Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

111108- Khám phá thế giới qua đường... dây phơi

Phơi quần áo là một trong số các công việc mà cả thế giới “cùng nhau làm” mỗi ngày. Ở mỗi quốc gia đều có những công đoạn đặc trưng mà qua đó, chúng ta có thể biết thêm khá nhiều điều về văn hóa của họ. Cùng chúng tớ "zoom" vào những bức ảnh đời thường và đi vòng quanh thế giới xem sao

Chỉ cần nhìn qua bức ảnh với các loại quần áo nhiều màu sắc treo sát tấm vách gỗ, ta có thể hình dung được một góc đời thường trong cuộc sống ở Nepal.

Không khó để ta nhận ra nét cổ kính pha chút lãng mạn của nước Ý trong bức ảnh này. Phơi quần áo ngay trước cửa sổ có khi cũng là một cách hay: vừa có thể tưới cho những chậu hoa nhỏ, vừa tiết kiệm thời gian cho việc rút quần áo khi chỉ cần với tay ra là lấy được.

Các ô cửa treo đầy quần áo, thấp thoáng phía xa là bóng của những chiếc giường tầng, hình ảnh quen thuộc này được chụp tại một khu ký túc xá ở Việt Nam. Có bạn nào nhận ra phòng của mình không?

Những chiếc kẹp đầy màu sắc giữ quần áo phơi trên sân thượng là hình ảnh rất quen thuộc ở châu Âu. Bức ảnh này được ghi lại tại Montenegro.

Một ngôi nhà nhỏ xinh thường thấy tại Hy Lạp. Với không gian chật hẹp như thế này, việc tận dụng tối đa mọi khoảng không gian dù nhỏ nhất là điều bắt buộc

Chiếc dây phơi tự tạo bên lối đi tại một thành phố ở đất nước Jordan, xa xa là hình ảnh những ngôi nhà cổ "liêu xiêu" được xây trên ngọn đồi

Hình ảnh quen thuộc tại một khu ổ chuột ở Campuchia. Tại Việt Nam cũng từng tồn tại những khu vực như thế này, nhưng sau đó đã dần được xóa bỏ theo kế hoạch làm xanh - sạch thành phố và tái định cư cho người dân

Không rõ đây có phải là cách phơi quần áo thường được các bà, các mẹ ở Croatia dùng hay không, nhưng chắc chắn là những cột ăng ten này khó lòng mà hoạt động tốt được dưới điều kiện như trên.

Đảo quốc Singapore vốn được coi là nơi đất chật người đông, vì vậy mà các chung cư cao tầng “mọc lên như nấm”, với đủ mức giá phù hợp cho tất cả mọi người. Với một khu trung cư bình dân thì diện tích phòng sẽ có phần hạn chế, việc phơi quần áo đòi hỏi chủ nhà phải biết tận dụng các diện tích trống một cách hiệu quả. Để giải quyết cho vấn đề này, người dân khu chung cư trên đã sử dụng khoảng không bên ngoài cửa sổ để phơi quần áo, vừa tiện dụng, vừa mau khô nhờ gió tự nhiên.

nguồn: http://kenh14.vn/c114/2011110711013617/kham-pha-the-gioi-qua-duong-day-phoi.chn

vài hình ảnh dây phơi trên Sapa- ảnh tylevang -2011

 

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

111107- Tóc giấy

Hai nghệ sỹ Amy FlurryNikki Salk là chủ nhân của những tác phẩm rất đẹp và độc đáo làm bằng giấy này. Cùng đến từ Georgia, Mỹ, cùng có niềm đam mê với giấy, Nikki và Amy đã nổi tiếng với những tác phẩm độc đáo của mình. Dự án mà hai người theo đuổi nhiều năm nay có tên gọi là: "Paper Cut Project" (Tạm dịch: Dự án cắt giấy). Từ những mảnh giấy đơn điệu, hai nghệ sỹ tài năng này đã biến chúng thành những "kiệt tác" vô cùng đẹp đấy các bạn ạ.




Những mái tóc làm bằng giấy nhìn qua tưởng như đơn giản, nhưng để làm ra nó, hai nữ nghệ sỹ đã mất rất nhiều thời gian. Bởi không chỉ là cắt giấy mà còn phải cắt sao cho những mái tóc trông thật "mềm mại" y như tóc thật. Một công việc rất kỳ công đúng không nào?

Những thiết kế này nằm trong dự án có tên "Paper Cut Project".














Những tác phẩm này không những độc đáo...



Mà còn rất nghệ thuật.



_ST_

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

111104- Xin phép xây dựng sẽ khó hơn?

Nhiều ý kiến e ngại dự thảo nghị định cấp phép xây dựng của Bộ Xây dựng làm tăng thủ tục hành chính so với quy định hiện hành.

“Tôi có cảm nhận với nội dung của dự thảo, thủ tục cấp phép xây dựng (CPXD) sẽ phức tạp, khó khăn hơn, đặc biệt với nhà ở riêng lẻ” - ông Nguyễn Thanh Toàn, Phó Giám đốc Sở Quy hoạch và Kiến trúc TP.HCM, nhận xét trong hội thảo góp ý dự thảo nghị định CPXD, ngày 3-11 tại TP.HCM.

“Chắc chủ đầu tư rút hết”

Theo ông Toàn, một quy định sẽ gây khó khăn cho người dân là CPXD phải căn cứ vào quy hoạch chi tiết xây dựng được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt. Nếu khu vực chưa có quy hoạch chi tiết, quy chế quản lý kiến trúc đô thị thì phải có ý kiến chấp thuận của Bộ Xây dựng (đối với công trình cấp đặc biệt, cấp 1) hoặc UBND cấp tỉnh (các công trình còn lại).

Ông Toàn dẫn chứng: Theo Nghị định 08/2005, quy hoạch chi tiết gồm quy hoạch 1/2.000 lẫn quy hoạch 1/500. Đến Nghị định 37 và Nghị định 38/2010, chỉ có quy hoạch 1/500 mới gọi là quy hoạch chi tiết, còn quy hoạch 1/2.000 gọi là quy hoạch phân khu. Hiện chỉ có một nửa diện tích TP được phủ kín quy hoạch 1/2.000. Còn quy hoạch 1/500 lâu nay do chủ đầu tư lập cho dự án, số quy hoạch do địa phương lập chỉ đếm trên đầu ngón tay. Quy chế quản lý kiến trúc đô thị càng không có, cơ quan chức năng mới chỉ tham mưu đề xuất TP thí điểm ở ba tuyến đường lớn. “Nếu bắt buộc phải có quy hoạch 1/500 mới được CPXD thì thủ tục sẽ rất khó khăn” - ông Toàn bày tỏ.

 

Với nội dung của dự thảo, người dân xây nhà riêng lẻ sẽ gặp khó khăn hơn khi xin phép? Ảnh: HTD

Từ đó ông Toàn kiến nghị với nhà ở riêng lẻ vẫn áp dụng cách thức lâu nay, tức căn cứ vào quy hoạch 1/2.000 và quy chế quản lý kiến trúc nhà liên kế trong khu đô thị hiện hữu do TP ban hành (Quyết định 135/2007). Còn với dự án, nếu khu vực chưa có quy hoạch chi tiết thì dựa vào giấy phép quy hoạch như Luật Quy hoạch đô thị quy định.

Đồng quan điểm, Phó Giám đốc Sở Xây dựng TP Quách Hồng Tuyến cho hay: TP đang rất cố gắng để cải cách thủ tục hành chính nhưng người dân còn chưa hài lòng, nếu áp dụng theo dự thảo thì không biết sẽ bị kêu ca ra sao. “Địa phương quản lý quy hoạch, vậy có cần phải chuyển cho Bộ Xây dựng nữa hay không? Nếu lấy ý kiến của Bộ thì về nội dung gì? Tôi đề nghị nên bỏ quy định này” - ông Tuyến nói.

Đại diện Sở Xây dựng tỉnh Trà Vinh cho rằng để các đô thị trên cả nước được phủ kín quy hoạch chi tiết 1/500 làm cơ sở CPXD thì chắc “phải chờ hơn 10 năm nữa, kinh phí rất nhiều”. Đại diện Sở Xây dựng tỉnh Khánh Hòa còn lo ngại các chủ đầu tư khi nghe phải chuyển hồ sơ xin ý kiến các nơi chắc sẽ rút lui hết.

Về các ý kiến trên, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Bùi Phạm Khánh cho hay: Quan điểm của Bộ khi đặt ra yêu cầu này là nhằm thúc đẩy các địa phương đẩy nhanh tiến độ lập quy hoạch. “Qua trình bày của các địa phương, tôi cũng thấy có những khó khăn, Bộ sẽ ghi nhận để nghiên cứu thêm” - ông Khánh cho hay.

Quản lý luôn chất lượng: Phiền dân, khó “quan”

Dự thảo nghị định cũng yêu cầu phải quản lý chất lượng công trình ngay từ khâu cấp phép. Cụ thể, trong hồ sơ xin phép xây dựng phải có thêm bản vẽ kết cấu chịu lực chính. Các bản vẽ thiết kế trong hồ sơ phải do tổ chức tư vấn đủ điều kiện năng lực thực hiện và được chủ đầu tư phê duyệt. “CPXD là nhằm để quản lý quy hoạch, nếu đưa quản lý chất lượng vào thì không thể làm xuể. Chưa kể trình độ chuyên môn của cán bộ thụ lý phần nhiều còn thua các đơn vị tư vấn có nghề, vậy họ sẽ kiểm gì với những hồ sơ này?” - ông Tuyến băn khoăn.

Đại diện Sở Xây dựng tỉnh Phú Yên cho hay nếu bắt buộc cơ quan cấp phép chịu trách nhiệm về chất lượng công trình thì chắc không ai dám cấp phép. Do đó, nên bỏ yêu cầu phải có bản vẽ kết cấu trong hồ sơ. Đại diện Phòng Quản lý đô thị quận Tân Bình góp ý thêm: “Với quy định hiện nay, trung bình một ngày quận cấp tới 20 giấy phép với năm cán bộ thụ lý. Còn thực hiện theo dự thảo này, người dân xin CPXD sẽ tốn kém hơn rất nhiều và cũng mất nhiều thời gian hơn”. Vị này dẫn chứng một bản vẽ xin phép xây dựng thông thường như hiện nay chỉ tốn khoảng 10.000 đồng/m2, trong khi bản vẽ kết cấu mất tới 100.000 đồng/m2, tức chi phí tăng gấp 10 lần.

Kết thúc hội thảo, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Bùi Phạm Khánh cho hay: Tổ soạn thảo sẽ ghi nhận các ý kiến đóng góp để hoàn chỉnh dự thảo lần nữa, gửi Sở Xây dựng các tỉnh, thành trước khi trình Chính phủ thông qua.

Không nên làm đại trà quy hoạch 1/500 mà chỉ chọn lọc thực hiện tại một số khu vực đặc biệt của TP. Còn lại nên trao quyền chủ động cho chủ đầu tư vì chưa chắc cơ quan quản lý nhà nước lập quy hoạch tốt bằng họ. Quy hoạch 1/500 do quản lý nhà nước lập rất dễ bị phá bỏ vì mang tính áp đặt, không khả thi, các chủ đầu tư cũng sẽ xin điều chỉnh.

Ông NGUYỄN THANH TOÀN,

Phó Giám đốc Sở Quy hoạch và Kiến trúc TP.HCM

CẨM TÚ

nguồn: http://phapluattp.vn/2011110311285478p0c1085/xin-phep-xay-dung-se-kho-hon.htm

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

‎111029- nhiều người sáng mắt sau vụ này...

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/45905/duong-sat-cao-toc-tq--nua-duong-dut-ganh--.html

111029- 'Ở Việt Nam thì đi bộ cũng tắc'

Vấn đề giao thông hiện tại ở Việt Nam là quản lý, ghi nhận (Registering), chứ không được điều hành (Management). Bảng STOP là dấu hiệu giao thông quan trọng nhất nhưng hầu như không được sử dụng.

Bộ trưởng Giao thông tuyên bố tướng ra trận rất cần sự toàn quyền để quyết định tiến hay lùi. Tôi thấy có niềm hy vọng để giải quyết vấn đề giao thông và giảm sự ô nhiễm môi trường từ giao thông cũng như tăng an toàn giao thông.

Nhưng khi Bộ trưởng tuyên bố cấm xe gắn máy để giải quyết vấn đề giao thông thì tôi lại lo nghĩ về nhiều điều. Mật độ ôtô và xe gắn máy ở Việt Nam, ngay cả ở những thành phố như Sài Gòn và Hà Nội, không phải là quá cao mà chỉ là nhiều hơn những thành phố khác.

Nhiều quốc gia trên thế giới có diện tích mặt bằng dành cho giao thông khoảng 21% (gấp 3 lần) ở Việt Nam là 7%, nhưng số lượng xe cơ giới của họ gấp 20-30 lần. Có nghĩa là diện tích cho mỗi đơn vị xe cơ giới ở Việt Nam cao hơn ở những quốc gia khác. Vấn đề nằm ở chỗ nếu xe gắn máy ở Việt Nam được người Nhật, người Đức, người Mỹ, hay người Singapore cầm lái cộng với phương pháp điều hành giao thông thông minh, logic thì có bị ùn tắc như hiện tại?

Ở ta đi bộ cũng kẹt chứ không phải cần đi xe. Như vậy thì cấm đi bộ? Điển hình là những lần hội hoa xuân, bắn pháo hoa, lễ hội lớn, các sân vận động bóng đá... Vì thế, có thể nhận ra căn nguyên nằm ở yếu kém trong tổ chức và con người.

Thực trạng giao thông hiện tại

Cảnh xe tải cán chết người đi xe gắn máy thường thấy trên báo chí hàng ngày là chuyện thường. Theo luật giao thông hiện tại mà không xảy ra điều này mới là chuyện lạ. Kính chiếu hậu có một góc mù khoảng 52 độ, người lái xe tải khó thấy người đi xe gắn máy ở dưới thấp. Khi người đi xe gắn máy ngã vào xe tải thì xe tải không thấy, và nếu thấy thì thắng cũng không kịp. Kính chiếu hậu không cho ta biết khoảng cách thực, không cho ta biết vận tốc thực. Nhưng ở Việt Nam chỉ nhìn kính chiếu hậu là đủ. Khi thi lấy bằng lấy xe thì người lái xe không cần quay đầu lại để nhìn. Chương trình đào tạo lái xe lạc hậu không theo kịp giao thông hiện đại về vận tốc và số lượng.

Quy định rẽ trái kiểu cổ điển mà Việt Nam đang áp dụng.
Quy định rẽ trái kiểu cổ điển mà Việt Nam đang áp dụng.

Quy luật vật lý là nếu xe ôtô chạy 80-100 km/h thì khi thắng gấp cần một đoạn đường là 45-70 m. Nếu là xe tải thì cần 120-150 m tùy theo tình trạng bánh xe và tình trạng khô ướt của con đường và hệ thống thắng. Những thông tin này không hề có trong chương trình đào tạo và nhiều hơn nữa.

Nhiều tai nạn liên hoàn xảy ra ở Việt Nam là vì nhiều tài xế xe cho rằng mình phản ứng nhanh, tay lái lụa? Nhưng họ không thể nào vượt qua được quy luật của vật lý học. Vì tài xế không biết và cũng không ai dạy họ. Về kỹ thuật không khó để đo khoảng cách an toàn và xử phạt bằng như vượt vận tốc. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Cứ mỗi năm lại có một tháng an toàn giao thông, ra quân kiểm soát, còn 11 tháng còn lại thì sao? Về kỹ thuật không khó để kiểm soát liên tục 365 ngày mà không cần ra quân.

Xe cứ vượt ra cướp đường, ai tông tới từ sau sẽ bị lỗi? Quy định kiểu này là quy định khuyến khích vượt ẩu, cướp đường. Điều này phải được sửa lại để tạo một phong cách giao thông an toàn và đúng luật.

Rẽ trái kiểu Mỹ.
Rẽ trái kiểu Mỹ.

Cướp đường, nhưng không gây tai nạn vẫn bị phạt nặng theo phương châm "Phòng bệnh hơn chữa bệnh". Đó là quy định giao thông trên thế giới. Những quy định được phép quẹo phải hay chạy thẳng khi đèn đỏ không được định nghĩa rõ ràng. Trên thế giới, được phép quẹo phải khi đèn đỏ chỉ được sử dụng khi 100% không gây nguy hiểm cho người đang có đèn xanh ưu tiên. Chỉ sử dụng cho những đoạn đường ít giao thông, nếu có xảy ra tai nạn thì người đi đèn đỏ lỗi 100%.

Đây là luật giao thông trên thế giới, nhưng ở Việt Nam thì được phép chạy là cứ chạy, không an toàn cho người có đèn xanh, và giảm lưu lượng xe trong một đơn vị thời gian. Tưởng là giảm thiểu ùn tắc nhưng lại là "gậy ông đập lưng ông".

Đi đâu cũng thấy những phân luồng sai, quy định phản logic, đèn quẹo trái thì được gắn ở bên phải ở những con đường thật rộng, cứ lo tìm nhìn đèn giao thông là có thể gây tai nạn (như ở đường Điện Biên Phủ, Cộng Hòa...).

Muốn tạo một thói quen chạy xe an toàn, trật tự thì phải có những quy định logic. Ở Việt Nam hiện tại ai mà chạy đúng luật thì chỉ đứng một chỗ thôi. Ai liều thì được.

Giải pháp cho các vấn đề trên

Giải quyết vấn đề giao thông ở Việt Nam không phải là khó, chỉ cần một chiến lược tổng thể, những ý tưởng thông minh: bảo hiểm, quy định giao thông thông minh, logic và giáo dục giao thông đúng tâm lý và theo kịp điều kiện giao thông nhiều với vận tốc nhanh.

Tôi đã làm việc với Sở Giao Thông Công Chánh TP HCM, một số ý tưởng đã được thực hiện như cầu Sài Gòn, hướng đi đường Nguyễn Văn Trỗi nhưng chỉ là sự chắp vá. Cầu Thủ Thiêm (Sài Gòn) sau 5-6 lần sửa đổi hướng đi, nhưng đến nay vẫn chưa an toàn. Từ trong hầm chạy ra, từ trên cầu vượt chạy xuống, không ai thấy ai. Không an toàn!

Mô phỏng quá trình taxi bắt khách theo luật Việt Nam.
Mô phỏng quá trình taxi bắt khách theo luật Việt Nam.

Cứ chờ có tai nạn rồi sửa cũng không muộn? Việt Nam cần một phương án tổng thể, một giải pháp thông minh để điều hành giải quyết vấn đề giao thông mà không cần cấm gì cả! (thời gian chuẩn bị 3-6 tháng)

Ví dụ: Cấm qua mặt nếu xe đi trước đã báo hiệu đèn quẹo phải hay trái, có như thế mới an toàn và tạo điều kiện để xe quẹo giải phóng mặt bằng nhanh, đặc biệt cho xe buýt dễ chạy an toàn hơn cho xe gắn máy và cho những người khách đi xe buýt và nhiều quy định khác.

Đây là luật giao thông trên thế giới, nhưng ở Việt Nam thì không. Tại TP HCM, mỗi sáng cùng giờ 1,2 triệu trẻ em được đưa đến trường. Đây là trách nhiệm của xã hội chứ không phải của riêng mỗi gia đình. Biện pháp nào để trẻ em được đi học và về nhà an toàn là trách nhiệm của Bộ trưởng giáo dục và Bộ giao thông.

Gia đình sẵn sàng chịu trả tiền đưa đón nếu an toàn cho trẻ em, để khỏi phải chầu chực trước cổng trường, khoảng 10 tỷ giờ lao động, để có nhiều thời giờ cho sản xuất, nâng cao chất lượng cuộc sống, giải trí để phát triển kinh tế, xây dựng cuộc sống văn minh hơn, tiến bộ hơn. Đó là khơi nguồn sáng tạo.

Ôtô thường xuyên đổi hướng gây ùn tắc.
Ôtô thường xuyên đổi hướng gây ùn tắc.

1,2 triệu học sinh ở TP HCM làm sao đi học lệch giờ? Nếu không tổ chức đón đưa chung của trường? Một gia đình có hai con học khác trường làm sao đưa đón lệch giờ? Rồi phải chạy ngược chạy xuôi tăng thêm giao thông. Bố mẹ làm sao đi làm lệch giờ?

Đi làm lệch giờ đã được thử nghiệm ở châu Âu cách đây 35 năm, nhưng cũng không đem lại kết quả khả quan nào. Làm sao một nhà máy chạy được khi nhân viên đi làm lệch giờ? Kỹ sư đi làm lệch giờ? Không phải cấm cái này cấm cái khác, mở rộng đường là phương pháp giải quyết vấn đề giao thông. Ở châu Âu, Nhật và những nước khác không có biện pháp mở rộng đường, đền bù một số tiền lớn. Họ dùng tiền để giải quyết thông minh hơn.

Vận tốc trung bình hiện tại trong giờ cao điểm là 5-7 km/h. Nếu ta đạt được vận tốc trung bình 20 km/h là đã giải quyết được vấn đề. Cấm xe gắn máy hay ôtô thì làm sao nâng cao sản xuất để phát triển ngành công nghiệp?

Cấm là biện pháp đưa đến giảm thu ngân sách, giảm công ăn việc làm không những cho những người đang lao động sản xuất mà ngay cả cho những cơ quan kiểm định, những dịch vụ sửa chữa v.v, không thu nhập thì không có tiền chi, thì không có kinh tế

"Cấm, giới hạn" không phải là biện pháp thông minh, mà chỉ đưa nền kinh tế đi xuống. Nạn tắc đường ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đều có thể giải quyết được 80% trong vòng 12-18 tháng, Vận tốc giao thông sẽ chậm lại (Stop and Go) trong giờ cao điểm nhưng sẽ không bế tắc (Stop No Go), trừ những trường hợp do tai nạn.

Xem những hình tiêu biểu cho giao thông Việt Nam. Không ùn tắc mới là chuyện lạ.

Nguyễn Minh Đồng
Giám đốc công ty DEVITEC-Consult

nguồn: http://vnexpress.net/gl/oto-xe-may/2011/10/7902-viet-nam-thi-di-bo-cung-tac/