xứng, đó là dòng kiến trúc Sài Gòn thời chiến tranh chống Mỹ (nói tắt là thời Mỹ, từ sau 1954 – 1975, giống như từ thời Pháp thường dùng để chỉ giai đoạn trước 1954).

Hiện nay nhiều công trình thời đó, với chất lượng kiến trúc cao ngang tầm quỹ văn hoá kiến trúc thành phố, đang được sử dụng. Do chưa tổng kết, đánh giá, xếp hạng chính thức, các công trình này đang không có cơ chế để tự vệ trước sự xâm hại giá trị kiến trúc, biến dạng, hoặc biến mất trong sự xô bồ của các cơn sốt khai thác địa ốc vội vã. Có người sẽ hỏi, ví dụ công trình dòng nào mà đặt vấn đề như thế. Hẳn nhiều người sẽ ngạc nhiên nếu nói đó là những công trình cùng hệ với những dinh Thống Nhất hoặc thư viện Khoa học tổng hợp trên đường Lý Tự Trọng. Lý do ra đời của dòng kiến trúc này cũng là thuận lợi tạo nên giá trị kiến trúc vượt trội đáng trân trọng và gìn giữ cho cộng đồng đô thị. Một là, chính quyền Sài Gòn cũ, bắt đầu từ Ngô Đình Diệm tập trung sức xây dựng bộ mặt tạo đối trọng phá bỏ tổng tuyển cử. Hai là, sự ủng hộ chính trị và ý định thay thế ảnh hưởng văn hoá lâu đời của người Pháp, người Mỹ đã dồn góp nhiều ưu thế kỹ thuật lẫn tài chính mạnh mẽ vì mục đích trên. Ba là, một cấu trúc doanh nghiệp dịch vụ xây dựng hiệu quả kiểu Mỹ được hình thành và phát triển, dù sức sống của nền kinh tế chủ yếu dựa vào viện trợ chiến tranh, phục vụ chiến tranh.

Chung cư góc Hai Bà Trưng – Lý Tự Trọng

Và quan trọng là điều thứ tư, đó là một lực lượng kiến trúc sư được đào tạo chính quy từ Pháp và quy trình của trường Beaux Arts-Paris, với trang bị trực tiếp là ảnh hưởng của nền kiến trúc hiện đại đang phát triển lúc đó của các bậc thầy như KTS Corbusier. Gọi là dòng kiến trúc thời Mỹ ở Sài Gòn vì nó rất đa dạng, đủ để gọi là một dòng kiến trúc. Những công trình đẹp mà một người dân bình thường ở TP.HCM cũng có thể kể tên như dinh Thống Nhất, thư viện Khoa học tổng hợp, Nhà văn hoá Thanh niên (4 Phạm Ngọc Thạch). Công sở có thể kể, viện Quy hoạch thành phố (đường Nguyễn Đình Chiểu), sở Ngoại vụ (đường Alexandre de Rhodes), trụ sở Hội đồng Anh (đường Lê Duẩn), trụ sở hãng xăng dầu Esso cũ (góc Lê Duẩn – Hai Bà Trưng, mới vừa đập phá tháo dỡ xong, dù công trình này là công trình hiếm hoi được giới thiệu trên tạp chí kiến trúc quốc tế thời đó). Trụ sở ngân hàng như Việt Nam thương tín cũ (đường Hàm Nghi), ngân hàng Nông nghiệp cũ (góc Trần Hưng Đạo – Nguyễn Biểu). Thương xá thì có Passage Eden (đã tháo dỡ), thương xá Tax (đã cải tạo), cụm khách sạn thương xá Rex (có cải tạo, đang sử dụng). Khách sạn như, Palace (Nguyễn Huệ), Embassy (Nguyễn Trung Trực), Liberty (Nguyễn Đình Chiểu, đã tháo dỡ), Arc en Ciel (Q.5). Trường học, viện nghiên cứu thì có thể kể đại học Y dược (Q.5), viện Vệ sinh dịch tễ thành phố (Chánh Hưng, Q.6), trung tâm Văn hoá Pháp (Thái Văn Lung). Chung cư có thể kể các apartment góc Hai Bà Trưng – Lý Tự Trọng, góc Pasteur – Nguyễn Du, có cả mini cinema bên trong như ở góc Nguyễn Trãi – Tôn Thất Tùng. Ngoài ra, còn các chung cư hiện vẫn giữ nguyên bản như cụm chung cư góc Hồ Xuân Hương – Bà Huyện Thanh Quan (Fosco hiện nay). Riêng một quỹ kiến trúc rất phong phú là các cư xá ngân hàng ngày trước (ở quận 4, Xô Viết Nghệ Tĩnh – Thanh Đa), biệt thự tư nhân khắp Sài Gòn, đặc biệt dày đặc ở làng đại học Thủ Đức...

Đặc điểm không thể nhầm lẫn của dòng kiến trúc này là tạo hình tự do, kiến trúc bêtông cốt thép mái bằng hoặc nghiêng rất nhẹ, góc nghiêng kỹ thuật của vật liệu lợp mới – ngoài ngói (tôn, fibro ciment). Bao che nổi bật là giải pháp tường hoa (mur rideaux – curtain wall) rất nhiệt đới. Ngoài tường sơn vôi, đá rửa (granito) và đá mài (granitine) là vật liệu bề mặt chủ đạo, bền và diễn đạt được nhiều cảm xúc linh hoạt. Những mảng đá rửa nhiều màu đều như đá nguyên khối, không gợn chút mờ mốc của ximăng. Những mảng đá mài bóng trong, từng hạt đá trắng ửng lên như hạt nếp chín tới. Tuyệt kỹ đá mài, đá rửa của thời hoàng kim dòng kiến trúc này có lẽ đến giờ đã thất truyền? Vậy mà rất nhiều những mảng đá rửa tuyệt kỹ đó đã bị phũ phàng lăn sơn nước rẻ tiền lên mặt.Vào thập niên 70, gạch nhuyễn mosaic ốp tường ngoài và trong nhà, cả lát nền. Cửa kính khung thép và khung thép bảo vệ trang trí hoa văn cũng là một đặc điểm không thể thiếu của dòng kiến trúc này. Riêng hoa văn khung sắt trang trí cửa đi, cửa sổ hẳn đủ làm nhiều bài luận văn thú vị. Nói về quỹ kiến trúc, tôi không thể không nhắc tới một ý rất thú vị của KTS Hoàng Đạo Kính. Các thành phố trẻ thì làm gì có kiến trúc cổ, chỉ cũ thôi. Với kiến trúc, không phải cái cũ nào cũng dễ dàng bỏ đi. Nó là quá khứ, nó là trí nhớ. Người không còn trí nhớ, không còn là người. Hãy hình dung một thành phố mất trí nhớ!

bài: KTS Nguyễn văn Tất
ảNH: minh@K

nguồn: http://sgtt.vn/Van-hoa/157884/Mot-goc-quy-cua-kien-truc-Sai-Gon.html

Phong thuỷ trên mạng, đọc chơi cho biết!

Lên mạng hiện nay, ai chú tâm một chút là có thể thấy ngay vô vàn các website chuyên về phong thuỷ, hoặc website có mục phong thuỷ. Muốn xem hướng nhà chỉ cần một cái click chuột, làm ăn trục trặc hay gia đạo bất yên đều được quy chụp về nguyên nhân do phong thuỷ xấu!

Và dĩ nhiên sau những bài vở có tên gọi hoành tráng thì các website đó đều thấy “đường dẫn” đến những địa chỉ kinh doanh vật phẩm phong thuỷ với nhiều đảm bảo nguồn gốc từ những chốn xa xôi kỳ bí.

Màu đỏ đang rất được ưa chuộng trong nội thất châu Á

Những lần giảng dạy về phong thuỷ cho sinh viên và doanh nhân, khi ra bài tập thực hành, tôi luôn ngạc nhiên khi thấy đa phần bài vở làm giống hệt nhau, nhất là những bài nào yêu cầu bố trí nhà cửa, đánh giá về khu đất, hay tìm hiểu lịch sử phong thuỷ. Hoá ra là học viên đều lên mạng “copy” và “paste” lại cho nên cũng chỉ có chừng đó tư liệu. Nhìn rối mắt mà hoá ra là cái sự rối nhạt, rối của những điều giống nhau một cách vô thức. Các website thường bê nguyên xi các bài viết về phong thuỷ kiến trúc trên tạp chí chuyên ngành và thiếu sự kiểm soát thông tin tốt từ nhà chuyên môn.

Một kiểu khác là họ dịch lại từ các website nước ngoài theo kiểu tử vi vui, nằm quay giường hướng nào thì tốt, dùng màu gì cho tình duyên mặn nồng… Chính vì không có tác giả cụ thể, hoặc tác giả bị “xào nấu” lại, nên tư liệu phong thuỷ trên mạng trở nên bát nháo, thật giả lẫn lộn và thiếu chính thống hơn tư liệu phong thuỷ in thành sách bởi thiếu kiểm duyệt chuyên môn và hầu như ai cũng có thể tung lên, bình luận, chỉnh sửa theo ý mình. Một câu “cửa miệng” của tất cả các website về phong thuỷ thường là “Diễn đàn phong thuỷ, lý số này hoàn toàn không chịu trách nhiệm, trực tiếp hoặc gián tiếp, về nội dung cũng như hình thức của những tin tức, bài vở, hình ảnh, tranh vẽ, lời giới thiệu, links... do thành viên đăng trên diễn đàn”. Thế là huề, cô đơn trên mạng hoặc bị “đánh hội đồng” khi lỡ hỏi câu gì làm phật ý các cư dân uyên thâm dịch lý là điều xảy ra như cơm bữa.

Tôi tạm phân chia ba dạng tư liệu phong thuỷ chính, cũng có thể xem như các “trường phái” thông tin phong thuỷ trên mạng mà tôi hay tham khảo, tạm gọi là ba kiểu theo Thiên – Địa – Nhân.

Bìa tạp chí KT & ĐS số 70, phát hành từ 5.3.2012, đang có trên các sạp báo.

Dạng theo Thiên chủ yếu là các thông tin liên quan đến huyền không phi tinh, tính toán sao cát sao hung, xem thiên văn, đổi lịch âm dương, ngày giờ tốt xấu.

Dạng theo Địa chủ yếu là thông tin liên quan đến giải pháp hình thế đất đai, kinh nghiệm về chọn đất theo quan niệm địa lý cổ truyền, kiêng kỵ nhà ngã ba, con đường phản cung, đặt vật trấn trạch…

Dạng theo Nhân, lấy con người làm trung tâm, đi cùng những thông tin về xem tuổi dựng vợ gả chồng, đặt tên con, xem màu sắc hợp mạng, xem số điện thoại, số xe, số nhà…

Dĩ nhiên dù là Thiên – Địa – Nhân gì thì cũng hoà trộn chung với nhau trong mối quan hệ con người với nhà cửa, hôn nhân, sự nghiệp… và dựa nhiều vào các sách vở tư liệu từ xưa truyền lại như dịch học, tử vi, trạch cát.

Với tư cách gia chủ lẫn người thường nghiên cứu tư liệu, tôi cho rằng chỉ nên xem đó là “tài liệu tham khảo, tin hay không tuỳ bạn”. Còn khi làm nhà cửa cụ thể thì cần tin tưởng nhà chuyên môn (kiến trúc sư, kỹ sư) có kinh nghiệm và công tâm. Nếu qua sách vở hay thông tin trên mạng mà biết mình tuổi gì, hợp với phương hướng, màu sắc, chất liệu gì thì cứ nêu ra cho nhà chuyên môn xem như “nhiệm vụ thiết kế”. Nhưng cần rõ ràng ngay từ đầu, đừng để họ làm xong rồi mới tự mình mày mò tham khảo, chỉnh sửa rối loạn thì rất mệt mỏi.

Còn với tư cách nhà chuyên môn ( tư vấn – thiết kế – xây dựng) thì tôi cho rằng: giới chuyên môn cần biết khéo chọn lọc thông tin về phong thuỷ trên mạng. Những thông tin nào phù hợp với nguyên tắc thiết kế, với khoa học, khí hậu, văn hoá Việt Nam, thì áp dụng tuỳ trường hợp cụ thể. Cá nhân tôi thường vào mạng để đọc các tư liệu theo hình thức tra cứu. Còn dùng thế nào thì tuỳ khả năng và điều kiện cụ thể. Ví dụ, tôi tra các bảng về đổi ngày giờ theo lịch âm dương, các bảng tính mệnh tính hướng tính quẻ theo dịch học… đọc trên mạng rất tiện lợi. Nhưng nếu tôi tìm chủ đề đại loại như kiểu “tuổi Giáp Thìn đầu năm xuất hành hướng nào, xoay bếp hướng nào cho đẻ con trai?” hoặc “Vợ chồng em tuổi Canh Thân năm nay tính xoay đầu giường ngủ sang hướng Nam có nên không ?” thì rất dễ bị loạn! Vì để giải quyết cụ thể vấn đề nào đó về phong thuỷ cần phải có một quá trình tư duy phân tích, tổng hợp, so sánh, chọn lựa, tra cứu… mà kiến thức nền tảng phải vững, phương pháp và kết quả phải có sự kết hợp nhiều yếu tố. Nếu không là người chuyên tâm vào các vấn đề thuộc về văn hoá, triết học và có hiểu biết về kiến trúc, lịch sử… thì chỉ nên xem tư liệu phong thuỷ là tài liệu tham khảo, đọc chơi cho… biết mà thôi!

Một thiết kế mới cho sofa hiện đại dựa trên hình dáng những viên sỏi, mang đến cảm giác yên bình và tự nhiên.

Hầu như ngày nào trong quá trình làm dịch vụ tư vấn thiết kế xây dựng cho khách hàng tôi cũng phải nghe – gặp – va chạm – giải quyết mấy chuyện liên quan đến phong thuỷ. Từ quyết định chỗ đặt bếp, đến kích thước Lỗ Ban, từ gia chủ mới sáng nghe thầy này bảo năm nay xây nhà là kỵ, đến chiều đã thỉnh thầy khác về cúng để ráng khởi công cho được trọn năm Rồng! Qua các thông tin trên mạng, gặp trên điện thoại, email hay gặp trực tiếp, tôi đều phải chịu những yêu cầu lúc giống mệnh lệnh, khi như van nài, mà tựu trung chỉ nhằm một mục đích: làm nhà theo chỉ định về phong thuỷ! Nhưng nếu ngồi nói chuyện kỹ hơn để hỏi phong thuỷ thực chất là thế nào, tại sao lại kiêng cữ chỗ này chỗ kia một cách phi lý vậy thì đa số các gia chủ đều phân vân và phán câu kết xanh rờn: “Thôi, đi coi thầy đã dặn vậy rồi, anh ráng giúp nha!”

Tôi hay phản biện lại các gia chủ đòi hỏi “đến xem giùm nhà cửa sao dạo này làm ăn khó khăn quá” bằng câu hỏi: ủa, phong thuỷ có sức mạnh vô biên vậy sao, nếu thế thì toàn dân Việt ta nhờ phong thuỷ giúp đã phải giàu có, ấm no, hạnh phúc, phát triển tột bực rồi chứ! Thực tế thì những gia chủ đủ hiểu biết và có cung cách sống vừa phải đều hiểu việc làm nhà theo phong thuỷ chủ yếu là để hướng đến chữ An trong đời sống và tâm linh, chứ đâu phải để mưu đồ cơ nghiệp lớn lao chỉ bằng ba cái hồ cá kiểng hay xoay bếp xoành xạch! Kinh nghiệm phong thuỷ hình thành từ quá trình xây cất và sử dụng, rồi truyền khẩu từ đời này qua đời khác như một dạng kinh nghiệm sống. Mà đã là truyền khẩu thì chắc chắn có tam sao thất bản, thậm chí là chế biến lại cho hợp cảnh hợp với mong muốn của cá nhân nào đó. Kiến trúc sư mà nghe theo mấy “đơn thuốc” kiểu truyền miệng đó thì quả là gian nan lắm vậy.

Cần lưu ý rằng cung cách chọn đất – cất nhà của cư dân Việt xưa luôn đề cao tính linh hoạt và thái độ ứng xử mềm dẻo với môi trường xung quanh. Thay vì tìm cách trấn áp thiên nhiên, nếp nhà truyền thống luôn khai thác tốt lợi điểm và khắc phục các hạn chế của thiên nhiên với biện pháp đơn giản, chi phí tiết kiệm, khẳng định văn hoá ở đặc sắc và rất hợp lý, thậm chí các quan niệm về nhà phải đón được gió lành và thông thoáng tự nhiên, che chắn mưa tạt nắng chói, tổ chức cây xanh và mặt nước, tạo vùng chuyển tiếp trong – ngoài... hiện nay đang là tiêu chuẩn quan trọng của kiến trúc thích ứng khí hậu, kiến trúc xanh, kiến trúc bền vững! Vậy mà đa số chủ đầu tư hiện giờ vẫn chỉ xem phong thuỷ như một cách thức xem bói, kiểu như bói tình duyên, sự nghiệp, gia đạo! Người ta đã nhầm lẫn và đánh đồng phong thuỷ với những yếu tố kỳ bí nhuốm màu mê tín dị đoan, làm phai nhạt đi bản chất của cách thức tổ chức không gian ở, phụ thuộc vào các vật phẩm được khoác ý nghĩa trừ tà trấn trạch, lấy ước muốn thăng quan tiến chức phú quý tột bực của cá nhân làm đích ngắm cho mọi sắp xếp, bài trí nhà cửa.

Nhiều anh em làm nghề gặp nhằm gia chủ quá mê phong thuỷ chỉ biết tắc lưỡi: thôi thì xem như họ có bệnh thì vái tứ phương vậy! Có người tổng kết, chẳng biết cách nào để chiều theo ý chủ nhà “mê” phong thuỷ!

Nhưng nếu “bệnh” mê phong thuỷ xuất phát từ trong tâm lý, lại là tâm lý đám đông thì có lẽ thuốc chữa không nằm trong tay giới chuyên môn nữa rồi. Đây là vấn đề thuộc về phạm trù xã hội mà có lẽ giới bị ảnh hưởng trực tiếp nhất, rối ren nhất mà cũng nhiều chuyện dở khóc dở cười nhất chính là giới kiến trúc – xây dựng.

Bài: KTS HUÂN TÚ
ảnh: zhivago

nguồn: http://sgtt.vn/Kien-truc-doi-song/Chi-tiet/161539/Phong-thuy-tren-mang-doc-choi-cho-biet.html