Hiển thị các bài đăng có nhãn tainạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tainạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

110314- Nhật Bản nhìn từ vệ tinh trước và sau động đất, sóng thần

Những hình ảnh chụp từ vệ tinh một số khu vực tại Nhật Bản đã cho thấy sức tàn phá khủng khiếp của trận động đất và sóng thần hôm 11/3.
 
Để làm rõ hơn quy mô thiệt hại của trận siêu động đất và đại hồng thủy, Google đã công bố một loạt các bức ảnh vệ tinh rõ nét trước và sau động đất, phác họa các khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sự tàn phá này.





Khu Arahama tại thành phố Sendai, phía đông bắc Nhật Bản, trước và sau động đất.



Khu Yuriage tại thành phố Natori bị xóa sổ hoàn toàn.



Khu Fujitsuka tại Sendai.



Sân bay Sendai trước và sau thảm họa động đất, sóng thần.

 
Khu Yuriage tại thành phố Natori.



Nhà máy hạt nhân Fukushima trước và sau động đất, sóng thần.



Thành phố Ishinomaki tại tỉnh Miyagi.



Một khu công nghiệp gần nhà máy hạt nhân số 1 Fukushima bị tàn phá sau thảm họa.



Khu Terashima tại Sendai.




Khu Yamoto tại Sendai.



Một ngôi làng nằm cách nhà máy hạt nhân số 1 Fukushima khoảng 3km.



Nhà máy hạt nhân số 2 Fukushima.

An Bình
Theo Google

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

101022- Đáng lẽ họ đã không phải chết

Tôi đọc đi đọc lại bài viết “Tiếng kêu cứu tuyệt vọng trên chiếc xe bị lũ cuốn” của hai tác giả Nguyên Khoa và Nguyễn Hưng trên báo VnExpress ngày 19/10. Càng đọc tôi lại càng day dứt với câu hỏi liệu chúng ta có thể tránh được những cái chết đã được báo trước như vậy không?
> > Lật xe khách giữa mưa lũ, 19 người mất tích/ 19 hành khách mất tích ít cơ hội sống sót

Nhưng có lẽ câu hỏi mà tôi đang day dứt sẽ không có câu trả lời, ít nhất là vào lúc này khi mà nỗi đau của 19 gia đình có người thân bị nạn trên chuyến xe định mệnh vẫn còn đó, khi mà miền Trung thương yêu vẫn oằn mình chống chọi với cái đói, cái rét giữa mênh mông biển nước. Và rồi điều gì sẽ đến sau khi nước rút đi mang theo toàn bộ tài sản của những người dân tội nghiệp? Họ sẽ tiếp tục sống như thế nào với hai bàn tay trắng và những hậu quả để lại sau lũ?

Tôi đọc lại bài viết một lần nữa, đọc cả những bình luận của độc giả để cố gắng tìm cho mình một bằng chứng, một sự khẳng định rằng đáng lẽ họ không phải chết như vậy. Và hình như tôi đã tìm thấy hơn cả một bằng chứng, hơn cả một lời khẳng định cho cái lý rằng đáng lẽ 19 gia đình đó không phải chịu nỗi đau lớn đến thế, đáng lẽ miền Trung ruột thịt không tang thương đến thế….

Nhưng khi nhận ra điều đó, tôi đã chẳng cảm thấy khá hơn, chẳng cảm thấy thanh thản hơn là bao vì một nỗi day dứt khác lại vừa chợt đến: Trên đất nước này vẫn còn có những cái chết oan uổng quá, vài hôm trước đây là một phụ nữ chết trên đường chỉ vì cái nắp hố ga ở TP HCM, còn bây giờ là 19 con người vùi xác nơi sông sâu trên một chuyến xe định mệnh vì lũ ở Hà Tĩnh.

Và tôi quyết định viết, ít nhất là viết ra những gì mình nghĩ và sẻ chia cũng là một cách để nỗi day dứt nguôi ngoai phần nào. Tôi sẽ viết về những bằng chứng, những sự khẳng định đáng lẽ ra họ không phải chết như vậy…

Suy ngẫm 1: … “Mưa như tát nước vào mặt, hành khách thiu thiu ngủ, bỗng thấy nước ập vào, xe nổi bồng bềnh rồi từ từ chìm nghỉm. Ai cũng hoảng sợ, tài xế kêu mọi người bình tĩnh để đưa xe vào làn đường. Nhiều người bắt đầu kêu la hoảng loạn. Rồi tài xế yêu cầu mọi người đập vỡ cửa kính. Ngay lập tức hàng chục cánh tay cứ đấm thình thịch vào cửa nhưng không có kết quả. Khi tài xế dùng chiếc cờ lê đập được kính thì một số người nhốn nháo chui ra ngoài”, ông Lực kể.

Trong bài viết có nói đây là chiếc xe có ghế nằm. Thông thường những chiếc xe có ghế nằm (thường được gọi là xe VIP) được thiết kế kính cửa sổ liền vào kết cấu của thân xe, và không có chốt cửa. Tức là chúng ta sẽ không thể mở được cửa sổ theo cách thông thường và kính thường được thiết kế khá dày và việc đập cửa kính bằng tay là việc gân như không thể.

Trong trường hợp khẩn cấp, hành khách cần đập vỡ cửa kính để thoát khỏi xe họ sẽ sử dụng những chiếc búa được trang bị theo xe và thông thường được gắn vào thành xe bên trong khoang hành khách.

Những chiếc búa đặc biệt này có đầu nhọn, chỉ cần dùng lực vừa đủ đầu nhọn này sẽ làm kính xe bị rạn nứt và hành khách dễ dàng dùng lực của tay hoặc chân làm vỡ kính. Một chiếc xe 45 chỗ, chỉ cần trang bị từ 2 đến 3 chiếc búa loại này là có thể nhanh chóng phá vỡ toàn bộ kính cửa sổ trong thời gian ngắn nhất để tạo điều kiện cho hành khách thoát hiểm.

Ngoài ra, việc xe được trang bị những chiếc búa như thế này còn giúp hành khách kiểm soát nỗi sợ hãi và sự hoảng loạn thường là kẻ thù của chúng ta trong những trường hợp khẩn cấp. Hành khách sẽ tự tin hơn và kiểm soát tốt hơn vì ít ra trong tay họ có dụng cụ hỗ trợ thoát hiểm.

Búa khẩn cấp thường được trang bị theo xe, đặc biệt là với những xe nhập từ nước ngoài. Nhưng vì một lý do nào đó bị mất trong quá trình sử dụng và không được thay thế.

Và hình như trong ý thức của chúng ta, búa khẩn cấp chưa bao giờ là một vật dụng quan trọng. Tài xế chẳng quan tâm nếu như búa khẩn cấp bị mất và không được thay thế. Còn hành khách có những người thậm chí còn không biết nó là cái gì khi vô tình nhìn thấy chúng gắn trên thành bên trong khoang hành khách ở những chiếc xe vẫn còn được trang bị.

Tôi chợt ước, giá như có những chiếc búa khẩn cấp này được trang bị cho chuyến xe định mệnh kia và tài xế bình tĩnh hướng dẫn khách dùng búa để phá vỡ cửa kính thì có lẽ họ đã không tuyệt vọng đến vậy khi dùng tay đấm thình thịch vào cửa kính xe trong cơn hoảng loạn.

> Bạn hãy nhớ trong ôtô có một vật dụng nhỏ bé nhưng rất quan trong: Đó là búa khẩn cấp. Vật dụng nhỏ bé này có thể cứu tính mạng của bạn nếu có sự cố cần thoát hiểm khẩn cấp khỏi xe.

Suy ngẫm 2: “… Sau khi chui ra khỏi xe, ông Lực kéo con trai và cháu gái ra theo. Cả ba vật lộn một lúc thì cậu con trai hét lên: “Bố ơi con không biết bơi”, cô cháu cũng than khóc: ‘cậu ơi, cứu cháu”. Vì không biết bơi nên cả hai tiếp tục chui vào xe mặc ông Lực quát mắng, yêu cầu hai đưa chui ra ngoài…”

Đây là một sai lầm nghiêm trọng và đã trả giá bằng tính mạng của người con trai 20 tuổi của ông Lực và cô cháu gái. Việc thoát được khỏi chiếc xe đang chìm là yếu tố quyết định. Vì hoảng loạn do không biết bơi nên con trai ông Lực và cô cháu gái dù đã thoát được ra ngoài đã tiếp tục chui vào xe và bị chìm theo xe.

Tuy nhiên, ai trong số chúng ta cũng có thể sẽ mắc phải sai lầm này, sẽ làm lại đúng như những nạn nhân này nếu chúng ta không may ở trong hoàn cảnh tương tự. Sự hoảng loạn và bản năng sống khi đối mặt với cái chết sẽ dẫn đến những hành động không thể kiểm soát.

Năm 2000, khi tôi làm việc cho Công ty Dịch vụ kỹ thuật dầu khí (PTSC) chúng tôi buộc phải tham dự và hoàn thành một khóa huấn luyện đặc biệt có tên gọi là HUET (Helicopter Underwater Escape Training) để được phép đi trên máy bay trực thăng bay ra các công trình biển ở ngoài khơi Vũng Tàu. Khóa huấn luyện này giúp các học viên những kỹ năng thoát hiểm khỏi khoang máy bay trực thăng nếu không may máy bay bị rơi xuống biển. Khi thực tập bằng mô hình máy bay trực thăng tại hồ bơi khách sạn REX, thành phố Vũng Tàu, tôi rất sợ và thú nhận với các giáo viên rằng tôi không biết bơi. Và điều ngạc nhiên khi các giáo viên nói với tôi rằng các kỹ năng thoát hiểm đều không yêu cầu khả năng bơi. Thậm chí họ còn nói nếu không biết và không áp dụng những kỹ năng này thì biết bơi vẫn có thể chết nếu gặp tai nạn. Và tôi, một bác sĩ mới ra trường và hoàn toàn không biết bơi đã hoàn thành xuất sắc khóa huấn luyện và được cấp chứng chỉ. Tôi đã thực hiện đúng ngay từ đầu 3 lần thoát hiểm từ mô hình máy bay chìm dưới nước bằng 3 cách khác nhau.

> Bạn hãy dành thời gian học những kỹ năng sống sót trong những điều kiện nguy hiểm, khẩn cấp. Bạn có thể tham gia những khóa đào tạo kỹ năng như vậy hoặc truy cập những thông tin tương tự trên Internet. Hãy làm điều đó ngay từ bây giờ hoặc là bạn sẽ phải hối tiếc trong một hoàn cảnh nào đó sau này. Và lúc đó quá trễ để bạn học.

Nếu bạn truy cập Google và đánh dòng chữ: “How to escape from a sinking car?” (Làm thế nào để thoát khỏi chiếc xe đang chìm) vào mục tìm kiếm. Ngay lập tức Google cho hàng chục kết quả tìm kiếm và một trong những kết quả mà tôi tìm thấy là bài viết hướng dẫn thoát hiểm khỏi chiếc xe đang chìm. Bài viết bằng tiếng Anh có kèm theo video hướng dẫn. Và tôi quyết định dịch bài viết sang tiếng Việt và gửi cho các bạn.

>>Làm thế nào để bạn thoát khỏi ôtô đang chìm?

Bạn nên nhớ, bạn có thể không có một khả năng nào đó, nhưng bạn hoàn toàn có thể học được những kỹ năng. Không có khả năng là một điều đáng tiếc nhưng thất bại vì không có kỹ năng là một điều không thể tha thứ.

Suy ngẫm 3: “… Dọc đường đi, cả chủ xe lẫn hành khách đều bàn tán râm ran chuyện mưa lũ lịch sử ở miền Trung. Xe chạy xuyên đêm, vượt qua đoạn ngập sâu trên quốc lộ 1A từ thành phố Hà Tĩnh ra thị xã Hồng Lĩnh cũng là lúc trời gần sáng…”

Nhìn hình chụp Quốc lộ 1A nhiều đoạn chìm nghỉm dưới mặt nước và chỉ được nhận ra nhờ 2 hàng cọc tiêu bên đường tôi thấy tiếc cho những nạn nhân. Giá như tài xế ý thức được sự nguy hiểm khi quyết định tiếp tục hành trình trong mưa gió và lũ lụt. Trong những điều kiện bất lợi về thời tiết như vậy, có biết bao nhiêu nguy hiểm khác như: dây điện rơi, sạt lở đất, hố sâu, cây đổ… Và nếu không bị lũ cuốn thì biết đâu lại có thể gặp những tai nạn khác do những nguy hiểm nói trên gây ra. Và lại giá như, giá như hành khách gây áp lực với tài xế để dừng hành trình hoặc có thể tự quyết định dừng hành trình chờ nước rút xuống bớt. Bên cạnh việc không ý thức được về những mối nguy hiểm hay thái độ bất chấp, coi thường tính mạng của chính mình và hành khách trên xe, còn là việc không tuân thủ hệ thống cảnh báo mà các cơ quan hữu quan đã đưa ra trên các phương tiện thông tin đại chúng….

> Bạn hãy nhớ đừng bao giờ đặt cược tính mạng của mình vào sự may rủi. Vì vậy hãy học thói quen không chấp nhận rủi ro cho sự an toàn của mình. Và bạn cũng nên nhớ đừng bao giờ phó mặc tính mạng của mình vào sự phán đoán rủi ro của người khác. Vì vậy hãy đánh giá rủi ro mọi lúc, mọi nơi và quyết định hành động sớm.

Theo tin của báo Thanh Niên ngày 19/10 trong bài viết: “Tai nạn kinh hoàng trong lũ dữ” thì từ chiều 17/10, công an đã tổ chức lực lượng, lập chốt điều tiết giao thông tại các điểm ngập lụt trên QL1A. Tuy nhiên do lượng xe quá đông, đặc biệt có nhiều xe khách đã cố tình vượt qua rào chắn nên không thể ngăn chặn hết được…”. Và chiếc xe bị nạn là một trong những xe đã cố tình vượt qua chốt kiểm tra.

Viết đến đây tôi lại tiếc cho họ. Giá như...

Những cái chết oan uổng và được báo trước nhưng không ai hành động để ngăn nó đừng xảy ra. Tiếc quá miền Trung ơi…

Suy ngẫm 4: Trách nhiệm của các cơ quan chức năng

Nhà nước cũng như Chính quyền địa phương đã nỗ lực hết sức giúp đỡ miền Trung vượt qua lũ dữ và khắc phục hậu quả sau lũ. Nếu không có sự giúp đỡ và can thiệp kịp thời thì con số người chết và mất tích chắc chắn không chỉ dừng ở con số 142” (theo trang nhất báo Thanh Niên ngày 19/10).

Tuy nhiên, để xảy ra tình trạng xe khách vượt trạm kiểm soát để tiếp tục đi vào vùng lũ và tai nạn kinh hoàng đã xảy ra với xe khách mang biển kiểm soát 48K-5868 là điều không thể chấp nhận được. Trong khi ý thức về an toàn của người dân còn hạn chế, thái độ bất chấp và coi thường tính mạng của bản thân và người khác còn phổ biến trong đại đa số tầng lớp nhân dân thì việc siết chặt kiểm soát, cương quyết xử lý các trường hợp vi phạm và bắt buộc dừng ngay các hoạt động có thể gây nguy hiểm đến tài sản, tính mạng của nhân dân là vô cùng cần thiết.

Cần phải nghiêm túc xem xét trách nhiệm của lực lượng kiểm soát và điều tiết giao thông huyện Nghi Xuân và thị xã Hồng Lĩnh nơi xảy ra tai nạn để đảm bảo tính nghiêm minh và thực thi cảnh báo nguy hiểm của các cơ quan chức năng.

Bác sĩ Quản Hồng Đức, Giám đốc điều hành công ty TNHH MTV Dòng Kẻ

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/2010/10/3BA21E8E/

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

100805- Loạn… “thần đèn”

Sau sự kiện “thần đèn” Bùi Tốn di dời làm đổ căn nhà ba tầng ở quận 7, TPHCM, nhiều người giật mình hỏi có cơ quan chức năng nào chuẩn hóa tay nghề của các “thần đèn” trước khi họ làm công việc nguy hiểm này?.
 >> Sập nhà 3 tầng, hàng chục người suýt chết
Căn nhà tại Q.7, TPHCM trở thành đống gạch vụn khi "thần đèn" Bùi Tốn thực hiện di dời.

Sau sự di dời thành công các công trình kiến trúc như nhà cửa, chùa chiền, cơ quan… nặng hàng ngàn tấn của các “thần đèn” Nguyễn Cẩm Lũy (Đồng Tháp), Lương Thành Lũy (An Giang) hay Đỗ Quốc Khánh (Hà Nội)… thì trong nam ngoài bắc “mọc” lên vô số “thần đèn”.

Ra ngõ gặp… “thần đèn”

Ở huyện Chợ Mới (An Giang), người dân hễ ra ngõ là gặp… “thần đèn”. Những tấm bảng quảng cáo như: “Đội đời nhà”, “Nhận dời nhà”… mọc lên như nấm trên các tuyến đường nông thôn.

Chợ Mới có hơn 20 đội di dời nhà cửa (mỗi đội 15 - 20 thành viên) với hàng loạt “thần đèn” như: Út Mập, Ba Tuấn, Sáu An, Chín Cọp, Bảy Bình, Tám Bé, Tư Nghĩa, Hai Lý, Ba Liễm, Như Tiên, Duy Cường…

“Thần đèn” Tư Lũy (Lương Thành Lũy - Giám đốc Công ty TNHH Một thành viên Tư Lũy), cho biết trong 20 năm hành nghề di dời công trình kiến trúc, công ty đã thu nhận 500 - 600 công nhân. Trong số thợ đó, hiện có hơn chục người biến thành “thần đèn”, tách ra làm ăn riêng.

“Một số lính của tui vào làm 1 - 2 năm, học lóm được vài “bài” là nhảy ra xưng “thần đèn”, rồi quy tụ anh em kéo nhau đi tứ tán chộp giật làm ăn. Tụi nó nghèo nên liều lắm, nhắm có lời là nhận công trình làm, bất chấp hiểm nguy, thành bại”, ông Tư Lũy thổ lộ.

Theo ông Tư Lũy, phong trào “thần đèn” có xu hướng lan tỏa ra các tỉnh thành ở Nam bộ như Đồng Tháp, Bến Tre, TPHCM…

Nhiều “thần đèn” xem di dời công trình như một nghề kiếm cơm. Một “thần đèn” đang di dời công trình ở TPHCM cho biết, làm “thần đèn” chẳng có gì khó, chỉ cần một thời gian theo nghề và nắm vững vài kiến thức di dời nhà cơ bản như giữ cân bằng công trình chính xác, tính độ lún để chống lún, tính trọng lượng nâng…”. Hiện nay “thần đèn” hiện diện khắp nước và có người sang cả Campuchia hành nghề.

Phải chuẩn hóa đội ngũ “thần”

Hiện nay, phần lớn “thần đèn” đang hành nghề có trình độ học vấn bậc… tiểu học, với phương tiện hành nghề tự tạo thô sơ, như: con lăn, ròng rọc, dây xích, ván trượt, palan… và không có cơ quan chức năng nào kiểm tra, chứng nhận tay nghề.

Trong khi một số “thần đèn” thành lập công ty, doanh nghiệp để có tính pháp nhân ký hợp đồng với đối tác thì cũng có một số “tiểu thần đèn” cứ nhận làm đại, làm càn, không có cơ quan cấp phép mà người dân cũng không quan tâm đến giấy phép.

Ông Tư Lũy nhận xét, công việc di dời công trình của “thần đèn” chủ yếu là do kinh nghiệm, nhưng đa phần “thần đèn” hiện nay còn rất trẻ, thiếu kinh nghiệm, yếu tay nghề.

“Thật sự tui rất lo khi có quá nhiều thanh niên làm “thần đèn”. Họ học lóm vài kinh nghiệm của người đi trước rồi ra riêng. Trong khi việc di dời công trình rất nguy hiểm, một sai sót nhỏ có thể làm hỏng công trình tiền tỷ và gây chết người như chơi”, ông Tư Lũy cho hay.

Đó là chưa nói, tuy làm công việc có tính chất nguy hiểm cao, nhưng hầu hết công ty, doanh nghiệp “thần đèn” đều không mua bảo hiểm cho công nhân.

Bà Trần Thị Yến Châu, Phó Chủ tịch UBND huyện Chợ Mới, thừa nhận chưa có một cơ quan chức năng nào ở địa phương quan tâm đến đội ngũ “thần đèn”. Không có cơ quan địa phương nào chứng nhận tay nghề rồi cấp phép hành nghề cho các “thần đèn” cả”.

Còn bà Lê Thị Lệ Thủy, chuyên gia đô thị, Hiệp hội Đô thị phát triển Việt Nam, nói lâu nay sự thành công của các “thần đèn” chỉ là do công chúng thừa nhận. Các cơ quan chức năng cần nghiên cứu một hành lang pháp lý để chuẩn hóa đội ngũ “thần đèn”, nhằm bảo vệ các bên tham gia, bởi công việc này rất nguy hiểm và rủi ro cao.

Năm 2009 ở Tiền Giang và An Giang có ba công nhân và “thần đèn” tử vong, ngoài ra, có nhiều tai nạn gây thương tật khác khi “thần đèn” thực hiện công trình.

Theo Cửu Long
Báo Đất Việt

nguồn: http://dantri.com.vn/c20/s20-413450/loan-than-den.htm

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

100604- Những 'hố địa ngục' khắp thế giới

Hàng chục chiếc hố khổng lồ xuất hiện tại Mỹ và các nước khác trong vài năm qua.Hàng chục ngôi nhà rơi xuống chiếc hố có chiều rộng hơn 18 m ở giữa thủ đô của Guatemala vào ngày 29/5. Ảnh: AP 

"Hố địa ngục" phá hủy một ngôi nhà và một con đường tại thành phố Saint-Jude, tỉnh Quebec, Canada vào ngày 11/5. Ảnh: AP

Công nhân giao thông của bang Tennessee, Mỹ, phong tỏa khu vực xung quanh một chiếc hố lớn trên đường gần thành phố Chattanooga vào ngày 18/5. Chiếc hố có độ sâu 7,5 m, chiều dài 12 m và chiều rộng 5,4 m. Ảnh: AP

Đường vào một ngôi nhà tại thành phố Marietta, bang Georgia, Mỹ bị phá hủy sau khi một hố lớn xuất hiện trong đêm 25/1. Chủ nhà nói ông nhìn thấy một cây đổ trước khi hố hiện ra. Ảnh: AP

Phần đầu của xe cứu hỏa nằm dưới hố lớn tại Hollywood, bang California, Mỹ vào ngày 8/9/2009. Đất bên dưới chiếc xe suy yếu bởi những trận mưa trước đó. Ảnh: AP

Một hố xuất hiện trên một đường cao tốc thuộc địa phận thành phố Fair Oaks, bang California, Mỹ vào ngày 18/7/2008. Ảnh: Los Angeles Times

Đất sụt lở bên dưới một con đường tại hạt Prince William, bang Virginia, Mỹ vào ngày 16/5/2008. Ảnh: The Washington Post.

Một hố xuất hiện ở thành phố Chevy Chase, bang Maryland, Mỹ vào ngày 7/5/2008. Ảnh: The Washington Post

Xe tải rơi xuống "hố địa ngục" tại thành phố Daisetta, bang Texas, Mỹ vào ngày 7/5/2008. Ảnh: APMột hố giữa đường tại thành phố Frederick, bang Maryland vào ngày 24/4/2008. Ảnh: The Washington Post.

Hoạt động khai khoáng trong nhiều năm gần thành phố Picher, bang Oklamhoma, Mỹ biến khu vực này thành một vùng đất nham nhở với vô số hố địa ngục và những vũng nước bẩn. Người trong ảnh đứng gần một hố lớn vào ngày 11/5/2010. Ảnh: AP.

Một hố xuất hiện trên đường cao tốc liên bang số 25 thuộc địa phận thành phố Denver, bang Colorado, Mỹ vào ngày 7/2/2008. Ảnh: AP20 nhà dân phải sơ tán sau khi một hố xuất hiện giữa đường tại thành phố Deltona, bang Florida, Mỹ vào ngày 18/12/2004. Ảnh: AP

Xe buýt rơi xuống hố trên đường tại thành phố Annandale, bang Virginina, Mỹ vào ngày 11/11/2004. Ảnh: The Washington Post

"Hố địa ngục" xuất hiện tại thành phố Naples, Italy vào ngày 7/11/2004. Ảnh: AP

Sau cơn bão Frances, một đoạn đường trên đường cao tốc liên bang số 95 sụt lún vào ngày 5/9/2004. Đoạn sụt lún này thuộc địa phận thành phố West Palm Beach, bang Florida, Mỹ. Ảnh: AP

Bão nhiệt đới Gaston là thủ phạm tạo nên chiếc hố khổng lồ tại thành phố Richmond, bang Virginia, Mỹ vào ngày 31/8/2004. Ảnh: AP

Ô tô và hai người rơi xuống hố có độ sâu khoảng 6 m tại thành phố Owings Mills, bang Maryland, Mỹ vào ngày 28/4/2004. Ảnh: AP

Một chiếc hố khổng lồ có độ sâu chừng 9 m hiện ra ngay giữa một công trường xây dựng tại thành phố Georgetown, bang South Carolina, Mỹ vào ngày 27/3/2003. Ảnh: The Washington Post

Minh Long

nguồn: http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/06/3BA1C94C/

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

100415- 5 giờ “nghẹt thở” giải cứu cầu Bình Lợi

Đúng 5h30, chiếc tàu lai dắt bắt đầu tăng ga kéo sà lan từ gầm cầu Bình Lợi. Những tiếng rắc rắc liên tục phát ra khiến những người có mặt không dám thở mạnh. Rồi ai nấy thở phào nhẹ nhõm khi chiếc sà lan bung ra khỏi gầm cầu…

Sà lan “đội” đường sắt

 

Vụ tai nạn đường thủy xảy ra vào 0h30 ngày 15/4, chiếc đầu kéo mang BS LA-03797 kéo theo sà lan mang số hiệu SG-4991 có trọng tải 990 tấn do tài công Nguyễn Văn Hùng (38 tuổi, ngụ Long An) cầm lái, lưu thông từ hướng Bình Dương về TPHCM.

 

Khi đến khu vực cầu Bình Lợi (quận Bình Thạnh) thì xảy ra sự cố. Chiếc sà lan vừa chui qua được 2/3 thì 4 trụ đứng dùng làm các cửa thông xuống khoang nằm ở phần đuôi bị kẹt cứng vào các thanh dầm chống đỡ cho đoạn đường sắt trên cầu Bình Lợi. Tình hình càng trở nên căng thẳng hơn khi đoạn đường sắt giữa cầu bị sà lan đội lên cao hơn mặt bằng bình thường 1cm. 

 

Lúc này Ban quan lý đường sắt trạm đóng tại cầu Bình Lợi lập tức thông báo tạm dừng tất cả các chuyến tàu lưu thông qua đây trước khi sự cố chưa được khắc phục. Nhận thấy khả năng tự khắc phục của chủ sà lan là không thể, trong khi đó nước thủy triều càng lúc càng dâng cao và chảy xiết, nhân viên công ty quản lý đường sắt đã báo cáo vụ việc lại với CSGT đường thủy nhờ can thiệp.

 

Khoảng 1h sau, lực lượng CSGT đường sông đã tiến hành lập biên bản nhưng do tính chất khá nghiêm trọng nên đã yêu cầu sự trợ giúp của lực lượng cứu hộ cứu nạn chuyên nghiệp thuộc Sở Cảnh sát PCCC Công an TPHCM.

 

Hàng trăm cán bộ chiến sĩ thuộc đội cứu hộ cứu nạn, các phòng cảnh sát PCCC của các quận Bình Thạnh, quận 9, trên sông… và đủ các loại công cụ cần thiết phục vụ cho công tác “giải cứu” cầu Bình Lợi được đưa đến hiện trường. 

 

Trắng đêm kéo sà lan khỏi gầm cầu

 

Tiếng bước chân chạy rầm rập, tiếng máy cắt gió đá, tiếng búa đập, tiếng máy bơm gầm… tạo nên một mớ âm thanh dồn dập, khẩn trương, vang cả trên mặt cầu lẫn dưới lòng sông. 

 

Xác định việc giải cứu cầu Bình Lợi, nối lại tuyến giao thông đường sắt huyết mạch là hết sức cấp bách, một cuộc họp khẩn cấp của các đơn vị tham gia cứu hộ cứu nạn dưới sự chỉ đạo của Đại tá Lê Tấn Bửu - PGĐ Sở Cảnh sát PCCC TPHCM diễn ra chớp nhoáng. Điểm mấu chốt của vụ việc được xác định kèm theo đó là phương án giải cứu cầu Bình Lợi nhanh chóng được thành lập.

 

Lực lượng chỉ huy cứu hộ cứu nạn xác định điểm cẩn giải quyết là 4 trụ đứng nằm phía sau của chiếc sà lan. Lập tức các loại máy cắt sắt, thép bằng gió đá được vận dụng. Đồng thời một số đơn vị nghiệp vụ khác tiếp cận 2 mạn của sà lan cắt những ô trống sát mặt sông để nước tràn vào.

 

Bên cạnh đó, 1 trạm bơm công suất lớn, 6 máy bơm và nhiều xe cứu hỏa được huy động để đưa nước vào các khoang của sà lan nhằm tăng trọng lượng kéo chìm phần đuôi. Phía trước một tàu lai kéo luôn túc trực để hỗ trợ kéo xa lan nhích ra từng centimet. Với trọng tải khá lớn cộng với việc chiếc sà lan không chở hàng nên giai đoạn đưa nước vào trong các khoang hết sức gian nan.

 

Vòng ngoài, một ban chỉ huy cũng được thành lập để điều tiết giao thông. Tất cả các phương tiện bị cấm qua lại khu vực đang giải cứu. 5 đoàn tàu được lệnh dừng khẩn cấp tại Ga Sài Gòn, Bình Triệu và Sóng Thần.

 

Đến 5h30 sáng ngày 15/4, 4 trụ sắt phía sau sà lan được cắt bằng, lượng nước đưa vào khoang đã đủ. Giây phút quyết định đã đến, chiếc tàu lai dắt bắt đầu tăng ga kéo sà lan từ gầm cầu Bình Lợi. Những tiếng rắc rắc liên tục phát ra khiến những người có mặt tại hiện trường không dám thở mạnh. Tiếng cười, những cái bắt tay và một hơi thở phào nhẹ nhõm chỉ hiện lên khi chiếc sà lan bung ra khỏi gầm cầu.

 

Rất may, sự cố sà lan “đội” đường sắt trên cầu không gây hậu quả nghiêm trọng nên ngay sau đó chuyến tàu SE1 chạy tuyến Hà Nội - Sài Gòn đã có thể chuyển bánh qua cầu Bình Lợi vào lúc 6h sáng nay. Tuy nhiên sự cố trên đã làm các chuyến tàu sai lịch trình nhiều giờ đồng hồ.

 

Theo Công ty Quản lý đường sắt, tuy sự cố không gây hậu quả nghiêm trọng nhưng phía cơ quan chức năng vẫn tiến hành kiểm tra thật chặt chẽ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các chuyến tàu khi lưu thông qua cầu Bình Lợi. Hiện nguyên nhân vụ việc đang đượ cơ quan chức năng tiến hành điều tra làm rõ.
 
PV Dân trí xin gửi đến bạn đọc chùm ảnh ghi tại hiện trường giải cứu cầu Bình Lợi rạng sáng nay:
 

Chiếc sà lan mắc kẹt giữa cầu Bình Lợi

Không khí hết sức khẩn trương.


Cuộc họp khẩn cấp diễn ra ngay trên cầu








Tất cả cùng nỗ lực vì một mục tiêu giải cứu tuyến đường sắt huyết mạch sớm nhất có thể


Gần 6h sáng, chiếc sà lan có sức chở gần ngàn tấn được kéo bung ra khỏi gầm cầu

Chuyến tàu SE1 đầu tiên qua cầu sau 3 tiếng bị dừng đột ngột tại ga Bình Triệu.

 

Trung Kiên

nguồn: http://dantri.com.vn/c20/s20-390730/5-gio-nghet-tho-giai-cuu-cau-binh-loi.htm